Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 78
Cập nhật lúc: 16/04/2026 12:02
Chương 78: Ngươi cũng xứng sao
Vừa nghe Tống Ký nói muốn đi tiệm xe, Thạch Bạch Ngư vội ngồi dậy, lấy túi tiền trên người nhét vào tay anh.
"Tiền trên người anh vốn không có nhiều, lại còn mua cho em bao nhiêu đồ như thế, chắc chẳng còn lại mấy đồng, anh cầm lấy cái này đi." Thạch Bạch Ngư nhét xong túi tiền vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Ký không nỡ buông: "Về sớm nhé anh."
"Ừm." Tống Ký không cầm cả túi tiền đi, anh chỉ lấy đủ số tiền mua mui xe bên trong rồi trả lại túi cho Thạch Bạch Ngư: "Anh đi đây."
Thạch Bạch Ngư gật đầu, đưa mắt nhìn theo anh đầy lưu luyến cho đến khi bóng dáng anh khuất hẳn.
Cứ ngỡ mua cái mui xe chắc không tốn bao nhiêu thời gian, chẳng ngờ Thạch Bạch Ngư ngủ một giấc đến tận giữa trưa, lúc tỉnh dậy vẫn chưa thấy Tống Ký về. Đợi mãi không thấy người, cậu bắt đầu đứng ngồi không yên, vừa định xuống lầu xem sao thì vừa mở cửa đã thấy Thanh Ca Nhi đang lạnh mặt đứng ngoài, nhìn động tác thì có vẻ là đang định gõ cửa.
"Có việc gì?" Thạch Bạch Ngư thần sắc lạnh nhạt, thầm nghĩ không lẽ lại thêm một kẻ tự tìm đến để chịu nhục nữa sao.
Thanh Ca Nhi không thèm đếm xỉa đến cậu, huých mạnh vào người cậu rồi tự ý đi thẳng vào phòng.
"Ngươi là ca nhi chưa gả mà dám xông bừa vào phòng phu thê người khác, không sợ nhìn thấy thứ không nên nhìn sao?" Thạch Bạch Ngư khoanh tay xoay người lại: "Đúng là không biết ngượng."
"Ngươi đóng cửa lại, ta có chuyện muốn nói với ngươi." Thanh Ca Nhi vẫn giữ cái giọng điệu kiêu kỳ, lên mặt dạy đời đó.
Thạch Bạch Ngư không phải là nguyên chủ, cậu chẳng thèm chiều: "Có gì thì nói mau, có rắm thì thả nhanh."
"Ngươi!" Thanh Ca Nhi tức đỏ cả mặt, nghiến răng nghiến lợi: "Được, nếu ngươi đã không sợ mất mặt, thì ta cũng chẳng cần phải e dè người khác nghe thấy."
Thạch Bạch Ngư dùng ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn với cái kiểu nói năng lôi thôi không vào trọng tâm của cậu ta.
"Buổi tối hai người có thể làm động tĩnh nhỏ lại một chút được không? Quán trọ chứ không phải nhà riêng của các ngươi, kêu gào như mổ lợn ấy, chẳng có chút dè dặt nào của một ca nhi cả!" Thanh Ca Nhi cứ nghĩ đến việc nghe góc tường tối qua là lại đỏ mặt: "Đêm hôm khuya khoắt yên tĩnh, tường lại không cách âm, ngươi định để cho cả tầng này đều nghe thấy hết hay sao, đồ không biết xấu hổ!"
Thạch Bạch Ngư: "..."
"Còn nữa..." Thanh Ca Nhi đã định bỏ đi, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó lại ngập ngừng nói thêm một câu: "Hắn ta có cái sở thích đó, ngươi càng yếu thế cầu xin hắn lại càng hăng m.á.u, lúc cần thiết thì phải lanh lẹ một chút, đừng để đến lúc c.h.ế.t trên giường cũng không biết vì sao."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Biết là Thanh Ca Nhi đã hiểu lầm, nhưng Thạch Bạch Ngư chẳng rảnh để mà xấu hổ, phản ứng đầu tiên của cậu là chạy ngay lại cửa sổ nhìn về hướng Tây một cái.
