Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 248

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:21

“Không phải……” Thạch Bạch Ngư tức khắc hoảng hốt: “Ta đây vừa mới khỏe lại thôi mà.”

Tống Ký nhẹ giọng trấn an: “Cẩn thận một chút, không sao đâu.”

Không, có sao, có rất nhiều sao!

Thạch Bạch Ngư thà c.h.ế.t cũng không muốn lại nằm liệt trên giường không dậy nổi nữa.

Không phải không tin Tống Ký, mà là không tin chính mình.

Đừng nhìn hiện tại cự tuyệt, một khi đã đến bước đó, cậu khẳng định liền quên cả cái eo sau đầu, chỉ lo tận hưởng khoái lạc trước mắt, Tống Ký muốn kiềm chế cũng không kiềm chế được.

Chính vì quá hiểu rõ bản thân, Thạch Bạch Ngư kiên quyết phải bóp c.h.ế.t mầm mống này ngay trong trứng nước.

Tống Ký thấy cậu thật sự kháng cự, dù hứng thú dâng cao, cuối cùng vẫn thỏa hiệp: “Nếu ngươi thật sự không hứng thú thì thôi, chúng ta tắm rửa xong đi ngủ sớm một chút.”

Thấy Tống Ký không còn kiên trì nữa, Thạch Bạch Ngư lúc này mới nhẹ nhàng thở phào — cái eo được bảo toàn rồi.

Nhưng mà, hơi thở này vẫn là thở ra quá sớm.

Quyết tâm bóp c.h.ế.t trong trứng nước là cậu, nhưng khi vào trong nước lại bắt đầu không an phận vẫn là cậu.

“Ngồi sang một bên đi.” Tống Ký nhìn Thạch Bạch Ngư cứ nhất định phải ngồi trong lòng mình, vẻ mặt bất đắc dĩ căng c.h.ặ.t.

“Không đi.” Thạch Bạch Ngư giơ tay ôm cổ Tống Ký: “Ghế gỗ cộm lắm, cứ thế này tắm đi, ngươi giúp ta tắm, ta lười động.”

Tống Ký đỡ lấy eo Thạch Bạch Ngư, lẳng lặng nhìn cậu giây lát: “Ngư ca nhi, ngươi cố ý đúng không?”

Thạch Bạch Ngư vẻ mặt vô tội chớp mắt.

“Không muốn là ngươi, bây giờ trêu chọc ta vẫn là ngươi.” Tống Ký giơ tay nắm lấy gáy cậu, khiến cậu ngửa ra sau ngẩng đầu: “Cho nên, ngươi rốt cuộc muốn thế nào, hửm?”

Thạch Bạch Ngư tiếp tục vô tội chớp mắt: “Ai trêu chọc ngươi đâu, ta có động gì đâu, cái ghế gỗ đó đúng là cộm thật mà.”

Tống Ký bật cười vì tức, không nói thêm lời nào, cúi đầu hôn xuống, chặn lại cái miệng giảo biện kia.

Đôi mắt Thạch Bạch Ngư trợn lớn, bản năng phản kháng, nhưng bị Tống Ký bắt lấy hai tay, giam cầm c.h.ặ.t chẽ sau lưng, khiến cậu giãy giụa không được, chỉ có thể bị buộc chấp nhận.

Sau đó mọi chuyện phát triển, quả nhiên không thể kiểm soát, những lời nói trước đó đều trở thành vô nghĩa.

Ngay từ đầu Thạch Bạch Ngư còn cố gắng giữ eo, tưởng rằng làm một chút rồi sẽ dừng, nhưng mà khi thật sự rơi vào cao trào, eo hay không eo gì thì mặc kệ nó đi.

Ban đầu Tống Ký còn nhớ lời hứa trước đó, ra khỏi phòng tắm liền chuẩn bị hành quân lặng lẽ mà ngủ ngon. Kết quả, kẻ chơi quá đà nào đó vẫn chưa thỏa mãn, thế là không ngoài dự liệu, đem cái túi đồ mà vợ chồng Chu T.ử Lương tặng ra thử nghiệm từng món một.

