Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 398: Nụ Hôn Trong Cơn Mê Sảng (2)

Cập nhật lúc: 31/03/2026 01:02

Đoàn xe rời khỏi Lương Châu đã hai ngày. Những trận cuồng phong cuốn theo cát vàng mịt mù cuối cùng cũng bị bỏ lại phía sau một cách trót lọt.

Bệnh phong hàn của Cố Trường Canh dai dẳng như giòi trong xương, mãi không dứt hẳn. Những cơn ho khan cứ đứt quãng vang lên, cơn sốt vừa lui lại tái phát, tựa như thứ cát sỏi vướng víu trên cánh đồng hoang Tây Bắc, mài mòn sinh lực con người.

Hắn trở nên ít nói hơn ngày thường, thường tựa lưng vào vách xe chợp mắt, nhưng hàng chân mày trước sau vẫn nhíu c.h.ặ.t một nỗi u buồn khó tan. Ánh mắt ngẫu nhiên xẹt qua ngoài cửa sổ cũng mờ mịt, vô định.

Gió cuốn bụi đất khô hanh nơi ngã rẽ.

Triệu Thành ghìm cương ngựa, chắp tay ôm quyền, thanh âm xuyên qua tiếng gió truyền đến: "Hầu gia, Tứ phu nhân, đoạn đường phía trước đã êm thấm. Mạt tướng hộ tống đến đây thôi, cần phải quay về Lương Châu để phục mệnh Vương gia."

"Làm phiền Triệu thống lĩnh đã một đường hộ tống." Lục Bạch Du ở trong xe gật đầu chào hỏi.

Đoàn xe tiếp tục tiến lên nửa ngày. Nơi phía chân trời, những đám mây chì tụ lại càng lúc càng dày, nặng nề áp xuống cánh đồng hoang, khiến ngay cả những cơn gió cũng mang theo hơi ẩm ướt, ngột ngạt.

Bên trong thùng xe bịt kín, tiếng hít thở của Cố Trường Canh thô nặng hơn ngày thường, tiếng ho bị đè nén trong cổ họng thỉnh thoảng lại bật ra.

Vệ Tông - người của Cẩm Y Vệ vẫn luôn ẩn nấp trong bóng tối, lúc này vô thanh vô tức xuất hiện bên ngoài xe, cách một lớp rèm cất giọng trầm thấp:

"Hầu gia, Tứ phu nhân. Thẩm ca lệnh cho thuộc hạ âm thầm đi theo bảo vệ. Xem sắc trời hôm nay e là sắp có biến, có cần tìm một nơi ổn thỏa để tạm lánh không?"

Lục Bạch Du không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện đột ngột của y, chỉ hỏi: "Ngươi chọn lúc này hiện thân, là chắc chắn cái đuôi bám theo chúng ta đã được dọn sạch rồi sao?"

"Vâng." Vệ Tông đáp lời c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, "Đám tai mắt cuối cùng nửa canh giờ trước đã quay đầu ở ngã rẽ cách đây hai mươi dặm, lao nhanh về phía Lương Châu rồi."

"Thẩm Câu cùng đám trẻ kia đâu?"

"Để phòng vạn nhất, bọn họ không dám theo quá sát. Hiện giờ đang ở hướng Tây Bắc, cách đây chừng ba mươi dặm, nương nhờ sự che chở của một thương đội nhỏ để thong thả tiến bước."

Đi thêm chưa đầy nửa nén hương, phía chân trời chợt giáng xuống một tia chớp trắng toát, ch.ói lòa xé rạc đám mây chì vần vũ.

Tiếng sấm rền rĩ lăn qua cánh đồng hoang, những hạt mưa to như hạt đậu ngay lập tức nện xuống, trong khoảnh khắc hóa thành cơn mưa tầm tã.

Điều khiến người ta kinh hãi hơn là, lẫn trong màn mưa lại là những viên mưa đá to bằng đốt ngón tay, nện rào rào lên nóc xe, chấn động đến mức thùng xe cũng phải rung bần bật.

Tầm nhìn nháy mắt bị màn mưa xám xịt, hỗn độn nuốt chửng.

