Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 162
Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:09
Thạch Bạch Ngư vừa tức lại lo lắng, căn bản không tài nào chợp mắt được. Thà rằng ở bên ngoài đón gió đêm cho tỉnh táo, còn hơn trở về nghe tiếng ngáy phiền lòng.
“Ngươi trở về đi.” Rụt tay về khi Thanh ca nhi túm lấy, Thạch Bạch Ngư ngồi xuống: “Ta cứ ở đây đợi.”
Cậu mà cứng đầu lên thì y hệt hồi nhỏ.
Thanh ca nhi lòng tràn đầy bất đắc dĩ, lại không thể thật sự để Thạch Bạch Ngư một mình ở đây. Không có cách nào, Thanh ca nhi đành phải một lần nữa ngồi xuống: “Được rồi, ta cũng không về nữa, ở lại bầu bạn với ngươi.”
“Không cần ngươi bầu bạn.” Thạch Bạch Ngư nhìn về phía thôn: “Ngươi cùng Ngô a ma trở về đi.”
Thanh ca nhi không để ý đến cậu.
Thạch Bạch Ngư cũng chẳng thèm để ý đến hắn.
Ngô a ma thấy Thanh ca nhi khuyên người không thành, nhưng lại ngồi lì ở đó, bất đắc dĩ thở dài, xoay người về địa đạo cầm một tấm chăn mỏng ra, khoác lên lưng hai người.
Thạch Bạch Ngư quay đầu nhìn về phía Ngô a ma.
Ngô a ma khoa tay múa chân: Đừng cảm lạnh.
Dù sao cũng là trưởng bối quan tâm, Thạch Bạch Ngư tuy rằng đang giận, nhưng không từ chối, lặng lẽ kéo một đầu chăn quấn c.h.ặ.t lấy mình. Ngô a ma thấy cậu không thật sự lấy bản thân ra làm càn, lúc này mới yên tâm đi trở về.
“Ngươi thật sự tính toán ở đây ngồi đến hừng đông sao?” Thanh ca nhi chớp mắt: “Chỉ vì muốn làm Tống Ký áy náy thôi à?”
“Ta không rảnh rỗi như ngươi.” Thạch Bạch Ngư mặt không biểu cảm: “Không nhìn thấy hắn bình an trở về, ta không yên tâm.”
“Không phải còn có nha sai sao?” Thanh ca nhi dừng một chút: “Khẳng định sẽ không có chuyện gì đâu, ngươi cũng đừng tự hù dọa mình.”
Thạch Bạch Ngư chỉ đáp một câu: “Nếu là nam nhân của ngươi ở đó, ngươi sẽ không lo lắng sao?”
Thanh ca nhi liền im lặng. Đúng là đứng nói chuyện không eo đau.
“Vậy ngươi lo lắng cũng vô dụng thôi.” Thanh ca nhi dịch tấm chăn về phía Thạch Bạch Ngư thêm một chút: “Ngươi cứ như vậy ngồi đến khi họ trở về, thân thể nào chịu nổi chứ? Trở về đi, ngủ không được thì nằm cũng được, không vì chính mình, cũng nên vì nhãi con chứ?”
Thạch Bạch Ngư giơ tay vuốt ve bụng, rốt cuộc vẫn bị Thanh ca nhi thuyết phục, cùng nhau trở về địa đạo. Chỉ là nằm ở đó, một đêm không chợp mắt, trời còn chưa sáng đã bò dậy, đi ra ngoài đứng canh.
Không thể không nói, thôn trưởng quả thật rất có kinh nghiệm. Mới đứng trong chốc lát, đã có hạt mưa rơi trên trán cùng ch.óp mũi. Không có cách nào, Thạch Bạch Ngư đành phải lui vào.
Nói tốt là trở về trước hừng đông, nhưng mà thẳng đến khi sắc trời đã sáng rõ, người vẫn không thấy trở về. Thạch Bạch Ngư vốn dĩ đã lo lắng, giờ đây càng đứng ngồi không yên.
“Phu lang, ăn một chút gì đi.” Tiểu Nguyệt bưng bát mì nước hồ đã chế biến kỹ càng đến cho Thạch Bạch Ngư: “Ngài thức trắng một đêm, không ăn gì, thân thể sẽ chịu không nổi.”
Thạch Bạch Ngư kỳ thật không có khẩu vị, nhưng rõ ràng tình hình của mình, cho nên không từ chối, vẫn đưa tay nhận lấy.
“Lão gia đã trở lại!”
Nghe được tiếng la của Tiểu Nguyệt, Thạch Bạch Ngư tay run lên, chiếc thìa canh liền rơi vào trong chén. Nhưng mà cậu lại không ngẩng đầu lên xem, trầm mặc cầm lấy thìa, từng ngụm từng ngụm một cách máy móc.
Tiểu Nguyệt kêu xong thấy Thạch Bạch Ngư không động tĩnh, lúc này mới ý thức được không đúng, yên lặng lui đến một bên hầu hạ. Khẽ liếc nhìn Tống Ký vừa bước vào, liền thấy hắn cũng là vẻ mặt chột dạ.
“Ngư ca nhi.” Tống Ký đi đến trước mặt Thạch Bạch Ngư, ngồi xổm xuống nhìn cậu, ngay cả ngữ khí cũng mang theo vẻ thận trọng: “Ta đã trở về.”
Thạch Bạch Ngư cứ như thể trước mặt đang ngồi xổm một cái không khí, ăn mì mà đôi mắt cũng chưa chớp một cái, càng đừng nói liếc mắt một cái hay đáp lại.