Sảng khoái thì sảng khoái thật đấy, nhưng eo bay mất.

Suốt hai ngày, cái eo của Thạch Bạch Ngư đều không còn cảm giác.

Hành động thì vẫn ổn, bởi vì Tống Ký cố ý kiềm chế, không đến nỗi không dậy nổi như lần trước.

“Lần này không phải tại ta đâu nha, là ngươi cố ý trêu chọc ta.” Thấy Thạch Bạch Ngư hai ngày nay vẫn nhíu mày xoa eo, Tống Ký vừa buồn cười lại đau lòng: “Nói không cần là ngươi, làm ra vẻ cũng là ngươi, ta thấy là, ngươi chỉ khẩu thị tâm phi thôi.”

Thạch Bạch Ngư đuối lý, bị Tống Ký trêu ghẹo mà không thể phản bác, chỉ có thể u oán nhìn chằm chằm đối phương.

Tống Ký bị hắn nhìn đến hết cả tính tình, ôm người hôn một hồi lâu: “Đừng có chọc ta nữa, bằng không ngươi đừng hòng sống yên.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Đúng rồi, thiệp mời đấu thầu vào hội đã nghĩ xong rồi, ngươi có muốn xem qua một chút không?” Lo lắng tiếp tục nói sẽ chọc cho cậu nổi điên, Tống Ký khéo léo chuyển chủ đề.

“Không nhìn đâu.” Thạch Bạch Ngư duỗi tay ôm eo Tống Ký, làm biếng vùi mặt vào lòng hắn: “Cái gì cũng không muốn làm.”

“Vậy không xem.” Tống Ký sờ sờ đầu Thạch Bạch Ngư, thầm nghĩ thật là càng ngày càng kiêu khí.

“Yến tiệc đấu thầu vào hội tổ chức ở đâu vậy?” Thạch Bạch Ngư ngẩng đầu hỏi.

“Phú Thụy t.ửu lầu.” Tống Ký xoa bóp mặt cậu: “Ta đã cho người đặt bao hết rồi, ngày định vào ngày mai, hôm nay ngươi có thể nghỉ ngơi thật tốt.”

“Được thôi.” Thạch Bạch Ngư buông Tống Ký ra: “Tần Nguyên còn chưa về, ngươi đưa cho quản sự của hắn một thẻ bài, bảo hắn tới đi điểm danh.”

“Yên tâm, đã đưa rồi.” Tống Ký nhìn Thạch Bạch Ngư lười biếng, ánh mắt hơi lóe lên: “Đúng rồi, hai ngày nữa là ngày cửa hàng của Thanh ca nhi bọn họ khai trương, chúng ta có cần đi ủng hộ, làm cho náo nhiệt không?”

Thạch Bạch Ngư liếc mắt một cái liền nhìn thấu bàn tính của hắn: “Cổ động là giả, ngươi kỳ thật là muốn đi xem còn có hay không cái gì mới mẻ ngoạn ý nhi đúng không?”

Tống Ký bị vạch trần cũng không có ngượng ngùng, thản nhiên thừa nhận: “Cũng tiện đường mà, đồ cũng rất mới lạ.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Quả thật là mới lạ, ngay cả cái túi đồ mà vợ chồng Thanh ca nhi lần này đưa tới, cũng tràn ngập cảm giác mới lạ, khiến cho bọn họ, một cặp vợ chồng già, cư nhiên cảm xúc tăng vọt như thể đang yêu đương cuồng nhiệt.

Chỉ là hồi tưởng lại cái sức mạnh đó, Thạch Bạch Ngư liền sâu sắc cảm giác da đầu tê dại, nhưng lại không thể không thừa nhận, trong lòng quả thật có chút thực tủy tri vị.

Nói cho cùng, vẫn là ở kinh thành nghẹn quá lâu, đã lâu không được tận hứng thôi.

