Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 281: Cơn Ác Mộng
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:54
“Chị thấy bây giờ rất tốt, Uyển Nhi rất ngoan và hiểu chuyện, cuộc sống hiện tại rất đủ đầy, chị cảm thấy rất hạnh phúc.” Phó Diễm Cúc cười đáp.
Tô Hòa hiểu ý trong lời nói của cô.
“Đúng vậy, Uyển Nhi con bé ngoan thật. Nữu Nữu nhà em sắp bị em chiều hư rồi.” Tô Hòa chuyển chủ đề.
Tuy miệng nói Nữu Nữu bị mình chiều hư, nhưng vẻ mặt tự hào trên mặt cô không thể nào che giấu được.
“Nữu Nữu con bé tính cách tốt. Hơn nữa, lại còn xinh xắn đáng yêu, nhìn là biết có phúc khí.” Phó Diễm Cúc cười đáp.
Cứ thế, chủ đề được chuyển đi một cách tự nhiên.
Hai người cũng không nói được mấy câu thì xe đã về đến nhà.
“Đình Hoa, anh đi tắm trước đi? Nước đã đun xong rồi.”
Vừa về đến nhà, Tô Hòa đã giục Phó Đình Hoa đi tắm.
Cô biết Phó Đình Hoa chắc hẳn rất bận, nên muốn anh đi ngủ sớm một chút.
“Ừm.” Phó Đình Hoa cũng không tranh cãi gì với cô, vợ nói sao thì anh làm vậy.
Tô Hòa đẩy cửa phòng của Tể Tể và Nữu Nữu, phát hiện bên trong im phăng phắc, hai đứa bé chắc đã ngủ say rồi.
Tô Hòa đi đến bên giường, qua ánh trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ, cô lờ mờ nhìn thấy dáng vẻ say ngủ của hai đứa trẻ.
“Dễ thương thật.” Tô Hòa khẽ lẩm bẩm, rồi không nhịn được, đưa tay véo nhẹ má con gái Nữu Nữu.
Cứ ngủ là mặt con bé lại đỏ hây hây.
“Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”
Tô Hòa lần lượt hôn lên má hai đứa trẻ một cái, rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng, đóng cửa cẩn thận.
Nhưng cô không biết rằng, khi cô vừa ra khỏi cửa, Tể Tể đã mở mắt ra.
Cậu bé ngồi dậy, nhìn em gái Nữu Nữu vẫn đang ngủ ngon lành bên cạnh, bất giác đưa tay ôm lấy n.g.ự.c.
Chưa c.h.ế.t?
Cậu không kìm được đưa tay lên, như thể đang xác nhận xem các bộ phận trên cơ thể mình có còn nguyên vẹn không.
Có lẽ động tĩnh hơi lớn, làm Nữu Nữu tỉnh giấc.
“Anh ơi?”
Nữu Nữu thấy vậy, cũng ngồi dậy, rồi dụi dụi mắt.
“Hân Di.” Tể Tể đột nhiên gọi một cách mơ hồ.
“Anh ơi? Anh lạ quá, sao tự nhiên lại gọi tên em như vậy?” Nữu Nữu ngơ ngác hỏi.
“Không có gì.” Tể Tể nói rồi đột nhiên đưa tay véo má Nữu Nữu.
“Anh đáng ghét thật! Học mẹ véo má em.” Nữu Nữu không khỏi bĩu môi, rồi phàn nàn.
Cô bé thích được mẹ véo, vì mẹ véo là vì thích cô bé, cô bé hy vọng mẹ có thể véo má mình mãi để mẹ mãi mãi thích mình.
Nhưng anh trai véo cô bé…
“Mẹ?” Tể Tể lẩm bẩm trong miệng.
“Mẹ làm sao ạ?” Nữu Nữu mở to mắt, tò mò hỏi.
“Không sao cả.” Tể Tể cười cười, không tiếp tục chủ đề này nữa.
“Anh ơi, anh làm gì mà đ.á.n.h thức em vậy? Em muốn đi ngủ với mẹ.” Nữu Nữu nói rồi lại nhìn về phía cửa.
“Em lớn rồi, còn bám mẹ ngủ, có xấu hổ không?” Tể Tể trêu chọc.
Nữu Nữu đột nhiên cảm thấy, anh trai hình như đã thay đổi, trước đây anh sẽ không nói chuyện với mình một cách hoạt bát như vậy.
Nếu là trước đây, anh trai chắc chắn sẽ nghiêm mặt, nói với mình một cách nghiêm túc là không được.
“Anh ơi, anh sao vậy?” Nữu Nữu nói rồi không kìm được đưa mu bàn tay áp lên trán Tể Tể.
Mẹ toàn làm như vậy để kiểm tra xem hai anh em có bị sốt không.
Cô bé Nữu Nữu này, học theo động tác của người lớn rất nhanh.
“Mau ngủ đi, không thì anh đ.á.n.h m.ô.n.g em đấy.” Tể Tể rất vô tình gạt tay Nữu Nữu ra.