Tiết trời cuối xuân ở Tây Bắc mà lại có trận mưa đá khốc liệt nhường này quả là hiếm thấy. Đây tuyệt đối chẳng phải điềm lành gì.

Cỗ xe ngựa kịch liệt xóc nảy trên quan đạo lầy lội.

Lục Bạch Du miễn cưỡng giữ thăng bằng, quay sang nhìn nam nhân bên cạnh: "Nơi này cách khách điếm gần nhất ít nhất cũng phải ba mươi dặm. Hầu gia, ngài còn trụ được không?"

Cố Trường Canh chậm rãi mở mắt, đáy mắt mờ mịt hơi nước vì cơn sốt cao.

Hắn gắng gượng nuốt xuống cơn ho đang dâng lên cổ họng cùng cơn váng vất trong đầu, khó nhọc nhếch khóe môi: "Xin lỗi, làm nàng phải lo lắng. Đừng sợ... Ta vẫn chịu đựng được."

Lời còn chưa dứt, lại là một trận ho sặc sụa không thể đè nén, nháy mắt đ.á.n.h vỡ lớp vỏ bọc bình yên giả tạo của hắn.

Càng đi tới, xe ngựa càng xóc nảy dữ dội.

Hơi ẩm lạnh lẽo cuốn theo hàn ý, từng đợt từng đợt len lỏi vào trong thùng xe, quấn c.h.ặ.t lấy người. Bệnh tình đang tiềm phục trong cơ thể Cố Trường Canh giống như một con thú hoang bị tiếng sấm và giá rét chọc giận, chợt giãy đứt mọi xiềng xích.

Ráng hồng bất thường nhanh ch.óng c.ắ.n nuốt chút nhợt nhạt cuối cùng trên khuôn mặt hắn. Hai bên thái dương và chiếc cổ thon dài lập tức rịn ra tầng mồ hôi hột lạnh toát.

Nhịp thở của hắn trở nên nóng rực và dồn dập, hơi thở phả ra mang theo độ ẩm kinh người, nhưng thân thể lại không khống chế được mà run rẩy trong từng đợt hàn ý buốt thấu xương tủy. Bàn tay bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo, các khớp xương nhô lên trắng bệch đến đáng sợ.

Lục Bạch Du đưa tay chạm lên trán hắn, cảm nhận được một mảnh nóng ran.

Thần sắc nàng lập tức trầm xuống, cao giọng dặn dò người bên ngoài rèm: "Không cần tìm khách điếm nữa. Thấy bất cứ gian nhà nào có thể che mưa thì lập tức dừng lại!"

Chiếc xe ngựa nghiến qua bùn lầy, cuối cùng cũng may mắn lao kịp vào một ngôi miếu Quan Âm hoang phế trước khi trận mưa đá nặng hạt hơn giáng xuống.

Cửa miếu hé mở, lúc đẩy vào bụi đất tuôn rơi lả tả. Xà nhà trong điện tuy bám đầy lớp bụi dày nhưng vẫn còn đủ kiên cố để chống đỡ một phương thiên địa tránh mưa tránh gió.

Vệ Tông nhanh nhẹn quét tước sạch sẽ một góc khuất gió nhất trong điện, trải lên tấm t.h.ả.m nỉ thật dày, lúc này mới đỡ Cố Trường Canh đang mê man vào trong.

Giọng nói của Lục Bạch Du vang lên giữa một mảnh hỗn loạn: "Vệ Tông, ngươi cùng Chương Liêm châm lửa, đun nước. Dắt ngựa ra hành lang bên hông, đừng để chúng bị mắc mưa."

"Rõ." Vệ Tông đáp lời dứt khoát, cùng Chương Liêm nhanh ch.óng hành động.

Một lát sau, hai người mang theo đá đ.á.n.h lửa, túi nước cùng một bó củi hãy còn khô ráo quay lại. Đống lửa rất nhanh được nhóm lên. Ánh lửa màu vỏ quýt xua tan đi hơi ẩm lạnh lẽo vấn vít, đồng thời hắt lên hàng mi rủ xuống của Lục Bạch Du những bóng mờ vụn vặt, nhảy nhót.

Nàng mở hòm t.h.u.ố.c mang theo bên người, lấy ra túi kim châm, quỳ gối bên cạnh Cố Trường Canh.

