Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 87
Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:23
Chương 87: Tâm có dư quý
"Cái này..." Thạch Bạch Ngư quay đầu nhìn Tống Ký mắt lớn trừng mắt nhỏ: "Hay là thôi không khám nữa nhé?"
Người đều không có ở đây, có muốn khám cũng chẳng có ai mà khám cho.
Tống Ký nhìn vẻ mặt như vừa may mắn thoát được một kiếp của Thạch Bạch Ngư mà vừa giận vừa buồn cười, không nhịn được b.úng nhẹ vào trán cậu một cái, rồi dắt cậu ra khỏi y quán.
"Y quán không xem được thì trong thôn vẫn còn thầy lang, về xem cũng vậy." Tống Ký vừa nói vừa liếc mắt nhìn sang: "Lúc trước chữa bệnh, chẳng thấy em kháng cự đến thế này."
"Không bệnh thì ai muốn uống t.h.u.ố.c chứ?" Thạch Bạch Ngư leo lên xe bò: "Hồi trước đó là do sức khỏe không tốt, chẳng đặng đừng mới phải uống thôi mà?"
Tống Ký nghe vậy không nói gì thêm, nhưng lại đ.á.n.h xe bò đến tiệm đồ khô mua hai gói mứt hoa quả (mật tiễn).
Thạch Bạch Ngư nhìn thấy cảnh đó, bỗng nhiên chẳng còn sợ đắng nữa, cảm thấy dù có bắt cậu uống vài thùng t.h.u.ố.c bắc cậu cũng cam tâm tình nguyện. Lập trường đúng là chẳng kiên định chút nào.
Tuy nhiên, về đến thôn mới biết, gia đình thầy lang đi thăm họ hàng cũng không có nhà, phải hai ngày nữa mới về.
Tống Ký: "..."
"Xem ra hôm nay định sẵn là không gặp được đại phu rồi." Ngay cả Thạch Bạch Ngư lúc này cũng thấy hơi cạn lời: "Hay là mình về nhà trước đi anh?"
Tống Ký cau c.h.ặ.t mày. Biết anh lo lắng cho sức khỏe của mình, Thạch Bạch Ngư lại hết lời bảo đảm: "Giờ em chẳng thấy làm sao cả, khỏe re hà. Lúc nãy trên đường nôn thốc nôn tháo thực ra là do say xe thôi, anh yên tâm đi, cơ thể của em em còn không rõ sao?"
Dù Tống Ký vẫn không yên tâm, nhưng hiện tại không tìm được đại phu nên cũng đành tạm thời gác lại. Thấy sắc mặt và tinh thần của Thạch Bạch Ngư quả thực đã tốt hơn nhiều, anh tính bụng cứ về trước, nếu cậu vẫn thấy khó chịu thì lại lên trấn mời đại phu sau.
"Được rồi, về trước đã." Tống Ký dặn dò: "Nếu có chỗ nào không thoải mái, nhất định phải nói cho anh biết."
"Vâng." Thạch Bạch Ngư gật đầu: "Em biết rồi."
Hai người đ.á.n.h xe bò về nhà, từ xa đã thấy dì Ngô dẫn theo Hồng Ca Nhi và Mao Cầu đứng ở đầu ngõ ngóng đợi.
"Dì Ngô!" Thạch Bạch Ngư vẫy tay với hai người: "Hồng Ca Nhi!"
"Thím ơi!" Hồng Ca Nhi dẫn theo Mao Cầu chạy ùa về phía hai người: "Hai người cuối cùng cũng về rồi!"
Thạch Bạch Ngư xuống xe xoa đầu Hồng Ca Nhi và Mao Cầu, rồi ngẩng lên nhìn dì Ngô đang đi tới. Mắt dì Ngô đỏ hoe, hiềm nỗi không thể nói được, dì kích động ra bộ một hồi lâu, rồi quay sang nhìn Tống Ký.
"Để mọi người lo lắng rồi." Tống Ký nói: "Lên xe cả đi, về nhà rồi nói sau."
Về đến nhà, Tống Ký tháo bò xong định vào nhà thì bị Hồng Ca Nhi cản lại.
"Chú Tống đợi đã!" Rồi cậu bé quay sang gọi dì Ngô đang chạy vào bếp: "Dì Ngô ơi nhanh lên ạ!"
Dứt lời, dì Ngô đã bưng chậu than bước nhanh ra, đặt dưới chân Tống Ký, rồi ra bộ một hồi ý bảo anh bước qua để xua đi vận rủi. Tống Ký mỉm cười, nhấc chân bước qua chậu than. Chưa hết, ngay sau đó Hồng Ca Nhi lại bưng nước lá ngải cứu ra, cầm cành liễu nhúng nước rồi vẩy quanh người Tống Ký từ đầu đến chân như Quan Âm rưới nước cam lộ, lại bắt anh rửa tay sạch sẽ rồi mới cho vào nhà.
Vào trong nhà, Hồng Ca Nhi nắm tay Thạch Bạch Ngư: "Thím ơi, chiều qua lúc thím vừa đi không lâu là trời mưa, thím có bị ướt không?"
"Không." Nhìn ánh mắt lo lắng của đứa trẻ, Thạch Bạch Ngư xoa đầu cậu bé: "Chắc bên này mưa sớm, đường thím đi không có mưa, đến huyện thành mới bắt đầu mưa."
"Chiều qua em đi huyện thành sao?" Tống Ký nghe cuộc đối thoại của hai người, đột ngột hỏi.
