Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 280: Tôi Thấy Ở Anh Ba Chữ ‘bất Phàm’
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:53
Tô Hòa và Văn Thanh nấu cơm xong, Tô Hòa đóng gói cơm mang cho Phó Diễm Cúc, bảo cô ấy trông cửa hàng trước, mình phải ăn cơm cùng hai người già.
Tô Thế Minh và Trần Uyển Nhi theo Tô Hòa lên xe, cùng về nhà ăn cơm.
Ngồi trên xe, Tô Thế Minh không nhịn được cảm khái: “Đoạn đường ngắn thế này, cũng phải lái xe à?”
“Hơn một cây số đấy, đi bộ cũng mất mười mấy phút.” Tô Hòa cười đáp.
Xe dừng lại vững vàng trước cửa nhà, vừa hay gặp Phó Đình Hoa tan làm về.
[Fixed] Hôm nay thật sự bận đến mức không kịp thở, thực tập sinh nói Tô Hòa gọi điện đến, Phó Đình Hoa lập tức gọi lại nhưng mãi không có ai nhấc máy.
[Fixed] Phó Đình Hoa đã muốn đến thẳng cửa hàng tìm Tô Hòa, nhưng căn bản không rảnh tay.
Cho nên anh dứt khoát bỏ cả giờ nghỉ trưa, đ.á.n.h ra một đống báo cáo, rồi tối nay mới có thể tan làm sớm như vậy.
Nếu không lúc này, anh vẫn còn đang ở bệnh viện tăng ca đ.á.n.h báo cáo.
“Đình Hoa, anh tan làm rồi à?”
[Fixed] Trong mắt Phó Đình Hoa chỉ có Tô Hòa, anh vừa định bước tới hỏi Tô Hòa hôm nay gọi điện tìm anh có chuyện gì, Tô Thế Minh đã bước ra đón.
“Thầy.” Anh vẫn quen gọi Tô Thế Minh là thầy hơn.
“Ấy, ha ha ha, cậu nhóc này, tôi quả nhiên không nhìn lầm cậu, tôi quá tự hào về cậu.” Tô Thế Minh vừa thấy Phó Đình Hoa, đã không kìm được.
Bây giờ ông càng nhìn Phó Đình Hoa càng thấy hài lòng.
Vừa là học trò ông dày công vun trồng, bây giờ lại thành con rể của ông.
“Thầy quá khen rồi.”
Phó Đình Hoa vừa đáp lại Tô Thế Minh, ánh mắt vẫn thỉnh thoảng nhìn về phía Tô Hòa.
Khi đối diện với Tô Hòa, Tô Hòa còn nháy mắt với Phó Đình Hoa.
“Bố, Đình Hoa chắc đói rồi, chúng ta vào ăn cơm trước, vừa ăn vừa nói.”
Thấy Tô Thế Minh sắp bắt đầu nói dài dòng với Phó Đình Hoa, Tô Hòa vội vàng giải vây.
Phó Đình Hoa quay đầu nhìn Tô Hòa, dịu dàng cười với cô.
“Ấy, đúng đúng, không thể để Đình Hoa nhà chúng ta đói được, đi đi đi, tối nay không cần đến bệnh viện làm việc nữa phải không?” Tô Thế Minh lại hỏi.
“Không cần ạ.”
“Vậy thì tốt quá, cùng thầy, uống vài ly.”
Nói xong, mấy người cùng nhau đi vào nhà.
Văn Thanh đang giám sát Tể Tể và Nữu Nữu ăn cơm, dù sao người lớn có thể đợi một lát, nhưng Văn Thanh sợ cháu ngoại đói, nên đã múc cơm cho hai đứa ăn trước.
Đột nhiên, nghe thấy tiếng Tô Thế Minh và Phó Đình Hoa nói chuyện bên ngoài.
[Fixed] Con rể tan làm rồi? Văn Thanh lập tức ra khỏi bếp bước tới đón.
“Mẹ.” Phó Đình Hoa vừa thấy Văn Thanh lập tức chào hỏi.
“Ấy, Đình Hoa, đói rồi phải không? Ăn cơm được rồi, mau vào đi.” Văn Thanh nói xong, vội vàng đi múc cơm.
Tô Hòa nhìn Tể Tể và Nữu Nữu, đã ăn đầy miệng dầu mỡ, không khỏi có chút không nhịn được cười.
“Uyển Nhi, ngồi cạnh em trai em gái đi.” Tô Hòa vội vàng bảo Trần Uyển Nhi ngồi xuống trước, sợ cô bé ngại.
Cả nhà vừa ăn vừa nói chuyện, vô cùng vui vẻ.
“Đình Hoa à… con có biết tại sao ngày trước thầy lại, lại chọn con không? Thật sự, ở con, thầy đã thấy ba chữ ‘bất phàm’. Cho nên thầy kiên quyết, để con được đi học. Sự thật chứng minh, thầy thật sự… thầy thật sự không sai.”
Tô Thế Minh có chút say, nói năng lộn xộn.
