Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 266: Thanh Châu, Kẻ Buông Cần Lại Hóa Cá Cắn Câu (phần 6)
Cập nhật lúc: 28/03/2026 03:07
"Ngươi nói cái gì?" Gương mặt Thiệu Thanh thoắt cái biến sắc liên tục, hoang mang hỏi lại: "Có nhìn thấy ai ra tay không?"
"Khi thuộc hạ đến nơi, bãi lau sậy chỉ còn lại một đống x.á.c c.h.ế.t." Triệu thiên tướng lắc đầu:
"Tuy nhiên, nhìn những vết thương do đinh ba và đao cong gây ra, rất có vẻ là người của Bang Lăng Thủy thừa cơ trả thù."
"Đám ngu xuẩn này, làm hỏng chuyện tốt của ta!" Gân xanh trên trán Thiệu Thanh giật đùng đùng, trong đáy mắt hằn rõ sự giận dữ và tàn độc.
Phen này, chứng cứ Tam hoàng t.ử thông đồng với giặc coi như đứt đoạn hoàn toàn tại Bang Lăng Thủy!
Hắn nhắm c.h.ặ.t mắt, mãi một lúc sau mới chậm rãi thở hắt ra: "Chuyện này phải giấu cho kỹ, cẩn thận đừng để lọt ra nửa lời."
"Ý tướng quân là sao?" Triệu thiên tướng nghe mà mờ mịt, nhưng Thiệu Thanh cũng chẳng buồn giải thích.
"C.h.ế.t rồi cũng chẳng sao, ta nói tàn quân Bạch Hổ Trại còn sống thì chúng bắt buộc phải còn sống!"
Hắn liếc mắt nhìn tên thân binh: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau đi làm theo lời ta nói. Nhắn với Tri phủ đại nhân, con đường lên phương Bắc phải đợi thêm vài ngày nữa mới được thông hành."
"Rõ, tướng quân." Tên thân binh lĩnh mệnh lui ra.
Thiệu Thanh giơ tay phủi lớp bụi trên áo, quay người nhìn về hướng dịch quán, cười khẩy trong bụng.
Thả người? Tuyệt đối không có khả năng!
Cái gai Bạch Hổ Trại đã bị nhổ bỏ, thế lực của Tam hoàng t.ử ở Thanh Châu tổn thất quá nửa, nhưng nhiệm vụ Ngũ hoàng t.ử giao phó vẫn chưa hoàn thành kia mà.
Đám Thái học sinh và An Quốc công là mồi nhử tốt nhất để câu Lục Bạch Du và Cố Trường Canh.
Không dụ được hai kẻ này ra, hắn lấy gì để báo cáo với Ngũ hoàng t.ử?
Thiệu Thanh hạ quyết tâm giữ chân Thái học sinh và An Quốc công, nhưng khi hắn vừa dọn cơm chiều, một vị khách không mời đã bất thình lình gõ cửa phủ.
"Tướng quân, không xong rồi, Tri phủ đại nhân đích thân tới." Quản gia tất tả chạy vào, câu nói khiến Thiệu Thanh lập tức mất hết cảm giác ngon miệng.
Hắn ném đôi đũa xuống bàn, gằn giọng: "Cứ nói hôm nay ta đi dẹp loạn bị thương, hiện đang phải trị thương, không tiện tiếp khách."
Quản gia ngượng ngùng nhìn hắn: "Tri phủ đại nhân nói có chuyện hệ trọng cần bàn thảo, hôm nay dù thế nào cũng phải đợi bằng được ngài."
"Đúng là âm hồn bất tán!" Thiệu Thanh bực bội day day trán, đứng phắt dậy, sải bước ra sảnh lớn.
Chu Nghiên Chi chắp tay đứng giữa sảnh, vóc dáng ngay ngắn tựa trúc.
Nghe thấy tiếng bước chân, ông không nhiều lời, trực tiếp rút từ trong tay áo ra một vật đưa cho Thiệu Thanh:
"Vốn dĩ trời đã muộn, không nên quấy rầy Thiệu tướng quân. Chỉ vì Thái hậu có mật chỉ bất ngờ gửi tới, không thể không mạo muội đến đây."
Bức thư thon dài bọc ngoài bằng túi gấm màu vàng rực, chỉ vàng thêu họa tiết phượng hoàng mẫu đơn lấp lánh dưới ánh nến, toát lên sự uy nghi đặc trưng của hoàng gia.
Đầu ngón tay Thiệu Thanh nặng trĩu. Khoảnh khắc chạm vào lớp chỉ thêu tinh xảo trên túi gấm, tim hắn bỗng thắt lại.