"Ngươi làm cái gì thế?" Thanh Ca Nhi bị phớt lờ, lập tức nổi trận lôi đình: "Ta đang nói chuyện với ngươi đấy!"
"Ta xem thử xem mặt trời có mọc từ hướng Tây không, ồ, treo ngay giữa đỉnh đầu rồi." Thạch Bạch Ngư xoay người lại, tay chống lên bệ cửa sổ, nheo mắt nhìn Thanh Ca Nhi cười như không cười: "Dù sao thì việc được ngươi quan tâm đúng là một chuyện vô cùng kinh dị."
"Ta quan tâm ngươi?" Thanh Ca Nhi hừ lạnh đầy khinh bỉ: "Ngươi cũng xứng sao!"
Nói xong, cậu ta quay đầu bỏ đi, sập cửa phòng bên cạnh một tiếng "rầm" chấn động.
Thạch Bạch Ngư cũng cảm thấy Thanh Ca Nhi chẳng tốt bụng đến thế. Không phải quan tâm thì chắc chắn là ghen ăn tức ở, cố tình vào khích bác để chuyện phòng sự của vợ chồng cậu không được hòa hợp đây mà.
"Nhưng mà..." Thạch Bạch Ngư cau mày: "Động tĩnh của mình lớn thế thật sao?"
Nghĩ đến việc Thanh Ca Nhi nghe góc tường suốt cả đêm, cậu thấy bứt rứt vô cùng. Xem ra ra ngoài thì vẫn nên chú ý ảnh hưởng, phải tiết chế động tĩnh lại mới được. Đều tại Tống Ký tối qua phát điên, đóng vai một đám lưu manh...
Khụ! Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa!
Mặt Thạch Bạch Ngư đỏ bừng, vội vàng cắt đứt dòng suy nghĩ, thậm chí còn nảy ra ý định thừa lúc Tống Ký vắng mặt sẽ đem đống "sách nhạy cảm" mua hôm qua đi giấu kỹ. Dù chưa xem nội dung, nhưng nhìn cách chưởng quỹ nâng niu như bảo vật là biết nó "nặng đô" cỡ nào rồi, tuyệt đối không được để cái tên chuyên gia bắt chước như Tống Ký nhìn thấy.
Tuy nhiên, Thạch Bạch Ngư tìm mãi mà chẳng thấy cuốn nào.
"Không có." Thạch Bạch Ngư ngồi bên mép giường trầm tư: "Chẳng lẽ Tống Ký mang theo bên mình rồi sao?"
Thôi xong... Cái eo này liệu có còn dùng được nữa không đây?
Nhưng nghĩ đến cái mui xe, lòng cậu lại không nén nổi sự háo hức mong chờ.
Tống Ký mãi đến chiều mới quay lại quán trọ, vừa vào phòng đã ôm chầm lấy Thạch Bạch Ngư hôn lấy hôn để một hồi lâu.
"Mui xe lắp xong rồi." Tống Ký buông Thạch Bạch Ngư ra: "Lắp loại thường thôi cho rẻ, chỉ hết mười lăm lượng."
Có điều Tống Ký không nói ra là để cho tiện sử dụng, anh đã kỳ kèo bắt ông chủ tặng thêm một tấm t.h.ả.m nỉ cũ rách, trải trong thùng xe như vậy thì dù nằm hay ngồi đều rất thoải mái.
"Em có muốn ra xem không?" Tống Ký hỏi.
Thạch Bạch Ngư gật đầu: "Anh đã ăn gì chưa?"
"Chưa." Tống Ký lắc đầu: "Còn em, đã ăn uống t.ử tế chưa?"
Thạch Bạch Ngư thực ra cũng chưa ăn, nhưng sợ Tống Ký giận nên vẫn gật đầu: "Anh không ở đây em ăn chẳng thấy ngon, chỉ ăn tạm cái màn thầu thôi."
