Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 247
Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:20
“Ừm? Sao lại có vẻ mặt này?” Thạch Bạch Ngư bị ánh mắt u oán của Thanh ca nhi nhìn chằm chằm đến khó hiểu: “Béo cũng không sao đâu, còn trông mũm mĩm phúc hậu, đẹp hơn nhiều so với trước kia gầy như mỏ chuột tai khỉ.”
“Ngươi câm miệng đi!” Thanh ca nhi giơ tay sờ sờ bụng: “Tuổi còn trẻ mà đã lão thị rồi!”
Hai người gặp mặt đấu võ mồm quả thực là chuyện bình thường, Chu T.ử Lương thấy nhiều thành quen, đỡ Thanh ca nhi ngồi xuống: “Được rồi được rồi, Ngư ca nhi khen ngươi đó, đừng tức giận, ngươi thế nào ta cũng thích.”
Thạch Bạch Ngư bị nhét một nắm cẩu lương vô cớ, chậm nửa nhịp mới phản ứng lại: “Thanh ca nhi đây là có tin vui à?”
“Đã hơn ba tháng rồi.” Chu T.ử Lương gật đầu.
Mới hơn ba tháng mà vòng eo đã tròn như vậy, cho nên vẫn là ăn uống thả cửa mà mập lên thôi à?
Khóe miệng Thạch Bạch Ngư co giật, cuối cùng không dám lôi chuyện nhảy Disco giẫm lên chân Thanh ca nhi nữa: “Các ngươi tới huyện thành có chuyện gì à?”
“Chuyện trong thôn, chắc Tống Ký đã nói với ngươi rồi.” Chu T.ử Lương nhắc tới chuyện này thì nhíu mày: “Hôm đó Thanh ca nhi suýt nữa bị thương, tuy rằng người bị ta ném văng ra, nhưng ta đâu thể lúc nào cũng ở nhà, luôn có lúc không có mặt. Dù sao cũng đã có ý định mở cửa hàng từ sớm, chẳng qua trước đó là muốn ở trên trấn, sau chuyện này, liền chuẩn bị đến huyện thành xem sao, ở xa một chút.”
“Nhưng hai vợ chồng Thạch Thừa Tùng chẳng phải cũng ở huyện thành, tìm các ngươi phiền phức, chính là bọn họ đúng không?” Thạch Bạch Ngư buồn bực: “Như vậy chẳng phải là càng ở gần hơn sao.”
“Bọn họ năm trước đã dọn về thôn rồi.” Trên mặt Thanh ca nhi hiện lên vẻ chán ghét: “Đại ca ta lúc trước ở cửa hàng Trần gia làm tiểu nhị, vì quan hệ thông gia nên được thăng làm quản sự, sau này…… Không chỉ mất chức quản sự, còn bị đuổi ra.”
Nói cách khác, Thạch Thừa Tùng sau này có thể làm ăn tốt ở huyện thành, kỳ thật là do bán Thanh ca nhi mà có được.
“Sau này đổi mấy việc đều không bằng trước, đại tẩu lại là người ham danh lợi, đại ca ta chịu không nổi liền dọn về thôn, tìm được việc làm phòng thu chi trên trấn.” Thanh ca nhi nghỉ ngơi một lát: “Đại tẩu ta không quen cuộc sống thôn quê, mỗi ngày làm ầm ĩ muốn đi trấn trên thuê nhà ở. Nghe nói nhà chúng ta làm ăn, lại có quan hệ tốt với ngươi, liền đ.á.n.h chủ ý xấu.”
“Vậy thì quả thật không thể ở trên trấn, đến lúc đó ở gần quá, càng không được an bình.” Thạch Bạch Ngư nói sang chuyện khác: “Vậy cửa hàng đã tìm được chưa?”
“Tìm được rồi.” Sắc mặt Thanh ca nhi tốt hơn chút: “Ngay gần Như Ý Các, cửa hàng không lớn, nhưng tiền thuê tiện nghi.”
Thạch Bạch Ngư gật gật đầu.
Thanh ca nhi sợ hắn hiểu lầm, vội giải thích: “Chúng ta tới đây không có ý gì khác, chỉ là đến xem thôi.”
“Ngươi cái người này.” Thạch Bạch Ngư khựng lại: “Chỗ ở tìm xong chưa? Không thì cứ……”
“Có có, chúng ta thuê cái cửa hàng đó có sân, tuy rằng không lớn, trước kia là làm kho hàng, nhưng dọn dẹp lại có thể ở.” Thanh ca nhi nhìn Thạch Bạch Ngư, bỗng nhiên không thể hiểu được mà đỏ hốc mắt: “Ngư ca nhi, ta người này tâm cao khí ngạo lại hay ghen ghét đua đòi, năm đó…… Đối với ngươi thái độ không tốt, may mắn duy nhất chính là, không có đi theo bọn họ cùng nhau khi dễ ngươi.”
“Ta biết.” Nhắc tới năm đó, Thạch Bạch Ngư trầm mặc: “Ngày đào hôn đó, có phải ngươi còn giúp đ.á.n.h lạc hướng không?”
Nếu không phải lúc đó Thanh ca nhi đ.á.n.h đổ bình dầu bếp, khiến Điền Thúy Nga một trận đau lòng quát mắng, nguyên thân căn bản không có cơ hội chạy ra ngoài.
