Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 277: Sóc Châu, Giết Người Tru Tâm (phần 6)
Cập nhật lúc: 28/03/2026 08:04
Đông Mai thầm cười nhạt trong bụng, nhưng nét mặt lại tỏ vẻ nhu thuận nép vào lòng hắn, làm như tin sái cổ vào những lời dối trá trắng trợn kia.
"Nhị gia, lần sau chàng đừng làm vậy nữa. Dù chàng không đoái hoài gì đến thiếp, thì cũng phải nghĩ cho đứa con của chúng ta chứ."
Cố Trường Diệu lại ôm nàng dỗ dành thêm một hồi, tiếng khóc thút thít của Đông Mai mới dần im bặt.
Nàng đưa tay xoa xoa bụng dưới, "Nhị gia, con chúng ta hình như có chút đói rồi."
Cố Trường Diệu cười lấy lòng với nàng, "Đợi một lát, để ta đi kiếm chút đồ ăn cho nàng và con."
Hắn vừa bước chân khỏi lều, Đông Mai lập tức trút sạch số bột trong gói giấy vào bát nước, khuấy nhẹ cho tan đều.
Trừng một nén nhang sau, Cố Trường Diệu cầm theo một chiếc màn thầu, hùng hổ bước vào, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa,
"Cái đám khốn kiếp đó, xin có miếng ăn mà cũng dám đòi tiền ta. Cứ đợi đấy, sớm muộn gì ta cũng phải tính sổ với bọn chúng!"
"Nhị gia, hơi đâu mà so đo với hạng người tiểu nhân trục lợi." Đông Mai rót chút nước ấm vào bát, tươi cười bưng tới, "Nào, uống chút nước ấm cho đỡ lạnh người."
Cố Trường Diệu hà hơi sưởi ấm mấy ngón tay đang run lập cập vì rét, ánh mắt vẫn còn chút e dè đảo quanh mặt nàng.
Lòng Đông Mai thoáng chốc căng như dây đàn. Nàng lập tức nâng bát nước lên môi, vờ như thử nhiệt độ, "Để thiếp xem nước có nóng quá không."
Nàng làm bộ nhấp một ngụm, rồi lại cười đưa tới trước mặt hắn, "Độ ấm vừa vặn rồi, chàng uống mau đi, để lâu nguội mất."
Thấy nụ cười lấy lòng của nàng, lại thoáng nhớ đến vẻ dịu dàng, chiều chuộng của nàng thuở trước, Cố Trường Diệu mới trút bỏ sự đề phòng. Hắn bưng bát nước lên tu ừng ực.
Chưa đầy tàn một nén nhang, Cố Trường Diệu bỗng nhiên ôm bụng gục xuống đất, đôi môi bắt đầu chuyển sang màu tím tái.
Hắn bàng hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Đông Mai chan chứa sự ngỡ ngàng và kinh hãi tột độ khi mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát,
"Cô, cô thế mà..."
"Con tiện nhân, sao cô dám?" Hắn bất thình lình vùng dậy, bóp c.h.ặ.t cổ nàng, "Thuốc giải đâu? Mau đưa t.h.u.ố.c giải đây!"
Bàn tay cứng như kẹp sắt siết c.h.ặ.t cổ Đông Mai, cảm giác ngạt thở ùa tới như cơn sóng dữ.
Mắt Đông Mai tối sầm lại. Móng tay nàng bấu c.h.ặ.t vào cánh tay Cố Trường Diệu, để lại những vết hằn sâu hoắm. Trong cơn hấp hối vùng vẫy, nàng rút thanh đoản đao giấu trong ống tay áo, dùng hết sức bình sinh đ.â.m thẳng vào gã đàn ông trước mặt,
"Đồ súc sinh, xuống địa ngục đi!"
Lưỡi d.a.o lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cắm ngập vào bụng Cố Trường Diệu.
Hắn rú lên t.h.ả.m thiết, khuôn mặt trở nên hung ác và méo mó. Ngay sau đó, hắn giật lấy thanh đoản đao, lật tay đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c nàng.
"Muốn c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t... Trên đường xuống hoàng tuyền, ta sẽ chiều theo ý nguyện của cô, cùng làm vợ chồng ma!"
Khóe miệng hắn trào ra m.á.u đen. Nụ cười dưới ánh đèn dầu mờ ảo trông càng thêm dữ tợn và rùng rợn.
Cơn đau xé ruột xé gan ập tới. Đông Mai nhìn khuôn mặt méo mó của hắn, khóe môi lại cong lên một nụ cười thê lương.