Nghe cậu nói vậy, Tống Ký quả nhiên thấy xót xa.
"Chúng ta xuống dưới ăn cơm trước đã." Tống Ký dắt tay cậu đi ra ngoài: "Ăn xong rồi đi xem."
Thạch Bạch Ngư để mặc anh dắt đi: "Vâng."
Ăn cơm xong, Tống Ký dẫn Thạch Bạch Ngư ra chuồng bò xem cái mui xe đã được lắp vào. Thùng xe không lớn, cũng khá đơn giản, chỉ là mấy tấm ván gỗ ghép lại đóng thành một không gian che nắng che mưa, cửa sổ vẫn còn treo rèm vải, ngay cả cửa gỗ cũng không có. Tấm t.h.ả.m nỉ dưới sàn tuy hơi cũ nhưng lại là món đồ trang trí duy nhất được coi là dễ chịu. Trong xe thậm chí còn không có ghế ngồi, chỉ đặt hai cái ghế đẩu nhỏ, nhìn là biết Tống Ký tự mua thêm sau đó.
Mười lăm lượng cho một cái thùng gỗ, đúng là chẳng rẻ chút nào, biết thế thà tự c.h.ặ.t gỗ về làm cho xong. Nhưng nghĩ lại việc nhà bao việc, Tống Ký còn phải đi săn chẳng có thời gian, cậu cũng thấy nguôi ngoai. Dù sao thì sau này ra ngoài trời gió mưa cũng không sợ nữa, đi lại thuận tiện hơn nhiều.
Tuy nhiên, nghĩ đến những công dụng "khác" mà tấm t.h.ả.m nỉ đó có thể mang lại, Thạch Bạch Ngư không khỏi thấy có chút không tự nhiên. Sợ Tống Ký nhận ra nên cậu cố làm ra vẻ bình thản như không có chuyện gì.
Xem mui xe xong, hai người quay về quán trọ nghỉ ngơi dưỡng sức để buổi tối đi dạo chợ đêm.
"Đã nửa ngày rồi, sao em đi đứng vẫn cứ tập tễnh thế kia?" Tống Ký đang ngồi uống nước, thấy dáng đi của Thạch Bạch Ngư liền đặt ngay chén trà xuống: "Nằm sấp lên giường đi, để anh xem có phải bị thương rồi không."
Thạch Bạch Ngư thực ra cũng nghi ngờ tối qua Tống Ký trong cơn giận đã không biết nặng nhẹ làm mình bị thương, hiềm nỗi tự mình không nhìn thấy được. Giờ nghe Tống Ký nói vậy, dù thấy ngượng nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn tháo thắt lưng rồi nằm sấp xuống.
Tống Ký tiến lại gần, cầm hai ống quần của cậu kéo tuột xuống rồi quăng sang một bên: "Đừng nằm phẳng ra, nhổng cao lên một chút."
Thạch Bạch Ngư lóng ngóng làm theo. Tống Ký kiểm tra xong thì thở phào nhẹ nhõm: "Không bị thương, chỉ là hơi..."
Thạch Bạch Ngư quay đầu lại nhìn anh.
"Khụ!" Tống Ký hắng giọng, kéo chăn đắp lên người cho cậu: "Hơi sưng."
Thạch Bạch Ngư: "..."
"Anh có mang theo t.h.u.ố.c đây, để anh bôi cho một ít." Tống Ký móc từ trong n.g.ự.c ra một hộp t.h.u.ố.c: "Hơi mát đấy."
"Vâng." Thạch Bạch Ngư vùi mặt vào gối: "Không sao đâu."
Thế nhưng khi t.h.u.ố.c thực sự chạm vào da, Thạch Bạch Ngư rùng mình một cái rõ mạnh.
C.h.ế.t tiệt! Đây mà là mát à? Nó vừa mát đến thấu xương lại vừa cay đến rát buốt, rõ ràng là cảm giác "băng hỏa lưỡng trùng thiên" (trong nóng ngoài lạnh) mà!
