Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 163

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:09

Thạch Bạch Ngư mày nhăn lại, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh không phản ứng Tống Ký.

Thôn trưởng thấy vậy mà vẫn không được, không khỏi nhìn Tống Ký một cái đầy vẻ bất lực.

Tống Ký không có cách nào, chỉ có thể mặt dày: “Bất quá hẳn là rất nhanh thôi, không sai biệt lắm chính là mấy ngày nay.”

“Ta hỏi ngươi sao? Cứ nói mãi không dứt!” Thạch Bạch Ngư hô hấp trầm xuống, không thể nhịn được nữa, rốt cuộc quay đầu trừng mắt nhìn Tống Ký: “Biến qua một bên, nhìn thấy ngươi là ta thấy phiền!”

“Đó là ai nhìn không thấy ta mà lo lắng đến nỗi không ngủ được?” Tống Ký chẳng nói lời hay, chỉ nói lời dở.

Thôn trưởng liền biết sắp có chuyện, theo bản năng liếc nhìn Thạch Bạch Ngư, quả nhiên liền thấy mặt Thạch Bạch Ngư tức khắc đen lại. Vừa muốn hòa giải, đã bị Thạch Bạch Ngư cười lạnh cắt ngang.

“Thôn trưởng.” Thạch Bạch Ngư nói: “Ta có chút mệt, trở về nghỉ ngơi một lát, các ngươi cứ trò chuyện.”

Sau đó không cho người giữ lại cơ hội, nhanh nhẹn chạy đi. Bất quá cậu cũng thật sự mệt mỏi, một đêm không chợp mắt, lại vì lo lắng mà tinh thần căng thẳng tột độ. Lúc này thả lỏng xuống liền có chút khó thở, nhu cầu cấp bách trở về ngủ bù một giấc.

“Ngẩn người làm cái gì, còn không chạy nhanh qua đó?” Mắt thấy người đi rồi, thôn trưởng giận vì không thể làm được gì mà đá Tống Ký một cái: “Cái miệng ngươi, không phải mở miệng đổ thêm dầu vào lửa thì cũng là nói năng chậm chạp, chẳng có tác dụng gì?”

Tống Ký: “……”

“Ngươi cũng đừng buồn bã, hảo hảo nhận sai. Ngư ca nhi không phải người không nói lý lẽ, hắn chỉ là giận ngươi không nói cho hắn thôi.” Thôn trưởng thở dài: “Lần sau nhưng đừng lại như vậy làm. Ngươi là vì hắn tốt, nhưng cũng nếu nghĩ đến bị phát hiện sẽ gây nguy hiểm. Ngư ca nhi tối hôm qua nếu là xảy ra chuyện gì, ngươi không phải hối hận c.h.ế.t sao?”

“Ta biết, lần này là ta thiếu sót, về sau sẽ không.” Tống Ký mặt không biểu cảm.

“Lời này ngươi đừng nói với ta, nên nói với ai thì nói đi!” Thôn trưởng dứt lời xoay người tránh ra, ngày này hắn phải duy trì kỷ luật, chuyện cũng không ít đâu.

Tống Ký: “……”

Nhìn theo thôn trưởng rời đi, lần này Tống Ký lại không có nghe lời hắn mà chạy đến địa đạo để bị ghét bỏ. Ngư ca nhi tối hôm qua không ngủ, lúc này nói mệt tất nhiên là thật mệt, hắn đuổi theo lúc người đang bực tức không những vô dụng, ngược lại còn quấy rầy người nghỉ ngơi.

Nghĩ đến Thạch Bạch Ngư bữa sáng không ăn mấy miếng, Tống Ký chuẩn bị lấy ít thịt gà ra, dùng nấm mèo đã ngâm nở làm gà hầm nấm mèo, cho cậu bồi bổ thân thể. Mà mọi người bị món canh rau dại nấm trước đó hấp dẫn, cũng không nhàn rỗi, rủ nhau đi hái không ít, vừa lúc cùng nhau làm, quay đầu lại đều có một bữa ngon lành.

Thạch Bạch Ngư kỳ thật không ngủ sâu, Tống Ký cùng Tiểu Nguyệt nói chuyện, những tiếng lo liệu nồi niêu bát đĩa hắn đều có nghe thấy. Mùi hương đậm đà của gà hầm nấm mèo càng xộc thẳng vào mũi, làm bụng đói réo vang, thế này lại càng ngủ không được.

Nhưng mặc dù thèm đến chảy nước miếng, hắn cũng nằm nghiêng không nhúc nhích.

“Ngư ca nhi.” Tống Ký bưng chén quỳ một gối ở phía sau Thạch Bạch Ngư: “Ta làm gà hầm nấm mèo, còn thêm một quả trứng gà, ngươi tỉnh thì dậy ăn chút đi?”

Thạch Bạch Ngư ngừng thở, kiên quyết chống lại cám dỗ.

“Thơm lắm.” Tống Ký tay phải ở phía trên chén, hướng Thạch Bạch Ngư quạt quạt gió: “Thật không dậy ăn sao?”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Giận ta không quan trọng, là ta sai nên ngươi cứ giận. Nhưng cũng đừng đói bụng bản thân có phải không?” Tống Ký kiên nhẫn khuyên: “Ta sai thì ngươi nên trừng phạt ta đói bụng mới đúng, không ăn cơm chẳng phải là làm hại bản thân, lại còn tiện nghi cho ta sao?”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Hình như là đạo lý này.

“Vẫn không ăn sao?” Tống Ký thấy lông mi Thạch Bạch Ngư run rẩy, nén cười hỏi.

