Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 88
Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:23
Chương 88: Vác đại phu chạy thục mạng
Nhìn động tác của dì Ngô, Tống Ký mất một lúc lâu vẫn chưa kịp phản ứng. Mãi đến khi bà lặp lại động tác đó một lần nữa, anh mới hiểu ý dì là gì.
Dì Ngô thấy anh đã hiểu thì mỉm cười, bấy giờ mới giục anh đi mời đại phu.
Suốt dọc đường, tim Tống Ký đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, anh không kìm được lo lắng ngộ nhỡ đại phu vẫn không có ở y quán. May mắn thay, lần này mọi việc đều thuận lợi. Khi Tống Ký đến y quán, vị đại phu vừa đi đâu đó về, anh chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp vác bổng người ta lên xe bò.
Vị đại phu già bị hành động kiểu "thổ phỉ" này dọa cho một trận khiếp vía, tức đến mức muốn lôi kim châm ra đ.â.m anh. Thế nhưng đó vẫn chưa phải là điều quá đáng nhất, quá đáng nhất chính là Tống Ký đ.á.n.h xe bò chạy nhanh như bay, suýt nữa thì xóc c.h.ế.t nửa cái mạng già của ông.
"Ối giời ơi chậm lại!"
"Á! Cái đầu tôi!"
"Cái thằng hậu sinh này, thật là quá vô lễ!"
Lão đại phu suốt dọc đường c.h.ử.i rủa không ngớt, không phải xóc nảy m.ô.n.g thì cũng là cộc đầu, xương cốt toàn thân suýt thì tan tác. Khó khăn lắm mới đến nơi, chưa kịp thở phào đã lại bị vác xuống xe rồi vác vào nhà như vác bao tải, khiến ông tức đến mức râu dựng ngược cả lên.
Nhìn thấy một "bao tải" cùng loại, Thạch Bạch Ngư – người vốn định ngồi dậy chào hỏi khi nghe tiếng động – bỗng chốc lặng thinh. Thậm chí vì thấy mình không còn là "bao tải duy nhất" của anh nữa, trong lòng cậu cư nhiên lại dấy lên một cảm giác phức tạp khó tả.
Thạch Bạch Ngư: "?" *Cái vụ bao tải này mà mình cũng nảy sinh chiếm hữu d.ụ.c được sao?*
Tống Ký đặt đại phu xuống, quay đầu thấy biểu cảm của Thạch Bạch Ngư không đúng, tưởng cậu quá khó chịu nên chẳng kịp xin lỗi đại phu đã vội nắm lấy tay cậu.
"Đại phu, phu lang nhà tôi hôm nay cứ ăn vào là nôn, không đúng, là ngửi thấy mùi thôi cũng nôn rồi, lúc trên đường về cũng nôn thốc nôn tháo." Tống Ký xót xa sờ trán Thạch Bạch Ngư, rồi quay sang giục vị lão đại phu đang trợn mắt nhìn mình: "Ông mau xem cho em ấy đi!"
Lão đại phu nghẹn một ngụm m.á.u già ở cổ họng, nhưng rốt cuộc y đức đã chiến thắng ý định quay đầu bỏ đi, ông tiến lại gần bắt đầu chẩn bệnh cho Thạch Bạch Ngư. Tống Ký nhớ đến lời nhắc nhở của dì Ngô nên nhìn chằm chằm lão đại phu không chớp mắt, kết quả bị ông chê bai đẩy sang một bên. Nhìn bàn tay mình vừa nắm bị đại phu kéo qua bắt mạch, Tống Ký vừa căng thẳng vừa sốt ruột, muốn đi đi lại lại cho bớt lo nhưng sợ ảnh hưởng đến ông nên phải kìm nén lại.
"Đại phu ơi." Hồng Ca Nhi cũng đứng bên cạnh trân trối nhìn theo, nhớ đến lúc nãy dì Ngô ra bộ với chú Tống, cậu bé tò mò nhìn vào bụng Thạch Bạch Ngư: "Thím có tiểu đệ đệ rồi phải không ạ?"
Một câu ngây ngô của trẻ nhỏ khiến Thạch Bạch Ngư sững người, cậu theo bản năng nhìn sang Tống Ký đang đầy vẻ căng thẳng bên cạnh, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, nhịp tim cậu lỡ mất một nhịp. Thạch Bạch Ngư không bỏ lỡ sự mong đợi trong mắt Tống Ký, lại nhìn sang dì Ngô và Hồng Ca Nhi cũng chung một biểu cảm, nghĩ đến khả năng đó, trong lòng cậu cư nhiên không thấy bài xích như tưởng tượng, thậm chí còn không nhịn được mà nhìn xuống bụng mình.
Lão đại phu không để ý đến những người khác, ông nhìn Thạch Bạch Ngư một cái, dịu giọng trấn an: "Đừng căng thẳng, cơ thể cháu không có gì đáng ngại, nôn mửa là do tỳ vị bị nhiễm lạnh thôi." Dừng một chút, ông hơi do dự nhìn Tống Ký và mọi người: "Cơ thể em ấy trước đây bị suy nhược quá mức, tuy đã khá hơn nhiều nhưng muốn có con ngay thì vẫn hơi khó khăn. Hơn nữa sức khỏe hiện tại cũng chưa thích hợp, dễ gặp nguy hiểm, cứ hãy bồi bổ thêm một thời gian nữa đi."