Hồng Ca Nhi gật đầu: "Hai ngày chú Tống bị quan sai đưa đi, thím lo đến mức ăn không ngon ngủ không yên, chiều qua vừa cắt cỏ xong là thím đ.á.n.h xe bò lên huyện ngay. Muộn thế rồi, mọi người đều lo thím không kịp vào trước khi cổng thành đóng."
"Đi lúc mấy giờ?" Tống Ký liếc nhìn Thạch Bạch Ngư đang lén ra hiệu cho Hồng Ca Nhi đừng nói, rồi trực tiếp kéo Hồng Ca Nhi ra một bên.
Hồng Ca Nhi nhìn Thạch Bạch Ngư rồi lại nhìn Tống Ký, chẳng hiểu nổi ẩn ý của hai người nên cứ thật thà mà nói: "Dạ tầm giờ Thân (khoảng 3-5 giờ chiều)."
Giờ Thân... Cổng thành đóng vào cuối giờ Tuất (tầm hơn 8 giờ tối), thời gian ngắn như vậy, căn bản là không kịp. Nghĩa là, Ngư Ca Nhi tối qua đã hứng mưa, canh giữ ngoài cổng thành suốt một đêm. Chẳng trách hôm nay sắc mặt cậu lại tệ đến thế.
Tống Ký vừa tự trách, vừa xót xa, lại vừa giận. Tự trách vì để cậu phải lo lắng, xót xa vì sự chờ đợi khổ sở của cậu hai ngày qua, giận vì cậu không biết quý trọng thân thể. Mấy loại cảm xúc đan xen khiến sắc mặt anh trông rất đáng sợ, dọa cho Hồng Ca Nhi đứng im không dám nhúc nhích.
Thạch Bạch Ngư sợ làm đứa nhỏ hoảng, vội kéo Tống Ký sang một bên: "Anh Tống..."
"Tại sao không nói với anh?" Ánh mắt Tống Ký dán c.h.ặ.t vào mặt cậu.
"Chuyện này có gì mà phải nói?" Thạch Bạch Ngư không để tâm: "Cũng đâu phải chuyện gì to tát."
"Không phải chuyện to tát?" Tống Ký nén cơn giận: "Em có biết một ca nhi thân đơn thế cô ở ngoài nguy hiểm thế nào không? Ở ngoài cổng thành màn trời chiếu đất suốt một đêm, ngộ nhỡ gặp kẻ gian thì làm sao? Nếu em có mệnh hệ gì, em bắt anh..."
"Em xin lỗi." Thạch Bạch Ngư ôm chầm lấy anh: "Lúc đó em không nghĩ được nhiều, trong đầu chỉ muốn được gặp anh thôi. Với lại trên mặt thành có binh lính canh gác, thực ra cũng rất an toàn."
"Người phải nói xin lỗi là anh mới đúng." Giọng Tống Ký khàn đặc: "Là anh không tốt, làm em phải lo lắng. Nếu em xảy ra chuyện gì, anh... anh c.h.ế.t cũng không tha thứ được cho bản thân."
"Không nghiêm trọng thế đâu mà." Thạch Bạch Ngư vỗ vỗ vỗ lưng Tống Ký để trấn an: "Em đâu phải làm bằng bùn, trừ phi gặp kẻ có võ công, chứ người thường em vẫn chấp được vài đứa, sức em lớn lắm mà. Thôi thôi, chẳng phải giờ vẫn bình an vô sự đây sao."
Mất một lúc lâu tâm trạng Tống Ký mới bình ổn lại, nhưng cứ hễ nghĩ đến việc Thạch Bạch Ngư đứng ngoài cổng thành suốt đêm là anh lại thấy sợ hãi vô cùng. Dù chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng anh vẫn cứ rùng mình sợ hậu họa. Vì chuyện này, tâm trạng Tống Ký không được tốt lắm, anh lại càng thêm yêu chiều và xót cậu tận xương tủy.
Bữa tối dì Ngô và Hồng Ca Nhi đã nấu xong, vì không chắc khi nào hai người về nên nấu không nhiều. Nghĩ đến việc Thạch Bạch Ngư lúc nãy bị đau dạ dày, Tống Ký đích thân xuống bếp dùng gạo ngon nấu cháo, lại làm thêm món mộc nhĩ xào trứng. Anh vốn định làm món mặn nhưng trong nhà hết thịt nên đành thôi. Dù vậy, so với màn thầu ngũ cốc, cháo cao lương và rau dại xào lúc trước của dì Ngô, bữa này đã tốt hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, vì Tống Ký lúc xào rau có bỏ hơi nhiều mỡ lợn, Thạch Bạch Ngư vừa ngửi thấy mùi, còn chưa kịp động đũa thì dạ dày đã một trận cuộn trào nhộn nhạo. Ban đầu cậu định nhịn vì không muốn mọi người lo lắng, nhưng rốt cuộc không nhịn nổi, buông đũa chạy thẳng ra ngoài.
Gần như ngay lúc Thạch Bạch Ngư lao ra, sắc mặt Tống Ký biến đổi rồi lập tức đuổi theo.
"Ngư Ca Nhi!"
Thạch Bạch Ngư không kịp đáp lời, ngồi xổm bên vệ đường nôn đến mức nước mắt giàn giụa. Dì Ngô và Hồng Ca Nhi cũng chạy ra theo, nhìn thấy cậu như vậy thì lo lắng khôn nguôi. Tống Ký đợi cậu dịu đi một chút, bế cậu về phòng, định quay người lên trấn mời đại phu ngay thì bị dì Ngô đã hoàn hồn cản lại.
Dì Ngô lúc này đã bình tĩnh lại, nghĩ đến một khả năng nào đó, dì xua xua tay với Tống Ký, rồi lại chỉ chỉ vào bụng mình.
