Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 336
Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:11
Tống Ký vừa mới đi chân trước, sau lưng Thạch Bạch Ngư đã được tin tức hoàng đế triệu vào cung.
“Tống Hương Nam thật sự đi tòng quân?” Thạch Bạch Ngư được dẫn vào Ngự Thư Phòng, hoàng đế đầu cũng chưa nâng, mở miệng chính là câu này.
“Bẩm bệ hạ, đã đi ạ.” Thạch Bạch Ngư không kinh ngạc việc hoàng đế vì sao lại biết, rốt cuộc nếu ngay cả chút tin tức kiểm soát này cũng không có, thì vị hoàng đế này cũng chẳng phải hoàng đế nữa.
“Hai người các ngươi thật đúng là tài tình.” Hoàng đế ngẩng đầu lên, đặt tấu chương đã phê duyệt sang bên tay phải: “Lúc trước có người đề nghị cho nam nhân ngươi đi tòng quân, Trẫm còn lo lắng chiến trường đao kiếm không có mắt, niệm công lao của ngươi nên không đồng ý. Nhưng thật không ngờ, các ngươi tự mình lại bất chấp thân phận mà nói đi liền đi.”
Thạch Bạch Ngư lúc này mới nhớ đến tước vị Hương Nam của Tống Ký, chần chờ nhìn về phía hoàng đế: “Có gì không ổn sao? Hay là có tước vị, liền không thể tự tiện tòng quân?”
“Dựa theo quy củ, quả thật không thể.” Hoàng đế nhìn Thạch Bạch Ngư, dừng một chút: “Bất quá tình thế hiện tại, Tống Hương Nam có thể không sợ gian nguy, bất chấp thân phận, dứt khoát tòng quân đúng là đáng quý. Quy củ này, liền không tính là gì.”
Thạch Bạch Ngư nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, cậu còn tưởng rằng muốn phải thúc ngựa đuổi người về. Vị hoàng đế này thở dài một tiếng lớn, cũng khiến người ta không nói được lời nào thật.
Dù hoàng đế có thở dài lớn, nhưng ơn vẫn phải tạ.
Thạch Bạch Ngư lập tức hành lễ: “Tạ bệ hạ……”
“Đừng vội tạ.” Hoàng đế ngắt lời Thạch Bạch Ngư: “Tống Ký có nói qua đi quân doanh nào không?”
“Có ạ, hắn nói cùng tướng quân Trần phó tướng quân của Yến Sùng Quan có chút thân thiết, cho nên, sẽ đi bên đó để nương nhờ.” Thạch Bạch Ngư trả lời.
Hoàng đế gật đầu: “Vậy Trẫm sẽ hạ thánh chỉ cho bên Yến Sùng Quan, tuy nói quy củ là c.h.ế.t, nhưng thân phận hắn ở đó, những trình tự cần có vẫn phải tuân theo.”
Nghe nửa câu đầu, Thạch Bạch Ngư còn tưởng rằng hoàng đế muốn mở cửa sau cho Tống Ký, vừa định khách khí, sau khi nghe xong nửa câu liền im bặt.
Thánh chỉ đều có người chuyên trách thúc ngựa đưa đến cho Tống Ký, kỳ thật không có chuyện gì của Thạch Bạch Ngư, nhưng cậu thật sự muốn gặp người khẩn cấp.
“Bệ hạ, thần có một yêu cầu quá đáng.” Thạch Bạch Ngư quỳ xuống hành lễ.
“Nói đi.” Hoàng đế gật đầu.
“Thánh chỉ này, có thể cho thần đưa đi không…”
“Đều nói một ngày không gặp như cách ba thu, ngươi đây còn chưa qua nửa ngày đâu.” Hoàng đế trêu ghẹo: “Ngươi có đưa đi rồi gặp lại một mặt thì sao, chẳng phải vẫn phải chia xa sao?”
“Thêm một lần nhìn cũng là một lần nhìn.” Thạch Bạch Ngư thành thật: “Vẫn xin bệ hạ thành toàn.”
Hoàng đế đành bất đắc dĩ: “Đi đi đi.”
“Tạ bệ hạ!” Thạch Bạch Ngư vui vẻ nhận lấy nhiệm vụ tốt đẹp này.
Tống Ký một người một ngựa, hành trình không chậm, Thạch Bạch Ngư dù thúc ngựa ngày đêm không ngừng đuổi theo, cũng mất hai ngày thời gian, từng dịch quán từng dịch quán hỏi thăm, mới ở dịch quán thứ ba đuổi kịp người.
Đến nơi không chỉ là buổi tối muộn, mà còn đổ mưa to. Thạch Bạch Ngư dù mặc áo tơi nón cói, vẫn ướt sũng quần áo, chỉ có thánh chỉ được cậu bảo vệ c.h.ặ.t chẽ, không bị ướt.
Biết được phòng của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư ở cửa vắt vạt áo cho bớt nước, không để dịch thừa dẫn đường, tự mình lên lầu tìm đến.
Đứng ngoài cửa, xuyên qua khe cửa mơ hồ có thể thấy bên trong còn sáng ánh nến, không biết giờ này, Tống Ký đang làm gì trong phòng.
Thạch Bạch Ngư hít sâu một hơi, lúc này mới giơ tay gõ vang cửa phòng.
“Chuyện gì?” Bên trong truyền đến giọng trầm thấp dò hỏi của Tống Ký.
Thạch Bạch Ngư không hé răng, lại co ngón tay gõ ba tiếng trên cửa.
