Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 628: Đoạt Đích (15)

Cập nhật lúc: 13/04/2026 03:32

Thôi Ngạn Chiêu vội vã tiếp bước đứng lên, khom mình thưa: "Thái hậu, thần đồng tình. Chuyện bí mật không phát tang nay đã bị rò rỉ, Ngũ điện hạ lại gây ra một đợt sóng gió tày trời như thế ở ngoài cổng cung, e rằng đây chẳng phải là phúc cho tắc xã. Chi bằng triệu ngài ấy tiến cung, đường hoàng tuyên đọc di chiếu trước mặt, để đính chính mọi lời đồn đại, dập tắt những dị nghị gièm pha."

Mấy vị Thượng thư cũng liên tục gật đầu hùa theo.

Ánh mắt lạnh lùng như băng của Thái hậu dừng lại trên gương mặt Thôi Ngạn Chiêu một đỗi khá lâu.

Con cáo già Thôi gia này, chung quy vẫn quyết định đứng về phe Lão Ngũ.

Cũng phải thôi, nhi nữ có phải chịu uất ức, sao sánh được với lợi ích to lớn của gia tộc?!

Bà vô cảm kéo khóe môi nhếch lên, "Cũng đành vậy. Truyền Ngũ hoàng t.ử Cảnh Trạch, vào Càn Thanh cung yết kiến."

Khoảnh khắc Ngũ hoàng t.ử bước vào noãn các, ánh mắt của tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng dồn thẳng vào hắn.

Hắn vận một bộ thanh y bằng vải thô đã sờn cũ, phong trần mỏi mệt, b.úi tóc rối bời lỏng lẻo, những lọn tóc tơ bết lại trên vầng trán nhợt nhạt. Vài vệt m.á.u nâu thẫm đã khô khốc vương trên vạt áo, dưới ánh nến sáng rực càng trở nên ch.ói mắt dị thường.

Tuy rằng hốc mắt trũng sâu, đôi môi khô nứt nẻ, cả người tiều tụy xơ xác, tựa hồ như có thể ngã gục bất cứ lúc nào, nhưng sống lưng hắn vẫn vươn thẳng tắp tựa cây tùng xanh giữa bão tuyết, mỗi một bước chân đều mang theo dáng dấp của kẻ dốc sức được ăn cả ngã về không.

Hắn phớt lờ những ánh mắt hoặc kinh ngạc hoặc hoài nghi từ hai phía, tiến thẳng đến trước Ngự tọa, xốc tà áo bào, quỳ rạp xuống, dập đầu. Động tác liền mạch lưu loát, dứt khoát vô cùng.

"Nhi thần phụng chỉ hồi kinh, dọc đường liên tiếp bị chặn g.i.ế.c, chín phần c.h.ế.t một phần sống, về muộn mất một bước." Giọng hắn khàn đặc, khô rát, nhưng từng câu chữ lại rành rọt rõ ràng, "Chưa thể diện kiến Phụ hoàng lần cuối, nhi thần... dẫu có vạn lần thác xuống cõi c.h.ế.t cũng khó lòng chuộc tội! Cúi xin Hoàng tổ mẫu giáng tội!"

Chữ cuối cùng vừa buông xuống, trán hắn liền đập mạnh xuống nền gạch lát vàng.

Thái hậu câm lặng nhìn xuống hắn từ trên cao, khi mở miệng giọng nói chẳng gợn chút cảm xúc: "Bình thân đi. Ngươi đi đường vất vả, ngồi xuống rồi hẵng nói."

Ngũ hoàng t.ử vẫn giữ nguyên tư thế quỳ lạy, chầm chậm ngẩng đầu lên, ánh mắt tựa như có thực thể, ghim thẳng vào Thái hậu: "Trong lòng nhi thần có một điều, giống như hóc xương ngang họng, cả gan xin được thỉnh giáo Hoàng tổ mẫu."

Hàng mày Thái hậu khẽ cau lại một cách khó lòng phát giác.

"Thủ dụ của Phụ hoàng triệu nhi thần hồi kinh, có nhắc đến 'Thánh thể bất an, thương nhớ hoàng nhi, mong sớm ngày quy cố hương'." Hắn rút từ trong n.g.ự.c ra một bức thư viết trên lụa màu vàng minh y hệt, hai tay dâng lên ngang mày,

"Nhi thần tiếp chỉ, thức trắng đêm ròng rã lên đường, chẳng dám chậm trễ dẫu chỉ một khắc. Cớ sao về đến kinh thành, cổng cung lại khóa c.h.ặ.t then cài, thế mà chẳng một ai thông báo cho nhi thần hay biết Phụ hoàng đã... long ngự tân thiên (băng hà)?!"