Hai người trừng trừng mắt nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt gục xuống. Máu tươi đỏ thẫm chảy lênh láng, hòa quyện thành một vũng lớn dưới thân họ.
Ở một túp lều khác cách đó không xa, mấy gã Cẩm Y Vệ đang nâng chén chúc tụng Cố nhị thúc,
"Nhị gia, nghe đồn tứ phu nhân đã tậu được cơ ngơi trong thành Sóc Châu rồi. Cơ hội đổi đời của ngài đến rồi đấy!"
"Thật thế sao? Nếu đúng là vậy, Nhị gia nhất định sẽ không tệ bạc với anh em đâu!"
Tiếng bát đĩa lanh canh cùng những tràng cười sảng khoái vang vọng trong đêm khuya tĩnh lặng, vô tình che lấp đi sự im lìm c.h.ế.t ch.óc ở túp lều bên cạnh.
Trời chưa kịp sáng, một kỵ binh hỏa tốc từ thành Sóc Châu đã x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch của doanh trại.
"Nhị gia, huynh đệ mang tin vui đến cho ngài đây."
Cố nhị thúc vẫn còn ngái ngủ sau cơn say, một kẻ đã vén màn lều bước vào, nhỏ giọng chúc mừng,
"Hôm qua ta bảo tứ phu nhân mua cơ ngơi trong thành, đâu có nói khoác ngài chứ? Đây này, trong thành vừa có người mang thư cho Lão phu nhân."
"Thật ư?" Cố nhị thúc mừng rỡ ra mặt, lật đật bò dậy.
Hắn vội vàng chỉnh lại vạt áo, cố uốn nắn vẻ mặt hối lỗi sao cho thật đạt.
Thu xếp tươm tất, hắn sải bước nhanh nhẹn hướng về phía lều của Cố lão phu nhân.
Trong lều thoang thoảng hương trà Phổ Nhĩ ủ lâu năm thơm nồng. Cố lão phu nhân an tọa ở ghế chủ, mái tóc cài trâm bạc chải chuốt gọn gàng, không một sợi tóc rối.
Nghe người báo cáo, nét mặt bà vẫn điềm nhiên như không, làm cho chút tự tin vừa chớm nở của Cố nhị thúc xẹp đi một nửa.
"Đại tẩu, nghe nói cơ ngơi trong thành đã đâu vào đấy. Đệ biết việc tạo dựng cơ đồ lúc ban đầu rất gian nan, nên muốn góp chút sức mọn phò tá tẩu tẩu." Cố nhị thúc tiến lên vái một vái thật sâu, giọng trầm ấm và thiết tha,
"Trước kia là do đệ bị ma xui quỷ khiến, làm ra những chuyện hồ đồ. Mấy đêm nay nhắm mắt lại là hình bóng đại ca lại hiện lên, đệ chỉ hận không thể tự tát mình mấy cái! Cúi xin tẩu tẩu nể tình cốt nhục họ Cố, nể tình vong linh đại ca trên trời, cho đệ một cơ hội lập công chuộc tội. Từ nay về sau, đệ nguyện làm thân trâu ngựa báo đáp. Nếu có mảy may sai phạm, xin trời tru đất diệt!"
Cố lão phu nhân chậm rãi đặt chén trà xuống. Tiếng chạm khẽ giữa chén và đĩa sứ vang lên lanh lảnh, nhưng lại như đòn giáng mạnh vào tim Cố nhị thúc.
Ánh mắt bà soi mói trên khuôn mặt hắn, từ những giọt mồ hôi rịn trên trán đến cổ tay áo đang nắm c.h.ặ.t. Bà nhìn hắn lâu đến mức mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm áo trong, rồi mới khẽ thở dài một tiếng.
Bàn tay gầy guộc móc từ trong tay áo ra một chùm chìa khóa đồng. Đặt "cạch" xuống mặt bàn, bà nói:
"Thôi được, chú chịu hối lỗi làm lại từ đầu cũng là điều tốt. Cửa hàng t.h.u.ố.c mới mở trong thành, ta giao cho chú quán xuyến. Mong chú hãy ghi nhớ những lời thề thốt hôm nay, đừng để ta thất vọng thêm lần nữa."
Khi chùm chìa khóa được đẩy sang, cảm giác mát lạnh của kim loại chạm vào lòng bàn tay khiến Cố nhị thúc mừng rỡ đến mức không kìm được nụ cười trên môi.