“Anh đáng ghét!” Nữu Nữu không khỏi lẩm bẩm.
Tô Hòa vừa tắm xong lên lầu nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng, không kìm được mở cửa vào xem.
Vừa nhìn, thôi xong.
Hai đứa trẻ đều đã ngồi dậy, còn đang nói chuyện với nhau nữa.
“Hai đứa làm gì đấy? Sao không ngủ?” Tô Hòa nói xong, không nhịn được bật đèn lên.
Vì hơi ch.ói mắt, hai đứa trẻ đều bất giác đưa tay che mắt.
“Sao không ngủ?” Tô Hòa đi đến bên giường hỏi.
“Mẹ ơi, là anh trai đó, anh ấy làm ồn con ngủ.” Nữu Nữu bắt đầu mách lẻo.
Tô Hòa nhìn bộ dạng không sợ trời không sợ đất của con bé, không khỏi cảm thấy hơi buồn cười.
“Thật sự là anh trai đ.á.n.h thức con à? Anh con ngủ ngoan lắm mà.”
Tô Hòa nói xong, không kìm được xoa đầu Tể Tể, tỏ ý an ủi.
Cô còn tưởng là Nữu Nữu đổ oan cho Tể Tể.
Dù sao lúc con trai ngủ, đúng là ngoan thật.
Trước đây Tô Hòa còn bắt gặp Nữu Nữu không ngủ, lén chơi b.úp bê dưới chăn nữa kìa.
Khi nhìn thấy Tô Hòa, cơ thể Tể Tể không khỏi cứng đờ.
Đợi Tô Hòa nhẹ nhàng xoa đầu cậu, cậu càng không dám nhúc nhích.
“Thật sự là anh trai đ.á.n.h thức con mà, không tin mẹ hỏi anh ấy đi.”
Thấy mẹ không tin mình, Nữu Nữu sốt ruột.
“Được rồi, mẹ không phải là không tin.”
Tô Hòa bế con gái từ trên giường lên, ôm vào lòng rồi dỗ dành.
“Thôi nào, đừng giận nữa nhé, tối nay mẹ ngủ với các con được không?” Tô Hòa vừa ôm con gái vừa dỗ.
“Dạ được, mẹ là tốt nhất.” Nữu Nữu lập tức được dỗ xong.
Nhìn cảnh tượng ấm áp này, Tể Tể trên giường không khỏi ngẩn ngơ.
“Tể Tể, Tể Tể?”
Tô Hòa gọi Tể Tể hai tiếng, thấy cậu không có phản ứng, vội vàng đặt Nữu Nữu xuống giường, rồi lại ôm Tể Tể vào lòng.
Khi Tể Tể hoàn hồn, muốn thoát khỏi vòng tay của Tô Hòa, nhưng một mùi hương quen thuộc dễ chịu truyền đến, khiến cậu không kìm được mà chìm đắm, không nỡ đẩy ra.
“Tể Tể, có phải con gặp ác mộng không?” Tô Hòa vừa nhẹ nhàng dỗ dành Tể Tể, vừa đưa tay véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của cậu.
Thật ra, Tể Tể ngày thường quá hiểu chuyện, cảm xúc cũng rất ổn định, khiến Tô Hòa đôi khi dễ dàng bỏ qua cảm nhận của cậu.
So với sự cưng chiều dành cho Nữu Nữu, Tể Tể, cậu con trai không cần Tô Hòa lo lắng, lại không mấy bám mẹ.
“Vâng.” Tể Tể nhẹ nhàng đáp.
“Không sao đâu, tối nay mẹ ngủ với các con nhé? Đừng sợ nhé.” Tô Hòa vừa ôm Tể Tể, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng cậu an ủi.
Thật lòng mà nói, đứa trẻ hiểu chuyện một khi bị tổn thương, thật sự càng khiến người ta đau lòng hơn.
Nhớ lại lần Tể Tể bị tát, cả trái tim Tô Hòa đau đến mức gần như không thở nổi.
“Mẹ, mẹ sẽ không biến mất nữa chứ?” Tể Tể đột nhiên ngẩng đầu, rồi nghiêm túc hỏi Tô Hòa.
“Tất nhiên là không, mẹ sẽ luôn ở bên các con.”
Câu nói này, Tể Tể hình như đã hỏi cô không chỉ một lần.
Giấc mơ chắc hẳn rất đáng sợ? Nếu không sao cậu lại sợ hãi đến mức này.
“Mẹ ơi, con gặp ác mộng, mẹ có muốn nghe con mơ thấy gì không?” Tể Tể đột nhiên hỏi.
“Được chứ, con kể cho mẹ nghe đi, được không?” Tô Hòa dịu dàng dỗ dành Tể Tể.
Lúc này, Nữu Nữu cũng sán lại gần, rồi nói: “Con, con, con cũng muốn nghe, có phải chuyện kinh dị không anh?”