Giọng hắn run rẩy, mang theo nỗi bi phẫn thấu xương, "Nếu không phải nhi thần vạn bất đắc dĩ, phải gióng lên hồi trống Đăng Văn kia, kinh động đến bá quan văn võ, Hoàng tổ mẫu... định đến bao giờ mới cho nhi thần biết tin Phụ hoàng đại hành (băng hà)?!"

Sắc mặt Thái hậu chùng xuống, giọng điệu chuyển lạnh: "Ai gia vừa nãy đã nói rõ, việc bí mật không phát tang là tuân theo di mệnh của Tiên đế. Ai gia chỉ là phụng chỉ mà làm."

"Phụng chỉ?" Giọng Ngũ hoàng t.ử đột ngột v.út cao, mang theo sự mỉa mai sắc nhọn, "Hoàng tổ mẫu mở miệng ra là phụng chỉ, vậy đạo di chiếu này..."

Hắn xoay ngoắt đầu lại, tia nhìn cắm phập vào cuộn lụa vàng minh trên Ngự án, "Có thật là do chính b.út tích của Phụ hoàng tự tay viết nên không?"

Đáy mắt Thái hậu lóe lên hàn quang, gắt gỏng: "Cảnh Trạch, ngươi thốt ra những lời này là có ý gì? Lẽ nào ngươi dám nghi ngờ Ai gia giả mạo thánh chỉ hay sao?!"

Chẳng ai có thể lường trước được, Thái hậu thế mà lại huỵch toẹt nói ra nghi vấn đã âm ỉ từ lâu trong lòng họ, nhưng lại chẳng ai dám thốt lên thành lời.

Các vị trọng thần trong điện ai nấy đều nín thở rũ mi, câm như hến.

Giữa sự tĩnh mịch tựa như chốn mộ địa ấy, Ngũ hoàng t.ử bất thần đứng phắt dậy, sải bước lớn tiến đến trước Ngự án, một tay vồ lấy cuộn di chiếu kia, soạt một tiếng mở bung ra.

Ánh mắt hắn tựa lưỡi đao sắc bén lướt qua chiếu thư, vẻ bi thương trên mặt mau ch.óng tan biến đi, chỉ còn lại sự soi xét lạnh lùng và nét mỉa mai ngày một đậm đặc.

"Hoàng tổ mẫu, trong di chiếu này bảo rằng, nhi thần 'Sinh lòng oán hận phụ hoàng, câu kết thế lực địa phương, lén lút đúc v.ũ k.h.í, mưu đồ tạo phản'." Hắn giơ cao bức di chiếu lên,

"Thế nhưng thủ dụ triệu nhi thần hồi kinh của Phụ hoàng đang ở đây, bên trên rành rành ghi 'Thánh thể bất an, thương nhớ hoàng nhi, mong sớm ngày quy cố hương'. Một mặt thì triệu nhi thần về kinh, một mặt lại phế bỏ nhi thần trong di chiếu. Hoàng tổ mẫu, hai việc này, chẳng phải là tự đá nhau hay sao?"

Trong noãn các tĩnh mịch đến mức một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ mồn một, không khí dường như đã đóng băng thành đá tảng.

Sắc mặt Thái hậu ngay lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Ngũ hoàng t.ử chẳng hề dồn ép bà, hắn rút từ trong n.g.ự.c ra một tấm lệnh bài vương m.á.u, "Xoảng" một tiếng ném thẳng xuống đất, "Đây là vật chứng của đợt chặn g.i.ế.c cuối cùng, nhi thần lục soát được từ trên t.h.i t.h.ể của tên thống lĩnh sát thủ. Kẻ cầm lệnh bài này, chính là t.ử sĩ do phủ Tam ca nuôi dưỡng!"

Giọng hắn không lớn, nhưng lại hệt như tiếng sấm nổ vang bên tai mọi người, "Hoàng tổ mẫu khen ngợi Tam ca 'nhân hiếu cung kiệm'. Một kẻ nhân hiếu cung kiệm, liệu có thể nóng vội đến mức, hết lần này đến lần khác phái sát thủ đi, nhẫn tâm đuổi cùng g.i.ế.c tận huynh đệ ruột thịt của mình hay không?!"

Bên trong noãn các hoàn toàn hỗn loạn. Mấy vị Thượng thư chẳng thể kìm nén được nữa, ghé tai nhau to nhỏ bàn tán xôn xao, nét mặt hằn rõ sự kinh nghi và d.a.o động.

