Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 335

Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:11

Không ngờ lại đúng là mình hiểu lầm mà nghĩ nhiều. Thạch Bạch Ngư trong lòng cục đá rơi xuống đất, nhưng tâm tình lại chưa vì thế mà nhẹ nhõm.

“Ngư ca nhi.” Thấy Thạch Bạch Ngư tựa vào vai mình sau một lúc lâu không hé răng, Tống Ký xoa xoa đầu cậu: “Bên ngoài gió lớn, về phòng nhé?”

“Về thôi.” Thạch Bạch Ngư thở dài: “Ngươi ăn cơm xong chưa?”

“Ăn ở ngoài rồi.” Nhìn ra Thạch Bạch Ngư cảm xúc không cao, Tống Ký không để cậu tự đi, đứng dậy ngồi xổm xuống trước mặt cậu: “Lên đi, ta cõng ngươi về.”

Thạch Bạch Ngư không từ chối.

“Tống ca.” Ghé vào lưng Tống Ký, Thạch Bạch Ngư hồi lâu mới sắp xếp lại suy nghĩ: “Ngươi nói, ta có phải đã đi nhầm đường rồi không, có lẽ ngay từ đầu đã sai rồi.”

“Vì sao lại nghĩ như vậy?” Tống Ký nhấc người lên một chút, làm cho cậu nằm thoải mái hơn.

“Chỉ là… rất hoài niệm những ngày tháng trước kia ở Phúc Nghi Thôn.” Thạch Bạch Ngư giọng buồn buồn: “Tuy rằng không bằng hiện tại phú quý, nhưng cũng không lo ăn mặc, muốn ở trong thôn thì ở trong thôn, muốn lên núi thì lên núi.”

“Chỗ nào là ngươi đi nhầm đường chứ?” Tống Ký buồn cười: “Lúc trước không phải đều là vì tham quan giữa đường bức bách, bất đắc dĩ mới dâng ra phương t.h.u.ố.c luyện muối sao?”

Thạch Bạch Ngư lại không hé răng.

Tống Ký biết cậu không phải đã quên, mà là đang tự chui vào góc kẹt, kiên nhẫn khuyên bảo.

“Nếu không có ngươi vì ta giành được tước vị Hương Nam này, không có những thứ ngươi làm ra, ta chỉ là một thợ săn thôn dã bình thường, không chừng khi nào đã bị bắt đi lính.” Tống Ký ngữ khí nhẹ nhàng chậm rãi, mang theo tác dụng trấn an: “Ít nhất hiện tại còn chưa xuất hiện cảnh các nơi bắt lính, mà chúng ta, cũng vẫn còn có lựa chọn. Hai tiểu nhãi con, dù là hán t.ử hay ca nhi, đều có thể có sách để đọc. Mọi việc đều có lợi có hại, không thể vơ đũa cả nắm.”

“Ngươi nói rất đúng.” Thạch Bạch Ngư hít sâu, ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng non không biết từ khi nào đã nhô lên trên bầu trời: “Là ta suy nghĩ hẹp hòi, có một số việc nếu đã lựa chọn, liền không nên hối hận.”

“Đúng là như vậy.” Tống Ký khẽ cười: “Bởi vì mỗi khi đưa ra lựa chọn, đều là vào lúc đó mà nói không thể không đi, lại có lợi nhất.”

“Tống ca.” Thạch Bạch Ngư bỗng nhiên hôn hôn vành tai phải của Tống Ký: “Ngươi nghĩ kỹ rồi sao? Thật sự tính toán đi tòng quân?”

“Còn chưa có.” Tống Ký nói: “Chỉ là có suy xét này thôi.”

Không buông xuống được sự luyến tiếc, nào có thể tiêu sái nói làm quyết định là có thể làm?

Thạch Bạch Ngư không nói chuyện, lại theo bản năng dán c.h.ặ.t lấy hắn.

Đoạn đường tiếp theo, hai người đều trầm mặc, nhưng mà không khí lại tốt hơn rất nhiều so với lúc trước. Tống Ký có thể rõ ràng cảm giác được, Thạch Bạch Ngư dính c.h.ặ.t và ỷ lại vào hắn.

“Cùng nhau tắm rửa không?” Tới phòng, Tống Ký nói: “Bất quá ngươi mệt rồi, chúng ta đừng đi phòng tắm nữa, bảo người đưa nước ấm vào phòng.”

“Được.” Thạch Bạch Ngư cọ cọ mặt hắn, cố ý nhéo giọng nói: “Phải cùng ca ca cùng tắm mới được.”

Vừa dứt lời, m.ô.n.g liền ăn một cú vỗ.

“Lại thiếu đòn đúng không?” Tống Ký vừa bực mình vừa buồn cười: “Cứ thích trêu ta, lát nữa lại khóc bây giờ.”

“Cứ trêu ngươi thì sao nào?” Thạch Bạch Ngư từ trên lưng Tống Ký xuống, xoay người đi đến mép giường ngồi xuống, sau đó ngả người ra sau, nằm dang rộng chân: “Đến hay không đến ngươi cứ nói, hay là tuổi già không được, cày bừa vụ xuân một ngày rồi nghỉ tắm gội nửa tháng?”

“Được.” Tống Ký ngón tay chọc chọc cậu: “Ngươi chờ đấy, lát nữa ta sẽ thỏa mãn ngươi, ta chính là con bò già nuôi trong nhà, cũng phải cày nát mảnh đất của ngươi.”