“Ăn!” Thạch Bạch Ngư lập tức lật người lại, trừng mắt nhìn Tống Ký một cái, ngồi dậy tiếp nhận chén đũa: “Đừng tưởng rằng chuyện này cứ thế mà xong!”

“Không xong.” Tống Ký nhẹ nhàng thở ra, như cũ cúi đầu khom lưng: “Khẳng định phải làm ta khắc cốt ghi tâm, không thể cứ thế mà xong.”

Thạch Bạch Ngư nghẹn họng, có chút không đành lòng nhìn. Ăn một lát phát hiện Tống Ký còn ngồi xổm trước mặt, không khỏi hồ nghi liếc mắt một cái.

“Ta nhìn ngươi ăn.” Tống Ký vẻ mặt sám hối: “Trừng phạt chính ta.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Ngon không?” Tống Ký hỏi.

“Cũng được.” Thạch Bạch Ngư thu hồi tầm mắt, dừng một chút, lại liếc qua một cái, gắp khối thịt gà đưa tới bên miệng Tống Ký, thấy hắn sững sờ há miệng, lại ý xấu thu trở về: “Chỉ cho ngươi ngửi thôi, cái tên đang chịu trừng phạt nào đó không xứng ta đút.”

Tống Ký: “……”

Được rồi, chỉ cần có thể nguôi giận, thế nào cũng được.

Thạch Bạch Ngư rốt cuộc vẫn là không đành lòng nhìn Tống Ký tuyệt thực tự trừng phạt: “Đi ăn cơm đi, ngồi xổm trước mặt ta làm gì?”

“Ta cứ nhìn ngươi……”

“Bị ngươi nhìn ta nuốt không trôi.” Thạch Bạch Ngư trợn trắng mắt: “Ta thấy ngươi không phải muốn trừng phạt chính mình, là cố ý muốn làm nghẹn c.h.ế.t ta.”

Vừa dứt lời, đã bị Tống Ký vỗ vào miệng.

“Phi phi phi, lời trẻ con nói không kiêng kỵ!” Tống Ký tự mình khạc xong còn thúc giục Thạch Bạch Ngư: “Ngươi cũng khạc đi.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Cái người ngây thơ mặt không biểu cảm này là ai? Mất mặt, không muốn thừa nhận là nhà mình.

Thạch Bạch Ngư không khạc, trực tiếp nhét một khối thịt gà vào miệng Tống Ký, lấp kín lời vô nghĩa.

Tống Ký liền như được một khối thịt rồng vậy, kinh ngạc, hưng phấn, sau đó cao hứng cười. Thạch Bạch Ngư nhìn hắn như vậy, trong lòng về điểm này tức giận bất tri bất giác liền tiêu tan: “Về sau làm cái gì, nhớ rõ phải thương lượng với ta, không thể còn như vậy lặng lẽ biến mất, lại có lần sau, hai ta cũng đừng qua lại nữa.”

“Được, ta bảo đảm với ngươi, về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa.” Tống Ký vội nghiêm mặt nói.

“Tối hôm qua……” Thạch Bạch Ngư cúi đầu, đũa quấy trong chén cháo khó khăn: “Thuận lợi không?”

“Không quá thuận lợi.” Tống Ký lần này không dám nói dối nữa: “Đuổi tới vùng đầm lầy, bị phát hiện, suýt nữa bị phản mai phục. Cũng chính vì vậy, mới làm kẻ địch lại lần nữa ẩn thân.”

Thạch Bạch Ngư cả kinh, vội vàng căng thẳng quay đầu nhìn về phía Tống Ký.

Tống Ký trấn an xoa bóp vai cậu: “Chúng ta ở phía sau nha sai, không bị thương đâu.” Dừng một chút mới lại nói tiếp: “Khi chúng ta trở về, quan lớn vừa lúc mang binh đuổi tới, đã thương lượng xong đối sách, chuẩn bị giả ý đốt núi, lợi dụng khói dày đặc để bức những kẻ địch chui ra. Nhưng không xác định phía sau còn có đồng bọn hay không, cho nên trước khi bắt được người, chúng ta còn phải trốn thêm mấy ngày nữa.”

Nhưng mà điều khiến mọi người không ngờ tới chính là, bọn họ bên này còn đang chờ địch sa bẫy, thì đã nghe được tin tức có thôn bị tàn sát. Thôn đó không ở bên này, mà là làng lò gạch gần Triệu gia thôn. Tin tức sở dĩ có thể nhanh như vậy truyền ra, vẫn là bởi vì có thôn dân vừa lúc lên núi đốn củi, xuống núi gặp được cảnh tượng đó, giấu mình tránh thoát một kiếp.

Bởi vì biến cố này, những thôn vốn không biết có giặc cướp lui tới, đều trở nên lòng người hoảng sợ. Song Hà thôn cách Triệu gia thôn cũng gần, đã sớm nhìn thấy có kỵ binh Mộc Di xuất hiện ở gần thôn. Nhờ phước của hai vợ chồng Thanh ca nhi, họ đã kịp thời nhận được tin tức và tìm chỗ ẩn náu, lúc này mới may mắn tránh thoát.

Vốn tưởng rằng chỉ là bắt mấy tên gián điệp Mộc Di, không ngờ đối phương mục tiêu thật sự là đốt phá g.i.ế.c cướp. Quan phủ kinh hãi dưới tình thế này, lại ứng đối nhanh ch.óng. Một bộ phận đi bắt mật thám, một bộ phận đi giải quyết kỵ binh Mộc Di.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.