Chưởng viện học sĩ Hàn Lâm viện đôi bàn tay run lẩy bẩy một lần nữa nhặt bức di chiếu lên, soi đi xét lại đối chiếu với thủ dụ, sắc mặt biến ảo khôn lường.

Sắc mặt Thái hậu từ xanh chuyển sang trắng bệch, nửa buổi mới bật cười nhạt nhẽo, "Ngươi bảo t.ử sĩ là của Tam ca ngươi, thì quả thật là như vậy sao? Biết đâu lại là trò do ngươi ngậm m.á.u phun người hãm hại nó?!"

Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn và giằng co căng thẳng này, cánh cửa điêu khắc hoa văn đóng kín mít của noãn các, thế mà lại bị một người lặng lẽ đẩy ra, một dáng hình thướt tha uyển chuyển hiện diện trước mặt mọi người.

Thái hậu bất thình lình ngẩng đầu lên, đồng t.ử co rút kịch liệt, nơi đáy mắt lóe lên sự kinh hãi và thịnh nộ tột độ khó tin.

Rõ ràng bà đã phái tâm phúc canh chừng gắt gao điện Trường Xuân, cớ sao nàng ta lại có thể xuất hiện ở đây được?!

"Lục thị, lá gan của ngươi to lắm!" Giọng Thái hậu v.út cao, mang theo sát ý chẳng buồn giấu giếm,

"Kẻ nào cho phép ngươi tự tiện xông vào Càn Thanh cung? Ai gia lệnh cho ngươi tụng kinh cầu phúc cho Tiên đế ở điện Trường Xuân, ngươi thế mà dám kháng chỉ?! Đây là chốn nghị luận trọng sự quốc gia, há dung cho một tội nữ như ngươi làm kinh động?!"

Sắc mặt Lục Cẩm Loan tái nhợt, nhưng lại làm ngơ trước sự thịnh nộ của Thái hậu. Nàng bước đến giữa noãn các, quỳ gối ngay ngắn uy nghiêm hướng về phía Thái hậu, hành một đại lễ.

"Thần thiếp làm kinh động đến Thái hậu cùng các vị đại nhân đang nghị sự, tội vạn lần đáng c.h.ế.t!" Giọng nói bình thản của nàng mang theo một sức mạnh xuyên thấu kỳ lạ, "Nhưng đêm qua thần thiếp túc trực bên linh cữu Tiên đế tại điện Trường Xuân, chập chờn chìm vào mộng mị..."

Thái hậu cười gằn một tiếng, nghiêm giọng ngắt lời nàng: "Thần nữ? Ngươi tiến cung cầu phúc, phao tin đồn nhảm rằng bệnh tình Tiên đế từng có khởi sắc, nhưng chỉ vỏn vẹn trong những ngày chay tịnh ngắn ngủi, bệnh tình Tiên đế đã đột ngột trở nặng rồi băng hà. Ai mà biết được ngươi đã giở trò ma quỷ gì trong chuyện này? Ai gia chưa trị tội ngươi, ngươi còn dám cả gan tiếp tục giở trò giả thần giả quỷ trước mặt Ai gia sao?"

"Thần thiếp chẳng dám nói xằng nói bậy." Lục Cẩm Loan ngẩng đầu lên, những giọt nước mắt câm lặng tuôn rơi, ánh mắt mang theo sự kiên quyết như người t.ử vì đạo, "Đêm qua Tiên đế long nhan xót xa, rành rọt báo mộng cho thần thiếp: 'Di chiếu là giả! Chiếu thư thật... cất giấu tại Thái Miếu. Phía sau bài vị của Thái Tổ Cao hoàng đế, hãy mau ch.óng đi tìm!'"

Nàng rút từ trong ống tay áo ra một miếng ngọc bội, hai tay nâng cao khỏi đỉnh đầu: "Đây là bảo vật kề cận bên mình của Tiên đế, ban thưởng cho thần thiếp để làm chứng. Tiên đế còn phán rằng..."

Nàng ngừng bặt một thoáng, dằn từng chữ một thốt lên: "Sau khi Ngũ hoàng t.ử đăng cơ, sẽ lập Lục thị làm Hậu, để thuận theo thiên mệnh."

Cả noãn các chớp mắt sục sôi như chảo lửa.

Mấy vị Thượng thư nhìn nhau bàng hoàng, ánh mắt đảo liên hồi giữa miếng ngọc bội và Lục Cẩm Loan.

Chất ngọc, hoa văn chạm khắc trên miếng ngọc bội ấy, quả thực chính là vật bất ly thân của Tiên đế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.