Thạch Bạch Ngư không bị những lời nói tàn nhẫn này dọa đến, ngược lại vươn tay nắm lấy ống tay áo Tống Ký kéo, kéo người ngã xuống, lại vững vàng đỡ lấy.

“Đừng nhúc nhích, để ta ôm một lát.” Thạch Bạch Ngư giơ tay ôm cổ Tống Ký, ôm hắn vào lòng.

“Ta sợ đè nặng ngươi.” Giọng Tống Ký khàn khàn.

“Không sao, càng nặng càng vững chắc.” Thạch Bạch Ngư than thở: “Thích bị ngươi đè nặng.”

Tống Ký liền bất động, nhưng vẫn cố gắng dùng khuỷu tay mượn lực, không để toàn bộ trọng lượng đè lên người Thạch Bạch Ngư.

Hai người cứ thế yên tĩnh ôm nhau rất lâu, chờ đến khi Tống Ký cảm giác được lực ở cổ cậu nới lỏng thì ngẩng đầu, liền phát hiện người dưới thân mặt đỏ bừng, đã ngủ rồi.

Nếu đã ngủ, hắn liền không đ.á.n.h thức cậu, sai hạ nhân mang nước ấm đến, tự mình rửa mặt rửa chân cho cậu xong, cởi y phục nhét vào ổ chăn.

Thời tiết này còn chưa ấm, cả đêm không tắm rửa cũng chẳng sao.

Bản thân hắn thì đi ngoài chạy một thân mồ hôi, không thể không tắm. Bất quá sợ làm ồn đến Thạch Bạch Ngư, hắn lấy y phục đi phòng tắm.

Rửa mặt xong trở về, vừa mới nằm nghiêng xuống, Thạch Bạch Ngư đang ngủ say sưa liền lăn vào lòng hắn, tay chân cùng lúc trèo lên, trong miệng còn lầm bầm nói mớ.

“Đất khách… không được…”

“Xá, luyến tiếc… nhãi con cũng, luyến tiếc…”

“Phòng không gối chiếc… tịch mịch…”

“Muốn, ôm một cái… Hôn, hôn hôn.”

Tống Ký nghe, tâm trạng phức tạp xoay người ôm c.h.ặ.t lấy cậu, khẽ hôn lên trán đối phương.

“Luyến tiếc đâu chỉ có mình ngươi.” Tống Ký nhẹ giọng cảm thán: “Ta cũng luyến tiếc.”

Đồng dạng không muốn chia cắt hai nơi, càng không muốn phòng không gối chiếc.

Nhưng có một số việc nếu đã đến bước đó, thì không thể không làm.

Đêm nay, Tống Ký gần như thức trắng đến hừng đông, suy nghĩ rất nhiều, quá khứ, hiện tại, và cả tương lai. Nhưng cuối cùng vẫn hạ quyết tâm — tòng quân.

Và điều này, tất nhiên sẽ có ý nghĩa chia lìa với người nhà.

Mặc dù hắn còn chưa nói, nhưng phu phu đồng tâm, Thạch Bạch Ngư đã cảm nhận được. Mấy ngày nay, dù mệt đến mấy, cậu vẫn quấn lấy hắn mà làm loạn. Như thể hận không thể bù đắp hết thời gian sắp thiếu hụt trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Thế nhưng, điều này đâu phải chỉ mấy ngày ngắn ngủi là có thể bù đắp được?

Mặc kệ có dính c.h.ặ.t như keo sơn đến đâu, khi ngày đó thật sự đến, dù nội tâm có phong phú đến mấy cũng sẽ trong khoảnh khắc trống rỗng đến không còn gì, trống trải như bị gió thổi qua, bốn bề không người, bàng hoàng vô thố.

Không chỉ hai người, mà ngay cả hai tiểu nhãi con, khi biết a phụ sắp đi tòng quân, lại còn có thể nhiều năm không về, liền khóc đến không ngừng được.

Nhưng hai tiểu nhãi con đều rất hiểu chuyện, nước mắt lưng tròng vẫn khụt khịt, nhưng không nói nửa lời không cho đi.

“A phụ, ngài phải bảo trọng nhiều hơn, không cần nhớ thương trong nhà, con đã trưởng thành, sẽ chăm sóc tốt cho cha và đệ đệ.” Đại nhãi con lau khô nước mắt, kéo tiểu nhãi con tiến lên: “A phụ, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, ngài, ngài nhất định phải sống sót trở về.”

Tiểu nhãi con khóc đến ô ô, còn không quên phụ họa đại nhãi con gật đầu: “Đúng đó, cha đẹp như vậy, nếu mà thành quả phụ, bà mối chắc chắn sẽ đạp đổ cửa nhà ta. Đến lúc đó cha nhất định sẽ trái ôm phải ấp, tìm một đống cha dượng cho ta với ca ca!”

Hai người: “……”

Không khí vốn rất bi thương, lại bị tiểu nhãi con “lọt gió” này quấy phá, hai người nhất thời dở khóc dở cười.

Tống Ký ngồi xổm xuống ôm ôm hai tiểu nhãi con: “Được rồi, a phụ hứa với các con, nhất định sẽ sống sót trở về.” Hắn đứng dậy nhìn về phía Thạch Bạch Ngư, ngàn lời vạn tiếng lại nghẹn ở yết hầu không biết nói từ đâu, cuối cùng nhìn nhìn Ngô a ma, lại nhìn về Thạch Bạch Ngư: “Ta đi đây.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.