Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 281: Thung Lũng Loạn Thạch, Lũ Quét Cùng Mã Phỉ (phần 4)

Cập nhật lúc: 28/03/2026 13:10

Khi vết thương sắp được xử lý xong, Cố Vân Châu lặng lẽ bước tới.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đã được rửa sạch sẽ, trên người thay một bộ y phục khô ráo. Đôi mắt cậu bé vẫn còn hoe đỏ, hai tay ôm khư khư một túi nước bằng da ấm áp, ngoan ngoãn đưa đến trước mặt Chu Lẫm:

"Chu thúc, người uống chút nước ấm cho ấm người đi ạ."

Chu Lẫm mở bừng mắt nhìn cậu bé, từ trong đôi mắt trong veo ấy, hắn thấy rõ sự lo âu và niềm cảm kích sâu sắc.

Hắn nhận lấy túi nước, giọng khàn khàn hỏi: "Cháu sợ lắm phải không?"

"Vân Châu không sợ!" Cố Vân Châu khẽ lắc đầu, "Sau này Vân Châu muốn được như Chu thúc, làm một nam t.ử hán đỉnh thiên lập địa, như vậy mới có thể bảo vệ được mẫu thân."

Nói xong, cậu bé lén liếc nhìn Tống Nguyệt Cần đang chú tâm xử lý vết thương.

Ánh mắt Chu Lẫm cũng dừng lại trên chiếc cổ thanh mảnh của nàng, nơi đáy mắt xẹt qua một tia d.a.o động cực kỳ nhạt nhòa.

Hắn ngửa cổ uống cạn mấy ngụm nước ấm, dòng nước tuôn chảy qua yết hầu, xua tan đi chút hàn ý và nỗi đớn đau.

Đôi môi nãy giờ vẫn mím c.h.ặ.t khẽ cong lên, hắn khẽ "ừ" một tiếng: "Vân Châu của chúng ta ngày sau ắt hẳn sẽ là một nam t.ử hán đỉnh thiên lập địa!"

Lúc băng bó, Tống Nguyệt Cần thoáng do dự một lát, nhưng rồi vẫn lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc khăn tay bằng vải bông màu trắng trơn sạch sẽ.

Đây vốn là vật tùy thân của nàng, mang theo hơi ấm cơ thể cùng mùi hương thanh nhã thoang thoảng.

Nàng vừa định xé ra, Chu Lẫm đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay nàng.

Lòng bàn tay hắn thô ráp mà hữu lực, mang theo sức nóng hầm hập của người luyện võ: "Chiếc khăn này, là vật tùy thân của nàng."

"Vật là vật vô tri, người mới là cõi sống." Tống Nguyệt Cần đón lấy ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy của hắn, dịu dàng đáp.

Chu Lẫm nhìn nàng chằm chằm một lúc lâu, rồi chậm rãi buông tay ra, thần sắc trong đáy mắt dâng lên muôn vàn gợn sóng.

Nàng cầm lấy chiếc khăn bông, tỉ mỉ băng bó vết thương cho hắn. Thiảng hoặc, đầu ngón tay nàng vô tình chạm vào làn da lạnh lẽo của hắn, khiến yết hầu hắn lại vô thức trượt lên trượt xuống.

.

Ở khu vực trung tâm doanh địa, ngọn lửa trại nổ lách tách, xua tan đi quá nửa cái lạnh lẽo xung quanh.

Lục Bạch Du bưng một bát cháo thịt rau vừa ninh xong đi tới. Trong chiếc bát sứ thô, gạo lứt được ninh nhừ tơi, những thớ thịt hong gió xé nhỏ hút no nước canh ánh lên màu mỡ màng, điểm xuyết thêm chút rau dại xanh mướt nổi trên mặt, mùi thơm nức mũi nương theo làn khói trắng lượn lờ lan tỏa.

Nàng đưa bát cháo đến trước mặt Cố Trường Canh: "Hầu gia, cháo thịt rau vừa ninh xong đây, huynh mau ăn lúc còn nóng cho ấm người."

Cố Trường Canh vươn tay nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào thành bát ấm nóng, nhưng ánh mắt lại lướt qua bát cháo, phóng tầm nhìn về chốn xa xăm.

Bóng chiều tà dần buông thõng, những dãy núi đằng xa tựa như dã thú khổng lồ đang say giấc, hình dáng ngày một nhòa đi.