Bên trong quả nhiên vang lên tiếng bước chân quen thuộc, Thạch Bạch Ngư kịp lúc trước khi cửa mở, đặt áo tơi nón cói trên tay sang một bên, mắt không chớp chờ đợi, kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của Tống Ký khi nhìn thấy mình.
Cửa phòng mở ra, Tống Ký không ngoài dự kiến kinh ngạc nhảy dựng.
“Ngư ca nhi?” Chợt vừa thấy, Tống Ký còn tưởng là ảo giác, chớp chớp mắt, xác định đứng ngoài cửa thật sự là Thạch Bạch Ngư sau, mới giật mình một tay kéo người vào: “Sao ngươi lại tới đây?”
“Đưa thánh chỉ cho ngươi đây.” Thạch Bạch Ngư xoa xoa nước trên tay, lấy thánh chỉ ra đưa cho Tống Ký: “Bệ hạ nói, ngươi có tước vị trong người, không thể tùy tiện tòng quân, phải danh chính ngôn thuận mới được. Tuy nói là quy củ như thế, nhưng cũng không tệ lắm, so với chính ngươi tự mình đi từ cơ sở phấn đấu thì tốt hơn nhiều, ít nhất sẽ có người chiếu cố.”
Mặc dù hoàng đế là vì quy củ, nhưng trong mắt Thạch Bạch Ngư, thánh chỉ này cùng việc mở cửa sau cho Tống Ký chẳng khác gì.
Cậu còn rất vui.
Hơn nữa, cũng nhận cái ơn này của hoàng đế.
Tống Ký không xem thánh chỉ, nhận lấy đặt lên bàn, ngược lại nhíu mày nhéo nhéo cánh tay Thạch Bạch Ngư: “Y phục đều ướt rồi, những chuyện khác không nói, mau mau thay y phục đi.”
Nhưng mà Thạch Bạch Ngư ra đi vội vàng, ngoài một thân áo tơi nón cói mua trên đường, chẳng mang theo gì cả, càng miễn bàn đến y phục để tắm rửa.
Như vậy thì chỉ có thể mặc y phục của Tống Ký.
Y phục của Tống Ký rộng thùng thình, mặc trên người cậu giống như trẻ con trộm mặc y phục người lớn vậy.
Thạch Bạch Ngư vẫy vẫy ống tay áo quá dài: “Trông có giống hát tuồng không?”
“Giống cái gì mà giống?” Tống Ký kéo tay cậu qua, giúp cậu xắn tay áo lên: “Đưa thánh chỉ để người khác tới là được, ngươi cần gì phải chạy chuyến này?”
“Ta vì sao chạy chuyến này ngươi không biết sao?” Thạch Bạch Ngư bĩu môi: “Chẳng phải vì muốn gặp ngươi sao.”
Tống Ký liền không nói gì, giơ tay xoa xoa đầu Thạch Bạch Ngư.
Thạch Bạch Ngư thấy hắn không nói gì, cũng trầm mặc xuống. Rõ ràng mới hai ngày không gặp, gặp lại, lại giống như cách nhau đã lâu, tình ý cuồn cuộn.
“Người cứ không chịu rời đi thế này, ngươi bảo ta làm sao an tâm rời đi?” Rất lâu sau, Tống Ký thở dài, kéo Thạch Bạch Ngư vào lòng ôm c.h.ặ.t lấy.
Thạch Bạch Ngư ôm đáp lại hắn: “Ngươi cứ coi như ta đưa pháo trăm dặm đi.”
“Đưa cái gì?” Tống Ký sửng sốt.
Thạch Bạch Ngư: “……”
Thôi, nói không bằng làm.
Thạch Bạch Ngư rời khỏi vòng tay Tống Ký, nhéo cằm hắn, trực tiếp hôn lên, giữa những khoảng hở quyến rũ nói: “Đưa cái này.”
Tống Ký: “……”
Ngoài phòng mưa to tầm tã, trong phòng củi khô lửa bốc.
Ánh nến chiếu rọi hình ảnh hai người ôm nhau hôn sâu lên song sa, lay động suốt nửa đêm.
Thế nhưng, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi cũng không thể giải tỏa nỗi khổ biệt ly, ngược lại càng thêm gian nan, còn chưa tách ra, đã chất chứa biết bao nhiêu quyến luyến.
“Ngươi không nên tới.” Tống Ký vuốt mặt Thạch Bạch Ngư: “Ngươi như vậy, làm sao ta yên tâm rời đi được?”
“Chẳng có gì yên tâm hay không yên tâm cả, ta chính là tranh thủ mọi cách để đến gặp ngươi một mặt.” Thạch Bạch Ngư vươn tay ôm lấy eo Tống Ký: “Ta tuy rằng luyến tiếc, nhưng vẫn ủng hộ quyết định của ngươi. Ngươi yên tâm đi, ta và các nhãi con, ở nhà chờ ngươi trở về.”
“Ngươi đó.” Cổ họng Tống Ký nghẹn lại, không nói gì nữa, ôm c.h.ặ.t lấy cậu.
Thạch Bạch Ngư nói được làm được, để không bị ướt át bẩn thỉu, trời còn chưa sáng rõ, cậu đã dậy rời đi.
Cậu đi rất dứt khoát, nhưng chỉ là trong tầm mắt của Tống Ký. Đến khi qua đỉnh núi, cậu liền ghìm ngựa dừng lại. Nhìn xa về phía dịch quán, cho đến khi mặt trời lặn, ánh chiều tà buông xuống, cậu mới quay đầu ngựa tiếp tục hướng kinh thành.
Đẩy cửa nhà, sự náo nhiệt như cũ, Thạch Bạch Ngư đứng ở cửa, chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, thiếu mất một mảng lớn.