Lúc rút tờ thư ra, chất giấy hoa tiên vân hạc cao cấp của cung đình hòa cùng mùi hương đàn mộc thanh nhã tỏa ra. Nét chữ thanh tú nhưng cứng cỏi, từng nét b.út đều mang theo luồng áp lực không thể chối cãi.
"Tri phủ Thanh Châu Chu Nghiên Chi đọc:
Nhà An Quốc công cùng các Thái học sinh lưu đày phương Bắc, đi qua Thanh Châu đã đình trệ nhiều ngày. Nghe nói nạn thổ phỉ ở đó vẫn chưa yên, các ngươi không thể nhanh ch.óng dẹp loạn, khiến cả đoàn người bị mắc kẹt, chịu đủ mọi phiền toái, quả thật làm việc vô tích sự!
Bắc cương giá rét, mùa đông sắp đến. Nếu vì đám quan viên địa phương chần chừ mà sinh biến cố trên đường, tội này các ngươi khó tránh. Phải lập tức dọn sạch tàn phỉ, khai thông đường sá, đảm bảo qua lại, nhanh ch.óng đưa đoàn người rời đi an toàn, không được phép chậm trễ thêm.
Nếu còn giở trò lấp l.i.ế.m, nhất định sẽ trừng trị nghiêm khắc không nương tay! Đừng trách bản cung chưa nói trước."
Chữ ký chữ "Huyên" đỏ ch.ót đóng dưới thư ch.ói mắt lạ thường. Thiệu Thanh chỉ thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ gan bàn chân lên đỉnh đầu, mặt mày tái mét.
Sự đắc ý khi vừa quét sạch Bạch Hổ Trại, giờ phút này bị bức thư trách tội dội gáo nước lạnh tan thành mây khói.
Hắn ngàn vạn lần không ngờ được, Thái hậu ở tít kinh thành xa xôi lại có thể nắm bắt rõ thế cục tại Thanh Châu đến vậy.
Chu Nghiên Chi thu hết biến hóa sắc mặt của hắn vào mắt, nhưng nét mặt vẫn không mảy may tỏ ra nôn nóng.
"Thiệu tướng quân, bức thư của Thái hậu lời lẽ nghiêm khắc, đủ thấy sự quan tâm. Hạ quan may mắn làm Tri phủ Thanh Châu, để những người lưu đày bị mắc kẹt trong hạt, vốn dĩ tội lỗi khó chối bỏ, hiện giờ đương nhiên cảm thấy bất an." Ông nhìn thẳng Thiệu Thanh, giọng ngưng trọng:
"Tin Bạch Hổ Trại bị diệt sạch ai ai cũng biết. Khói lửa ngoài thành còn chưa tan, bá tánh trong thành đã râm ran tin thắng trận, việc này không thể giấu nổi. Tướng quân nhanh ch.óng dẹp được thổ phỉ, vốn là công lao lớn, nhưng nếu An Quốc công vẫn bị giữ lại..."
Ông lựa lời, nói vòng vo nhưng ngụ ý lại vô cùng rõ ràng:
"Thế thì không phải là hành sự cẩn trọng, mà là lừa trên gối dưới. Thái hậu vốn trách tội vì nạn phỉ chưa yên, nếu bà biết thổ phỉ đã diệt mà vẫn giam giữ người, lại tra hỏi vì sao có công mà không báo cáo, có đường mà không thông, tới lúc đó ghép tội kháng mệnh, khinh thường bề trên, tướng quân nghĩ ngài hay ta ai gánh nổi?"
Những lời này như b.úa tạ giáng vào tim Thiệu Thanh. Hắn đột nhiên siết c.h.ặ.t tờ thư, vò nhàu nát trang giấy.
Hắn biết, Chu Nghiên Chi tuyệt đối không nói quá. Nếu hắn vẫn ngoan cố, hậu quả chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.
Chu Nghiên Chi thấy sắc mặt hắn đã nhượng bộ, cũng không ép tới, chỉ lặng lẽ đứng chờ.
Ánh nến trong sảnh chập chờn, bóng hai người hắt lên lúc tỏ lúc mờ.
Sau một lúc giằng co im lặng, Thiệu Thanh cuối cùng cũng thở hắt ra một hơi nặng nề, giọng điệu chất chứa sự mệt mỏi và cam chịu:
"Thôi được, Chu đại nhân, ngài lập tức soạn tấu chương, nói rằng Thiệu mỗ hôm nay đã bình định Bạch Hổ Trại, nạn thổ phỉ đã dẹp yên; đồng thời truyền lệnh của ta, chuẩn bị chút lễ mọn, sáng sớm ngày mai sẽ tiễn đội ngũ An Quốc công và Thái học sinh lên đường."