[Fixed] “Mẹ, tối nay bố mẹ ngủ ở đây nhé, cái gì cũng có, bố mẹ không cần chuẩn bị gì cả.” Tô Hòa ghé sát lại gần Văn Thanh, nhỏ giọng nói.
“Ấy, mẹ biết rồi. Bố con như vậy, chỉ muốn nói chuyện với Đình Hoa cả đêm. Lát nữa khuyên ông ấy về ngủ, con rể mai còn phải đi làm.” Văn Thanh tuy nói có chút oán trách, nhưng nụ cười trên môi không thể nào che giấu được.
“Ừm, không sao đâu, Đình Hoa không uống nhiều.” Tô Hòa biết t.ửu lượng của Phó Đình Hoa, cũng khá.
Nhưng cô thì không được, không, chính xác là t.ửu lượng của cơ thể này không được.
Đợi Văn Thanh cùng Tô Hòa giúp Tể Tể và Nữu Nữu tắm xong, đã thấy Phó Đình Hoa dìu Tô Thế Minh đã say rượu, đi lên lầu hai.
Văn Thanh thấy vậy lập tức theo lên.
Nữu Nữu đang được Tô Hòa bế trong lòng, vừa tắm xong toàn thân thơm phức.
Tể Tể tắm trước em gái, lúc này đã lên giường rồi.
“Mẹ ơi, ông ngoại sao vậy ạ?” Cô bé có chút lo lắng hỏi Tô Hòa.
“Ngủ thôi, mai là khỏi.” Tô Hòa an ủi con gái, rồi cũng bế cô bé về giường.
“Hai đứa, ngoan ngoãn ngủ, biết chưa?” Tô Hòa nhìn Tể Tể và Nữu Nữu, nghiêm túc nói.
“Biết rồi mẹ.” Nữu Nữu ngoan ngoãn trả lời.
Người không yên tâm nhất chính là cô bé, tinh nghịch, lần trước đóng cửa hàng về, tiện thể qua xem hai đứa.
Đến gần xem, mới phát hiện Nữu Nữu còn chưa ngủ, tay còn cầm b.úp bê Barbie chơi.
“Ừm, mẹ phải đi cùng dì đóng cửa, các con ngoan nhé.”
Tô Hòa dặn dò xong, liền ra khỏi phòng của Tể Tể và Nữu Nữu.
Vừa đóng cửa xong, quay người lại đã thấy Phó Đình Hoa đang dựa vào tường ở cầu thang, khoanh tay nhìn cô cười.
“Anh đang đợi em à?” Tô Hòa nhỏ giọng hỏi.
“Ừm. Đi thôi.” Phó Đình Hoa nói.
“Sao anh biết em định đến cửa hàng?” Tô Hòa nhướng mày hỏi.
“Em chắc chắn không yên tâm để chị anh đóng cửa.”
Phó Đình Hoa nói, đã đi đến trước mặt Tô Hòa, rồi nắm lấy tay Tô Hòa.
Thôi được, không hổ là bác sĩ Phó đã học một chút tâm lý học, nắm bắt tâm lý của cô rất chính xác.
Hai người lái xe đi, trời đã tối, cả hai đều bận rộn cả ngày, không muốn đi bộ xa như vậy.
Đi đến cửa hàng và về cũng gần ba cây số.
“Có xe thật tiện.” Tô Hòa không nhịn được cảm khái.
“Ừm, đợi có tiền, chúng ta mua thêm một chiếc.” Phó Đình Hoa không hề nghi ngờ khả năng kiếm tiền của Tô Hòa.
Anh cũng không cảm thấy, vợ có thể kiếm tiền, làm tổn hại đến địa vị đàn ông của mình.
“Được, đến lúc đó em nhất định sẽ mua thêm một chiếc.” Tô Hòa cũng cười nói.
Bây giờ đã gần chín giờ, trong cửa hàng không có nhiều người, chỉ có một hai người còn đang mua đồ.
“Tô Hòa, Đình Hoa.” Thấy hai người họ, Phó Diễm Cúc lập tức cười chào hỏi.
“Chị tư, chúng ta kiểm tiền, rồi đóng cửa về thôi.”
Lần này cô không bảo Phó Diễm Cúc về trước, dù sao cũng đã muộn.
“Ừ, được.”
Ba người cùng nhau kiểm tiền, vì hôm nay bán được rất nhiều sầu riêng đặc giá, doanh thu của cửa hàng trực tiếp trở lại đỉnh cao nghìn đồng một ngày.
“Đi thôi, về thôi.”
Đợi tiền kiểm xong, Tô Hòa lập tức gọi hai người nhanh ch.óng về nhà.
Trên xe, Tô Hòa thật sự thử dò hỏi Phó Diễm Cúc.
“Chị tư, một mình nuôi Uyển Nhi, có thấy vất vả không?” Cô không hỏi thẳng, mà hỏi vòng vo.
[Fixed] Nhưng Phó Diễm Cúc lần này về, bị Ngô Diễm Hoa công khai lẫn ngấm ngầm thúc giục kết hôn, sao lại không nghe ra.