Cơn sốt hầm hập bức người, cổ áo hắn đã bị mồ hôi làm ướt đẫm.

Lục Bạch Du không chần chừ nhiều, vươn tay kéo vạt áo cẩm bào màu nhạt của hắn ra, để lộ vòm n.g.ự.c cùng xương quai xanh rõ rệt đang phiếm hồng một cách bất thường.

Cây kim bạc trên đầu ngón tay nàng vững vàng không chút run rẩy, chuẩn xác tìm đúng huyệt đạo rồi đ.â.m xuống.

Khoảnh khắc mũi kim lạnh lẽo đ.â.m vào làn da nóng bỏng, hắn vô thức co rúm người lại. Ngay sau đó, do huyệt vị bị kích thích, những cơ bắp căng c.h.ặ.t trên vai và cổ vì sốt cao mới dần dần thả lỏng.

Hơi thở thô nặng nóng rực có phần dịu lại, nhưng Cố Trường Canh vẫn chưa tỉnh táo, chỉ nhíu c.h.ặ.t mày, giữa đôi môi khô nứt dâng lên tiếng nói mớ mơ hồ: "... Đừng, đừng đi..."

Lục Bạch Du hơi rũ mi mắt, ánh mắt chuyên chú vào huyệt vị dưới tay. Nhịp độ hạ kim, rút kim vẫn vững vàng như lúc ban đầu, đầu ngón tay không hề vì tiếng nói mớ kia mà khựng lại nửa phần.

Vệ Tông từ trên xe ngựa dọn xuống hộp thức ăn cùng một chiếc nồi đồng nhỏ, thấp giọng thỉnh thị: "Tứ phu nhân, trên xe còn chút bánh bao nhân thịt dê đã nguội lạnh, có cần thuộc hạ nướng nóng trên lửa rồi dâng lên không?"

"Không cần, các ngươi tự dùng đi." Lục Bạch Du thu lại kim bạc, thuận tay khép vạt áo của Cố Trường Canh lại như cũ,

"Hầu gia sốt cao không lui, tà nhiệt ủng thịnh, tỳ vị không kịp vận hóa, đồ ăn mặn nhiều dầu mỡ đều không thích hợp. Chỉ cần nấu chút cháo loãng, nêm chút vị mặn là được. Ngươi lấy ít gạo, cùng với gừng sống, rau xanh tới đây. Lại lấy nước hầm thịt luộc từ chân giò hun khói của chúng ta mang tới làm nước cốt, nhưng nhớ vớt sạch lớp mỡ màng trên mặt canh."

Ngập ngừng một lát, nàng đưa tay chỉ vào những gói t.h.u.ố.c được xếp ngay ngắn trong hòm:

"Lại lấy ba chỉ sài hồ, hai chỉ hoàng cầm, một chỉ rưỡi tri mẫu, nửa chỉ sinh cam thảo, cho vào hũ đất sạch sẽ, thêm ba bát nước trong. Đun lửa to cho sôi rồi chuyển lửa nhỏ sắc từ từ. Khi nào sắc cạn còn một bát thì rót ra, nhớ kỹ không được để khét. Nồi đồng cứ để lại, việc sắc t.h.u.ố.c và đun cốt canh giao cho ngươi cùng Chương Liêm phân công xử lý, luân phiên canh gác, không cần lúc nào cũng vào đây."

"Thuộc hạ đã rõ."

Vệ Tông rất nhanh đem tới một túi nhỏ gạo trắng, vài lát gừng khô, một nhúm rau xanh băm nhỏ, cùng một vại canh chân giò hun khói đã vớt sạch mỡ nổi.

Y lại làm theo lời phân phó, mang d.ư.ợ.c liệu cùng nồi đất tới, dựng một bếp lò đơn sơ bên kia đống lửa, lúc này mới cùng Chương Liêm khom người lui ra hành lang ngoài điện.

Tiếng bước chân xa dần, trong điện hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.

Chỉ còn lại tiếng củi lửa nổ lách tách, tiếng mưa gió nức nở ngoài mái hiên, cùng với tiếng nước sôi sùng sục nhè nhẹ phát ra từ chiếc nồi đất cách đó không xa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.