Một tràng lời nói đã dập tắt ngay sự mong đợi của mọi người, thay vào đó là sự lo lắng. Hồng Ca Nhi thậm chí còn rơm rớm nước mắt chạy lại nắm tay Thạch Bạch Ngư. Dì Ngô cũng xót xa và lo âu nhíu mày, sợ cậu buồn nên tiến lại vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu để an ủi.
Thạch Bạch Ngư thực ra thấy vẫn ổn, nghe đại phu nói không phải thì cậu thấy nhẹ lòng, nhưng trong lòng cũng thoáng qua một chút thất vọng. Theo bản năng, cậu lại quay đầu nhìn Tống Ký. Tống Ký không có phản ứng gì quá lớn, nghe thấy đáp án không như mong đợi cũng chỉ hơi ngẩn ra, so với chuyện đó, anh quan tâm đến sức khỏe của Thạch Bạch Ngư hơn. Nghĩ đến việc đại phu nói giờ mà có con sẽ nguy hiểm, tim anh lại thắt lại vì sợ hãi. Anh thầm hạ quyết tâm, trước khi chắc chắn sức khỏe của Ngư Ca Nhi đã hồi phục hoàn toàn, tuyệt đối không thể để có chuyện đó được.
Đang mải suy nghĩ thì đại phu lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra một nắm ruột cừu đã qua xử lý đặc biệt đưa cho Tống Ký: "Thuốc thang dù sao cũng có ba phần độc, dùng t.h.u.ố.c để tránh t.h.a.i là không nên, sau này cứ dùng ruột cừu này đi."
Nhận ra công dụng của thứ đó, cả người Thạch Bạch Ngư đỏ bừng lên như lửa đốt. Tống Ký thì mặt không biến sắc, đưa tay nhận lấy ngay lập tức. Lão đại phu kê thêm cho Thạch Bạch Ngư vài thang t.h.u.ố.c điều dưỡng tỳ vị rồi được Tống Ký đ.á.n.h xe bò đưa về y quán.
Chuyến đi đi về về này mất khá nhiều thời gian. Đến khi Tống Ký quay về, dì Ngô và Hồng Ca Nhi đã đi ngủ, chỉ có căn phòng của hai người là ánh nến vẫn còn thắp sáng. Tháo bò xong, Tống Ký tắm rửa qua loa rồi mới vào phòng. Anh cứ ngỡ Thạch Bạch Ngư đã ngủ, vào mới thấy cậu vẫn còn thức, đôi mắt đảo liên hồi chẳng biết đang nghĩ gì, khoảnh khắc chạm mắt anh, mặt cậu đỏ bừng lên.
Tống Ký khựng lại, gần như ngay lập tức anh nghĩ đến nắm ruột cừu mà đại phu đưa cho.
"Anh về rồi à?" Thạch Bạch Ngư hỏi một câu thừa thãi để hóa giải sự ngượng ngùng, chẳng ngờ càng nói càng thấy ngượng hơn.
"Ừm." Tống Ký ngồi xuống cạnh giường, sờ vào khuôn mặt đỏ hây hây của cậu, cố dùng giọng điệu tự nhiên nhất: "Em thấy thế nào rồi?"
Thạch Bạch Ngư lắc đầu.
"Vẫn còn thấy nôn nao muốn nôn sao?"
Thạch Bạch Ngư tiếp tục lắc đầu.
"Để anh đi sắc t.h.u.ố.c." Thuốc này là anh bốc về sau khi đưa đại phu về y quán. Dù không còn sớm nhưng anh vẫn định sắc ngay cho cậu uống: "Em nhắm mắt ngủ một lát đi, t.h.u.ố.c xong anh gọi, đừng nghĩ ngợi nhiều, giờ dưỡng sức là quan trọng nhất."
Nói xong, Tống Ký tém lại chăn cho cậu rồi định ra bếp. Thạch Bạch Ngư làm sao nằm yên được, cậu dứt khoát ngồi dậy, đi theo anh ra bếp sắc t.h.u.ố.c.
"Em ra đây làm gì?" Tống Ký thấy cậu thì nhíu mày: "Chẳng phải bảo em đi ngủ sao?"
"Em không ngủ được." Thạch Bạch Ngư thấy Tống Ký đã đổ t.h.u.ố.c vào ấm, nhóm lò chuẩn bị sắc, bèn lấy cái ghế đẩu ngồi xuống cạnh anh: "Anh..."
"Hửm?" Thấy cậu ấp úng, Tống Ký hiểu ngay là vì chuyện gì, anh đưa tay ôm lấy vai cậu: "Anh đã nói rồi, sức khỏe của em quan trọng hơn. Chỉ cần em bình an, đừng nói là chỉ một thời gian, dù cả đời này không có con cái cũng chẳng sao cả."
Thạch Bạch Ngư quay sang nhìn anh. Tống Ký cầm cái kẹp sắt gẩy gẩy than trong lò cho lửa cháy to hơn: "Người đi cùng anh cả đời là em, không phải con cái. Có con thì là niềm vui thêm vào, không có cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn. Vả lại anh nhìn ra được em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, trước đây anh không nghĩ nhiều, chuyện hôm nay lại nhắc nhở anh, sau này phải chú ý hơn mới được."
Thạch Bạch Ngư có chút chấn động, cậu cứ ngỡ mình che giấu rất tốt, không ngờ đều bị anh nhìn thấu hết. Đang cảm động thì nghe Tống Ký bồi thêm một câu: "Ruột cừu đại phu đưa khá tốt đấy, lát nữa mình dùng thử xem."
Thạch Bạch Ngư: "..."