“Cái kia……” Thôn trưởng đã nói chuyện trước với Tống Ký, biết Thạch Bạch Ngư tối hôm qua lo lắng dày vò đợi một đêm, hắn vừa đau lòng lại tự trách: “Thực xin lỗi, tối hôm qua là ta thiếu suy xét, ngươi tức giận là lẽ đương nhiên. Đánh ta mắng ta đều được, nhưng đừng một mình buồn bực, tức điên thân mình.”
Mặc kệ Tống Ký nói cái gì, Thạch Bạch Ngư cứ như thể hai tai không nghe thấy chuyện xung quanh, làm như không thấy Tống Ký.
“Ngư ca nhi……”
“Ngươi cũng biết hắn không thể động khí?” Thanh ca nhi vẫn luôn rất sợ Tống Ký, lúc này nhìn thấy người cũng không nhịn được mà nổi tính tình: “Biết hắn không thể động khí mà ngươi còn cậy mạnh không từ mà biệt. Ngươi có biết không, hắn nửa đêm tỉnh lại nghe nói ngươi vào núi lục soát người Mộc Di mà lo lắng đến nỗi không thể chợp mắt, hắn liền ngồi bên ngoài tảng đá lớn đó, ai khuyên cũng không nghe, nói là phải đợi ngươi trở về?”
Tống Ký không cảm thấy lời Thanh ca nhi nói là mạo phạm, ngược lại đau lòng đến sắc mặt đều trắng bệch. Hắn đưa tay muốn ôm Thạch Bạch Ngư, lại bị cậu nghiêng người né tránh.
“Ngư ca nhi……”
Thạch Bạch Ngư như cũ không phản ứng Tống Ký, cầm chén đưa trả Tiểu Nguyệt.
“Phu lang, ngài đây còn chưa ăn được hai miếng……”
“Không ăn, ồn ào đến phiền lòng.” Dứt lời, Thạch Bạch Ngư đứng dậy liền tránh Tống Ký đi ra ngoài.
Kế tiếp cả ngày, cậu cũng chưa lại phản ứng Tống Ký.
Nhưng bất quá cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Lén lút, cậu vẫn trộm đ.á.n.h giá, xác nhận hắn không bị thương, mới thật sự yên lòng.
Kỳ thật rất muốn biết người Mộc Di rốt cuộc có tìm được hay không, nhưng cậu không muốn cùng Tống Ký nói chuyện, chuẩn bị quay đầu lại hỏi thôn trưởng.
Đang nghĩ bụng sẽ quay đầu hỏi thôn trưởng, thì thôn trưởng liền tìm đến đây.
Điều khiến Thạch Bạch Ngư vô ngữ chính là, Tống Ký to con như vậy, lại giống như một tiểu tức phụ, ủ rũ cụp đuôi cũng theo lại đây. Đây là ăn chắc cậu sẽ không hạ mặt mũi thôn trưởng đây mà?
A! Cái tâm cơ nam nhân!
Tuy rằng rất giận, nhưng không thể không nói, lần này thật đúng là làm Tống Ký bắt thóp cậu rồi.
Cứ việc như vậy, Thạch Bạch Ngư cũng chỉ là nhìn về phía thôn trưởng, không có cho Tống Ký một cái ánh mắt: “Thôn trưởng.”
“Ừm.” Thôn trưởng cũng là một người trực tiếp: “Còn đang giận Tống nhị đấy à?”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Cũng không phải là còn đang tức giận sao. Nhưng mà ngài lão trực tiếp như vậy, làm ta sao mà đáp đây?
“Là nên tức giận.” Thôn trưởng quay đầu lại trừng Tống Ký liếc mắt một cái: “Việc này quả thật là hắn không đúng, không nên vì sợ ngươi lo lắng mà gạt ngươi. Hai vợ chồng phải thẳng thắn thành khẩn, lừa gạt thì tính là sao? Đúng không?”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Ngài lão có thể mắng khoa trương hơn chút được không?
“Thôn trưởng, ta……”
“Theo lý thuyết, chuyện của hai vợ chồng các ngươi, ta là người ngoài không nên xen vào.” Thôn trưởng cắt ngang Thạch Bạch Ngư: “Nhưng chuyện này nói đến cũng có trách nhiệm của ta, bởi vì ta cũng tán thành hắn lừa gạt, coi như là đồng phạm.”
Thạch Bạch Ngư: “……”
“Được rồi, sự tình nói rõ ràng thì cứ nói rõ ràng. Hắn có làm không đúng chỗ nào, nên đ.á.n.h thì đ.á.n.h, nên mắng thì mắng, cũng không thể vì thế mà làm tổn thương tình cảm.” Thôn trưởng không đợi Thạch Bạch Ngư nói tiếp, chuyện vừa chuyển: “Vậy kế tiếp, chúng ta nói chính sự.”
Quả nhiên, Thạch Bạch Ngư bị câu nói cuối cùng của thôn trưởng dời đi sự chú ý.
“Tống nhị bọn họ chuyến này không có công cốc đâu.” Thôn trưởng vỗ vỗ cánh tay Tống Ký, bất động thanh sắc đẩy hắn đến bên cạnh Thạch Bạch Ngư: “Tuy rằng không thể thành công bắt được người Mộc Di, nhưng bọn chúng đã chạy tới vùng đầm lầy, thứ sử mang theo quân đội cũng đã đến, đã vây quanh toàn bộ khu vực đó. Mấy cái giao lộ xuống núi cũng đều được an bài trọng binh canh gác. Nói vậy bắt được người là chuyện sớm hay muộn thôi.”
Thạch Bạch Ngư ánh mắt sáng lên: “Vậy có phải là nguy hiểm đã được giải trừ, có thể dọn về rồi không?”
“Tạm thời vẫn chưa được.” Tống Ký tận dụng mọi thứ để tiếp lời: “Quan phủ bảo chúng ta chờ một chút.”
