Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 77

Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:00

Chương 77: Em nói mê sao?

Tống Ký cười khẽ không nói gì, đưa tay nâng m.ô.n.g Thạch Bạch Ngư lên một chút để cậu nằm trên lưng mình được thoải mái hơn.

"Mình đi đâu anh?" Thạch Bạch Ngư ngẩng đầu nhìn quanh: "Huyện thành này đúng là nhộn nhịp hơn hẳn trên trấn."

Nó không hẳn là quá phồn hoa, những cửa tiệm hai bên đường đa số trông cũ kỹ và có thâm niên, đồ bán cũng không hẳn là quá mới lạ. Nhưng cảnh tượng bán bánh bao, bánh nướng, kẹo hồ lô, hay những quầy hàng bán tranh chữ, đồ chơi linh tinh ven đường đã tạo nên một bức tranh nhân gian đầy hơi thở cuộc sống, vừa náo nhiệt lại vừa yên bình. Dù biết tất cả chỉ là bề nổi, nhưng người ta vẫn không tự chủ được mà đắm chìm trong đó.

"Đi mua quần áo trước, sau đó đi dạo." Tống Ký nói.

"Anh định cứ thế này cõng em đi dạo à?" Thạch Bạch Ngư nhướng mày.

"Ừm." Nghĩ đến chuyện tối qua Tống Ký vẫn không nhịn được nhíu mày: "Còn dám nói lời đòi anh bỏ em nữa thì anh..."

"Anh định làm cho em cả ngày không xuống nổi giường, ra ngoài phải mọc luôn trên lưng anh à?" Thấy Tống Ký bị chặn họng, cậu không nhịn được cười: "Nếu thực sự như thế thì chẳng cần làm gì nữa, chỉ có thể hít khí trời mà sống thôi."

Tống Ký: "..."

"Thả em xuống đi, em cũng đâu có yếu đến mức không đi bộ nổi." Thạch Bạch Ngư cảm thấy mình đã hồi phục được đôi chút, đi chậm chắc là không vấn đề gì.

Tống Ký không nghĩ nhiều, nghe cậu nói vậy liền nghe lời đặt cậu xuống. Chẳng ngờ chân Thạch Bạch Ngư vừa chạm đất là đã quỵ xuống ngay lập tức.

Thạch Bạch Ngư: "..."

Tống Ký vội vàng ôm lấy eo cậu dìu dậy, đỡ lấy cậu: "Không yếu đến mức không đi bộ nổi hả?"

Thạch Bạch Ngư vẫn cố cãi: "Em làm được, anh để em đứng một lát cho quen đã." Tống Ký cũng không giục, cứ thế đỡ cậu đứng tại chỗ. Hồi lâu sau, Thạch Bạch Ngư mới thích nghi được mà bước đi vài bước, tốc độ như rùa bò.

"Em đột nhiên phát hiện ra một vấn đề." Thấy Tống Ký nhìn sang, Thạch Bạch Ngư ra vẻ nghiêm trọng: "Hình như em bị thiếu canxi." (Cái từ canxi 鈣 và chữ Cái 蓋 phát âm gần giống nhau trong tiếng Trung).

Tống Ký: "?" *Thiếu... Cái?*

Thạch Bạch Ngư biết Tống Ký nghe không hiểu, bèn xua tay: "Không có gì, đi thôi anh, về nhà mình hầm thêm canh xương mà uống." Biết đâu bổ sung canxi tốt rồi, chiều cao còn có thể vọt lên thêm chút nữa? Dù sao cơ thể này tuy ở đây được gọi là "lão ca nhi", nhưng tuổi thực tế vẫn chưa đến hai mươi mà.

Mẫu mã quần áo ở tiệm vải trên huyện nhiều hơn hẳn trên trấn, từ trang phục nữ nhân, ca nhi đến trang phục nam nhân kiểu gọn gàng hay áo dài đều nhiều đến hoa cả mắt. Thạch Bạch Ngư là ca nhi, vào tiệm ánh mắt cậu theo bản năng tìm đến khu vực trang phục ca nhi, muốn chọn bộ nào hơi nam tính một chút. Đa số kiểu dáng cho ca nhi đều thiên về kiểu nữ tính, nhìn lòe loẹt hoa hòe hoa sói, thực sự quá khác biệt với thẩm mỹ của cậu.

Đang cố bới lông tìm vết để tìm cái mình muốn trong đống đồ ca nhi thì cậu đã bị Tống Ký dắt sang dãy trang phục nam nhân.

Thạch Bạch Ngư: "?"

"Xem đồ nam đi." Ánh mắt Tống Ký quét qua một lượt, lập tức khóa c.h.ặ.t vào một bộ màu đỏ. Nghĩ đến lúc hai người thành thân Thạch Bạch Ngư còn chưa được mặc áo đỏ, lòng anh khẽ động: "Tiểu nhị, lấy bộ màu đỏ kia cho phu lang ta thử xem."

Tiểu nhị sững lại, nghi ngờ mình nghe nhầm, nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của Tống Ký dọa cho một trận: "Bộ đó hơi to, phu lang của vị khách quan này khung xương nhỏ không mặc vừa đâu ạ, để tôi đi lấy bộ nhỏ hơn." Tống Ký bấy giờ mới dịu thần sắc lại mà gật đầu.

"Màu đỏ này..." Thạch Bạch Ngư dù thấy màu đỏ này rất đẹp, nhưng cảm thấy hơi quá rực rỡ: "Mặc ở trong thôn liệu có ổn không anh?" Trang phục nam nhân thì đúng ý cậu rồi, dù cậu chẳng hiểu tại sao Tống Ký lại dắt mình đi mua đồ nam.