Bốn bề ngoài tiếng binh sĩ ồn ào, chỉ còn lại tiếng gió núi rít gào nức nở.

"Lệ Tranh." Giọng hắn không cao, nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên thấu sự huyên náo, tức thì khiến những âm thanh xao động xung quanh dịu đi vài phần.

Lệ Tranh sải bước đi tới, tiếng giáp trụ va vào nhau kêu lanh lảnh. Hắn ôm quyền cung kính hỏi: "Chẳng hay Hầu gia có điều chi phân phó?"

"Lập tức điều động hai đội trinh sát tinh nhuệ nhất." Đầu ngón tay Cố Trường Canh miết nhẹ lên viền bát, ngữ khí điềm tĩnh,

"Một đội men theo lộ trình dự định ngày mai tiến lên phía trước mười dặm, dò xét tình hình đường sá sau trận lũ, chú trọng xem xét kỹ đoạn đường qua thung lũng có sạt lở hay không. Nếu gặp trở ngại phải lập tức hồi báo."

Hắn ngừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua khu rừng đang chìm dần vào bóng tối, ánh nhìn chợt trở nên sắc bén,

"Đội còn lại tản ra chiếm giữ ba cao điểm xung quanh. Không chỉ để đề phòng mã phỉ lẩn khuất, mà còn phải giám sát c.h.ặ.t chẽ bất kỳ kẻ dòm ngó nào bị kinh động bởi trận lũ quét. Báo với bọn họ, hãy cất đi cái thói kiêu ngạo tự mãn ở chốn kinh kỳ, bầy sói ở đất Bắc Cương này có cái mũi thính nhạy hơn trí tưởng tượng của bọn họ gấp mười lần đấy."

"Mạt tướng tuân mệnh!" Lệ Tranh trầm giọng đáp lời, xoay người nhanh ch.óng hòa mình vào giữa những túp lều trong doanh địa.

Lục Bạch Du nhìn theo hướng hắn rời đi, khẽ hỏi: "Hầu gia lo ngại người của 'Nhất Trận Phong' đã nhắm trúng chúng ta sao?"

Cố Trường Canh khẽ gật đầu, lòng bàn tay vô thức vuốt ve những hoa văn chạm trổ trên tay vịn xe lăn,

"Trận lũ quét này đã phá hủy mất nửa con đường núi, động tĩnh lớn đến nhường ấy, nếu bọn chúng còn không hay biết, thì đúng là chẳng xứng cắm rễ xưng hùng ở chốn này bao năm qua. Chúng ta ở ngoài sáng, bọn chúng ở trong tối. Chúng ta thêm một phần lơi lỏng, sẽ là chuốc thêm một phần hiểm nguy."

Lời vừa dứt, từ đằng xa có tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến.

Lý Khán Lan trên tay cuộn một tấm bản đồ, đi bên cạnh là một nam t.ử trẻ tuổi vận áo xanh. Người nọ cất trên lưng một chiếc tay nải vải, miệng túi để lộ ra một nửa chiếc la bàn đồng dùng để thăm dò địa thế.

Thái dương và y phục của hai người vẫn còn vương chút bùn đất. Bước tới bên đống lửa, trước tiên họ cúi người hành lễ với Cố Trường Canh và Lục Bạch Du, sau đó mới dâng tấm bản đồ lên, cẩn trọng thưa:

"Bẩm Hầu gia, tứ phu nhân, học sinh và Hành Chi huynh vừa đối chiếu bản đồ với địa hình thực tế, phát hiện ra thế núi ở bờ bên kia sau khi bị nước lũ xối xả gột rửa, dường như có đôi chỗ khác biệt so với những gì ghi chép trên bản đồ và cảnh tượng ta thấy lúc trước. Chuyện này thật kỳ lạ nên đặc biệt tới đây bẩm báo."

Lục Bạch Du đầy hứng thú đ.á.n.h giá nam t.ử Thái học sinh dáng vẻ thư sinh bên cạnh Lý Khán Lan. Trong đầu nàng nhanh ch.óng lướt qua lý lịch của người này...

Trương Hành Chi, xuất thân từ một danh gia vọng tộc về thiên văn ở Ký Châu. Năm mười ba tuổi theo cha quan sát tinh tượng, đã có thể dựa vào hướng của sao Bắc Đẩu để đoán định tiết khí, được xóm giềng nức nở ngợi khen là "Tiểu Thiên Quan".