“Vậy đi xem đi.” Thạch Bạch Ngư ho nhẹ một tiếng, tránh đi tầm mắt Tống Ký: “Dù sao cũng là thân thích, ngày khai trương như vậy, quả thật nên đi đi xem sao.”

Tống Ký nhìn thấu nhưng không nói toạc, cười cười, khom lưng ôm Thạch Bạch Ngư trở về giường.

Tuy nói lần này không ảnh hưởng đến hành động, nhưng cơ thể rốt cuộc vẫn không quá lanh lẹ, vì đấu thầu vào hội ngày mai, vẫn là nghỉ ngơi nhiều để điều chỉnh cho tốt.

Thạch Bạch Ngư cũng nghĩ như vậy, cho nên ngày này, yên tâm thoải mái tận hưởng việc bản thân như người bán thân bất toại cần được chăm sóc.

Chờ đến khi bữa tiệc đấu thầu nhập hội, cẩm y hoa phục mặc vào, ngọc quan đội lên, cả người thần thái rạng rỡ, cậu không nói, không ai nhìn ra được bóng dáng bị tàn phá mấy ngày hôm trước.

Chỉ có Tống Ký chú ý tới lưng cậu thẳng quá mức cứng đờ, nhân lúc đoàn người không chú ý, tiến đến bên tai hắn: “Eo còn khó chịu không?”

“Ừm.” Thạch Bạch Ngư gật đầu: “Vẫn còn một chút, tê tê nhức nhức.”

“Tối chút về ta lại xoa bóp cho ngươi.” Tống Ký dừng một chút nói.

Thạch Bạch Ngư gật đầu, ngay sau đó ngẩng mắt nhìn quanh một vòng: “Người còn chưa đến đủ sao?”

“Chưa.” Tống Ký cũng đi theo nhìn thoáng qua những thương nhân đang tự mình xã giao ở giữa sân, không dám đến quấy rầy bọn họ: “Người nhà họ Liễu còn chưa tới.”

Nhà họ Liễu ở xa tận phủ thành, tới muộn cũng là bình thường, nhưng Ngô Lục và Mạnh lão bản cũng chưa tới.

Đang nghĩ ngợi, Ngô Lục cùng Mạnh lão bản liền đến.

“Tống Hương Nam, Thạch lão bản, đã lâu không gặp!”

Mạnh lão bản từ khi gia nhập hợp tác xong, liền không mấy khi gặp mặt, việc chia hoa hồng và nhập hàng đều do quản sự chạy chân, lần này đột nhiên gặp lại, còn có chút xa lạ, nhưng đối phương lại rất tự nhiên.

Ngô Lục cùng bọn họ có quan hệ thân thiết, căn bản không cần hàn huyên như vậy, chỉ là giải thích một chút vì sao lại tới muộn: “Hôm qua đi Phủ Thành, liền cùng Mạnh lão bản một đường lại đây.” Dừng một chút, lại nói: “Nhà họ Liễu xảy ra chuyện nên không tới được, bảo ta nhắn lại với hai vị, chuyện nhập hội, nhà họ Liễu tuyệt đối mười phần thành ý, bất luận điều kiện gì đều chấp nhận.”

“Sao vậy?” Thạch Bạch Ngư nghi hoặc.

“Liễu lão gia t.ử hôm qua nửa đêm đột phát bệnh cấp tính, hôm nay vẫn hôn mê bất tỉnh.” Ngô Lục đè thấp giọng nói: “Cả gia đình đều ở trước giường canh chừng, còn không biết có qua khỏi không.”

Thì ra là như vậy.

Thạch Bạch Ngư nghĩ nghĩ, quay đầu gọi Chu thúc lại: “Đi hiệu t.h.u.ố.c mua một củ nhân sâm núi tốt nhất, đưa cho Liễu lão gia t.ử.”

Chu thúc rời đi sau, thấy người đã đến đông đủ, liền cùng Tống Ký từ sau bình phong đi ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.