"Không sao đâu." Tống Ký nói: "Đồ nam cũng đã mặc rồi thì chút rực rỡ này có là gì. Vả lại, da em trắng, mặc màu đỏ rất đẹp." Nó cũng rất hợp với tính cách của Thạch Bạch Ngư, nhiệt tình như lửa.

Trong lúc nói chuyện, tiểu nhị đã mang bộ cùng mẫu size nhỏ tới, Thạch Bạch Ngư không nói gì thêm, nhận lấy y phục rồi đi vào phòng thử đồ. Phải nói rằng, màu đỏ thực sự rất tôn làn da của cậu, rực rỡ tuấn tú, như một ngọn lửa bất ngờ va vào tầm mắt Tống Ký, khiến anh nhìn đến ngây người.

"Hiếm có ca nhi nào mặc đồ nam mà lại vừa vặn và hợp như vậy, vị phu lang này là người đầu tiên đấy ạ." Lời của tiểu nhị có phần nịnh nọt nhưng cũng là sự thật, Thạch Bạch Ngư mặc bộ này quả thực vô cùng rạng rỡ tuấn tú, nếu không phải là ca nhi, chẳng biết sẽ làm mê đắm bao nhiêu ca nhi và nữ t.ử.

"Ừm." Hồi lâu sau Tống Ký mới nuốt nước miếng: "Đẹp lắm."

Sau đó anh lại chọn cho Thạch Bạch Ngư thêm hai bộ nữa, một bộ màu đen, một bộ màu trắng, kiểu dáng khác nhau nhưng đều là loại mà các công t.ử giàu có trong thành mới mặc. Hai bộ này anh không bảo cậu thử nữa mà trực tiếp bảo tiểu nhị lấy size nhỏ gói cùng bộ màu đỏ lại.

Rời khỏi tiệm vải, Tống Ký lại dắt Thạch Bạch Ngư đến tiệm trang sức. Anh không chọn trâm cài hay bộ lắc cho ca nhi, mà mua một chiếc trâm gỗ đàn đỏ, cũng là vật dụng của nam t.ử. Ngoài trâm gỗ còn mua thêm hai dải buộc tóc, một trắng một đen. Mua đồ trên đầu xong lại mua đến đồ đeo bên hông, sắm sửa lỉnh kỉnh khá nhiều thứ. Thạch Bạch Ngư suốt cả quá trình đều ngơ ngơ ngác ngác được Tống Ký dắt đi mua mua mua, về đến quán trọ vẫn còn thấy m.ô.n.g lung.

Vốn dĩ định mua xong sẽ đi dạo tiếp, nhưng vì mua quá nhiều đồ nên đành tạm thời đổi ý quay về quán trọ.

"Sao anh lại mua cho em nhiều đồ dùng của nam nhân thế này?" Về đến phòng, Thạch Bạch Ngư mới tìm được cơ hội hỏi ra nỗi thắc mắc trong lòng.

"Em thích mà." Tống Ký bỏ đồ vào cái gùi mang theo: "Em không thích đồ dùng quần áo của ca nhi, đến nằm mơ cũng hét lên muốn làm đàn ông cơ mà."

Tim Thạch Bạch Ngư đập thót một cái: "Em nói mê sao?"

Tống Ký gật đầu: "Còn nói cái gì mà 'số 0 đa mưu túc trí' nữa."

Thạch Bạch Ngư: "..." Cậu lén vỗ vỗ vào cái miệng mình: "Ngoài những thứ đó ra, em còn nói gì khác không?"

"Có." Ánh mắt Tống Ký xẹt qua một tia trêu chọc: "Nói thích bị anh..."

Thạch Bạch Ngư: "?"

"Làm." Tống Ký chậm rãi thốt ra chữ cuối cùng.

Thạch Bạch Ngư: "..." *Em không tin!* Nhưng nhìn biểu cảm của Tống Ký thì lại không giống đang nói dối. Cậu xán lại gần: "Em nói thật à?"

"Đồ ngốc." Tống Ký bế bổng cậu lên, xoay người đặt cậu ngồi xuống cạnh giường: "Thế em có thích không?"

Thạch Bạch Ngư nghe câu này là biết Tống Ký đang trêu mình, nhưng cậu vẫn thành thực gật đầu: "Thích ạ." Dù lần nào cũng c.h.ế.t đi sống lại, sau đó còn dễ bị bán thân bất toại, nhưng không thể phủ nhận, cậu thực sự hưởng thụ trong đó. Nhất là những chiêu trò của Tống Ký và đống "đồ chơi" kia.

Tống Ký không ngờ cậu lại thừa nhận một cách hào phóng như vậy, lòng anh nóng ran đồng thời cũng hơi sững sờ, hồi lâu sau mới nâng cằm cậu lên, trao một nụ hôn nồng cháy đầy lưu luyến.

"Mình còn đi ra ngoài nữa không anh?" Thạch Bạch Ngư bị hôn đến mức không biết từ lúc nào đã nằm xuống giường, sau khi kết thúc, cậu thở hổn hển hỏi Tống Ký.

"Tạm thời chưa đi." Tống Ký dứt khoát cởi giày tất cho cậu, dìu cậu nằm ngay ngắn: "Em nghỉ ngơi một chút đi, đợi hồi phục sức rồi tối nay anh dẫn em đi dạo chợ đêm."

Thạch Bạch Ngư nắm lấy ngón tay anh: "Anh không nằm lên đây ạ?"

"Anh sợ anh nằm lên rồi sẽ không nhịn được mất." Tống Ký hôn lên trán cậu rồi đứng dậy: "Anh ra tiệm xe một chuyến."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.