Năm mười bảy tuổi, nhờ cuốn "Sơn Xuyên Kinh Vĩ Sách", hắn thi đỗ Quốc T.ử Giám, tinh thông thiên văn lịch pháp và thuật thăm dò địa lý.

"Ồ? Hãy nói chi tiết hơn xem nào." Trong mắt Cố Trường Canh hiện lên vài tia hứng thú dò xét.

Lý Khán Lan quay sang nhìn Trương Hành Chi, "Hành Chi huynh, đây là sở trường của huynh, vẫn là để huynh tường thuật lại thì hơn."

Trương Hành Chi đưa tay chỉ về phía bờ bên kia sông. Dưới ánh hoàng hôn, vách đá nguyên bản bị che khuất bởi dây leo và bụi rậm nay đã phơi bày lộ liễu. Nham thạch mang màu nâu sẫm, tựa như một vết thương bị xé toạc.

"Bẩm Hầu gia, tứ phu nhân. Học sinh quan sát thấy, ngọn núi ở bờ bên kia vốn dĩ t.h.ả.m thực vật rậm rạp, hình dáng tròn trịa thoai thoải. Thế nhưng do nước lũ xối xả làm sạt lở lớp đất đá bề mặt, làm lộ ra một cấu trúc nham thạch vô cùng kỳ lạ."

Trương Hành Chi ngày thường mang dáng vẻ ngượng ngùng, nội tâm, nhưng giờ phút này đáy mắt hắn lại sáng rực, giọng điệu dõng dạc thao thao bất tuyệt:

"Khúc giữa lõm sâu vào trong tạo thành một khoảng không gian khổng lồ, phía trên là một tảng đá khổng lồ nhô ra lơ lửng. Hình dáng này nhìn từ xa y hệt như cái mõm của một con mãnh thú đang há rộng, chực chờ nuốt chửng con mồi. Hơn nữa, ngay phía dưới lại đúng là khúc ngoặt của dòng sông, dòng nước ở đây tạo thành những vòng xoáy lớn. Học sinh mạn phép suy đoán, hình dáng đặc thù này e rằng không phải do thiên nhiên tự tạo thành, mà là do trận lũ lần này cuốn trôi lớp đất bề mặt cùng t.h.ả.m thực vật che đậy nên mới lộ diện."

【 Lấy mạch nước làm đường dẫn, nơi miệng rồng sẽ tìm thấy! 】

Tám chữ châm ngôn trên cuộn da cừu tựa như tiếng sấm nổ vang trong đầu hai người.

Lục Bạch Du đột ngột ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đầy suy tư của Cố Trường Canh.

Cả hai đều nhìn thấy sự chấn động và kích động không sao che giấu nổi trong mắt đối phương.

Nào ai có thể ngờ được, trận lũ quét suýt chút nữa chặn đứng bước tiến của họ, lại vô tình mở ra cánh cửa chứa đựng bí mật ẩn giấu sau vách đá kia.

Cố Trường Canh từ từ đặt bát cháo xuống, đè nén cảm xúc cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, dùng giọng điệu điềm tĩnh nhất nói:

"Chuyện này ta đã biết. Hai ngươi tạm thời đừng truyền ra ngoài. Lát nữa ta sẽ phái người đi khảo sát thực tế."

Lý Khán Lan và Trương Hành Chi tuy chẳng hiểu vì cớ gì một vách đá kỳ dị lại khiến hai vị chủ nhân lưu tâm đến vậy, nhưng vẫn đồng thanh đáp: "Học sinh hiểu rõ, nhất định sẽ giữ kín như bưng."

Đợi khi hai người chuẩn bị cáo lui, Lục Bạch Du mới từ tốn cất lời: "Hai ngươi có khứu giác nhạy bén, thấy lá rụng biết mùa thu tới, có thể từ trong biến cố thiên tai mà phát hiện ra điểm mấu chốt này, quả thật vô cùng hiếm có, đáng được trọng thưởng."

Nói đoạn, nàng lấy từ trong túi gấm mang theo người ra mấy nén vàng lá đưa tới, "Cầm lấy đi, chút tấm lòng mọn."

Lý Khán Lan lại không đưa tay nhận lấy, mà lùi lại nửa bước, thành khẩn nói: "Tứ phu nhân quá lời rồi. Phát hiện này thực sự là nhờ tuệ nhãn hơn người của Hành Chi huynh. Học sinh không dám tranh công."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.