“Ta cũng là xem bình dầu gần hết đáy, mới dám làm như vậy, bằng không dù mẹ ta có thương ta đến mấy, cũng không tránh khỏi một trận đòn.” Thanh ca nhi nhìn Thạch Bạch Ngư thần sắc phức tạp: “Ta lúc ấy kỳ thật rất mâu thuẫn, biết ngươi gả không bằng ta, trong lòng vốn dĩ rất cao hứng. Nhưng nghe được những lời đồn xấu xa về Tống Ký, lại nhịn không được kinh hãi, đặc biệt thấy ngươi phản kháng kịch liệt như vậy, ta liền…… Sau này phát hiện ngươi chuẩn bị đào hôn, ta cũng không biết sao lại thế nào, bị ma quỷ ám ảnh liền giúp ngươi đ.á.n.h lạc hướng.”
“Ngươi cũng không tình nguyện giúp hả?” Thạch Bạch Ngư liếc xéo hắn.
Thanh ca nhi gật đầu thừa nhận: “Không tình nguyện.”
Hai người đối diện giây lát, bỗng nhiên bật cười.
“Cái tính tình ngươi này, thật đúng là……” Thạch Bạch Ngư cũng không biết nên hình dung Thanh ca nhi thế nào, nhưng nếu không phải chuyện xảy ra sau này, với cái tính cách không dễ ưa này, hai người tuyệt đối cả đời cũng không thể hòa bình ở chung.
Thanh ca nhi trong lòng hiểu rõ: “Nếu ta không có tính tình này, cũng không ăn hết những thiệt thòi lớn, nhưng nếu không phải vậy, cũng không gặp được T.ử Lương.”
Thạch Bạch Ngư nhìn mắt Chu T.ử Lương, thấy hắn không hề có biểu hiện không vui vì lời Thanh ca nhi nói, ngược lại chỉ có sự đau lòng, gật đầu nói: “Số mệnh và cơ duyên của con người, vốn dĩ là tương trợ lẫn nhau.”
Thanh ca nhi bọn họ không ở lại lâu lắm liền rời đi, cơm chiều cũng chưa ở lại ăn, trước khi đi cho Thạch Bạch Ngư một cái tay nải. Cũng không biết là cái gì, xách lên thì lại khá nặng.
Thạch Bạch Ngư dùng bữa chiều xong về phòng mở ra xem, chà chà, toàn là các loại cơ quan tinh xảo.
Trừ mộc thế, còn có một đống đồ vật khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối, có thứ cùng loại với đồ dùng người lớn bán ở cửa hàng hiện đại, có thứ ngay cả Thạch Bạch Ngư cũng chưa từng thấy qua.
Thạch Bạch Ngư: “……”
Tống Ký trở về liền nhìn thấy Thạch Bạch Ngư đang nhìn chằm chằm một đống đồ vật trầm mặc không nói, ghé sát vào thấy rõ ràng là thứ gì sau thì nhướng mày.
“Chu T.ử Lương bọn họ đã tới à?” Tống Ký đổ một ly trà lạnh uống cạn.
Nghe được lời này, Thạch Bạch Ngư cũng không nghĩ nhiều, tưởng bọn hạ nhân nói cho hắn, gật gật đầu: “Ừm.”
“Quả thật đều rất tinh xảo, lát nữa chọn hai cái thử xem.” Tống Ký cầm lấy một cái toàn thân mềm mại thưởng thức.
Thạch Bạch Ngư: “?” Nhìn biểu cảm Tống Ký một lát rồi hỏi: “Ngươi biết bọn họ sẽ đưa mấy thứ này tới à?”
“Ừm.” Tống Ký gật đầu, đặt đồ vật trở lại: “Mấy thứ này vốn là hoa lâu đặt làm, ta bảo Chu T.ử Lương đưa cho một ít. Có hai thứ còn được làm theo yêu cầu ta đưa ra và đẩy nhanh tốc độ. Thế nào, có phải rất có ý nghĩa không, ngươi thích cái nào hơn?”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Tống Ký nhìn về phía Thạch Bạch Ngư, ánh mắt ra hiệu cậu chọn.
Thạch Bạch Ngư há miệng thở dốc, cứng họng không nói nên lời.
“Nghe Chu T.ử Lương nói, ít nhiều nhờ những thoại bản của ngươi dẫn dắt, hắn mới có thể khéo léo không ngừng, dựa vào tay nghề này mà nổi danh ở các hoa lâu lớn.” Tống Ký bảo Thạch Bạch Ngư ngồi xuống, sau đó động thủ gói đồ vật lại: “Hiện giờ nghề nghiệp nhà hắn, một nửa dựa vào nguồn cung cấp của nhà ta, một nửa dựa vào cái này. Nghe nói cửa hàng của bọn họ, cũng tính toán bán những thứ này.”
Thạch Bạch Ngư: “?”
Cửa hàng đồ dùng người lớn phiên bản cổ đại?
Mẹ ơi! Thật sự là đủ kích thích!
Khó trách sẽ mở cửa hàng gần Như Ý Các, hóa ra không chỉ vì tiện nghi, mà còn vì tiện lợi cho việc buôn bán!
Loại kinh doanh mà hắn nghĩ cũng không dám nghĩ này, cư nhiên lại được một người cổ đại làm, Thạch Bạch Ngư trong lúc nhất thời cũng không biết nên kinh ngạc hay nên bội phục.
Đang trừng mắt mộng bức, liền đột nhiên không kịp phòng ngừa, bị Tống Ký một phen ôm ngang lên.
“Ai?” Thạch Bạch Ngư lấy lại tinh thần, phản xạ có điều kiện ôm cổ hắn: “Ngươi làm gì?”
“Đi rửa mặt, sau đó làm việc.” Tống Ký ôm hắn đi về phía phòng tắm.