Hắn nắm c.h.ặ.t chùm chìa khóa, các đốt ngón tay trắng bệch vì quá đỗi kích động —
Cửa hàng t.h.u.ố.c này nào phải là một chức vị bình thường, rõ ràng là cái nền tảng vững chắc để hắn phất lên làm lại cuộc đời!
Với thủ đoạn của hắn, chưa đầy nửa năm nhất định sẽ biến nó thành thương hiệu độc quyền ở đất Bắc Cương. Đến lúc đó, thử hỏi ai dám coi thường Cố Nhị gia hắn?
Đại tẩu tuổi tác đã cao, Cố Trường Canh lại là một kẻ tàn phế ngồi xe lăn. Cơ đồ nhà họ Cố, sớm muộn gì cũng rơi vào tay họ Cố lão nhị hắn!
Sự đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Giữa lúc hắn đang chìm đắm trong mộng đẹp nắm trọn quyền thế và tài phú, n.g.ự.c hắn bỗng nhói lên một cơn đau buốt xé tâm can.
Cố nhị thúc choàng tỉnh, cúi đầu xuống thì thấy một thanh đoản kiếm cổ đ.â.m ngập cán vào n.g.ự.c mình.
Máu tươi theo rãnh m.á.u trên thân kiếm ồ ạt tuôn ra, phút chốc đã nhuộm đỏ vạt áo và thấm ướt cả chùm chìa khóa trong tay.
Hắn cứng đờ ngẩng đầu lên, ánh mắt bắt gặp ánh nhìn sắc lẹm của Cố lão phu nhân.
Người đàn bà vừa nãy còn mang chút mệt mỏi, giờ phút này trong mắt chỉ còn lại ngọn lửa hận thù cháy bỏng.
"Đồ ngu!" Cố lão phu nhân rướn người sát tai hắn, giọng nói lạnh lùng, đanh thép, không mảy may che giấu sự căm hờn,
"Ta giữ cái mạng ch.ó của ngươi, chính là để đợi đến ngày hôm nay! Cho ngươi nếm thử mùi vị bị chính người thân ruột thịt đ.â.m sau lưng là như thế nào!"
Cố nhị thúc muốn chống cự, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng "khò khè", hệt như chiếc bễ rách nát.
Giọng nói của Lão phu nhân lại vang lên, từng lời từng chữ như d.a.o đ.â.m vào tim,
"Quên nói cho ngươi hay, cái đứa con trai bảo bối Trường Diệu của ngươi, đêm qua đã cùng con a hoàn phản chủ Đông Mai đồng quy vu tận trong lều rồi. Hai cha con nhà ngươi, vừa hay có thể làm bạn với nhau trên đường xuống hoàng tuyền."
Cố Trường Diệu c.h.ế.t rồi sao?
Tin tức này giống như nhát b.úa chí mạng cuối cùng, đập nát chút sức tàn chống cự trong lòng hắn.
Hai mắt hắn trợn trừng, chất chứa sự không cam tâm và tuyệt vọng. Hắn giơ tay lên hư không như muốn nắm bắt điều gì, rồi ngã vật xuống đất một cái "rầm", tắt thở.
Đôi mắt trừng trừng ấy vẫn còn in bóng chùm chìa khóa đồng nhuốm m.á.u văng lăn lóc.
Màn lều bị xốc lên, luồng gió lạnh buốt cuốn theo những bông tuyết ùa vào. Chu Lẫm vẻ mặt lạnh tanh bước vào, để lại dấu chân in trên tuyết. Ánh mắt hắn lướt qua cái xác trên mặt đất, giọng trầm tĩnh: "Chúc mừng Lão phu nhân, mầm mống họa loạn đã bị nhổ bỏ."
Cố lão phu nhân từ từ khép đôi mắt lại. Khi mở ra, sát khí đã nhạt phai, chỉ còn lại sự thanh thản như trút được gánh nặng.
Bà thở hắt ra một hơi dài, như trút hết bầu không khí u uất tích tụ suốt bao tháng qua, giọng điềm tĩnh nói: "Dọn dẹp cho sạch sẽ. Từ nay về sau, nhà họ Cố ở Bắc Cương, sẽ không bao giờ có họa nội loạn nữa."
Gió rét gào rít cuốn theo bụi tuyết ngoài lều, liên tục đập vào màn trướng. Mùi m.á.u tanh tưởi nồng nặc bên trong dần bị hơi lạnh cuốn trôi, chẳng để lại chút dấu vết nào.
