Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 381

Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:11

Sau bữa ăn, Nhiễm Nguyệt ăn no là buồn ngủ, tự nhiên về phòng nghỉ ngơi, còn Nguyễn Thừa Xuyên thì dọn dẹp xong mới về phòng.

Thời điểm này là lúc dễ buồn ngủ nhất và cũng nóng nhất trong ngày.

Nhiễm Nguyệt ngủ mê man, rất bực bội, dù nằm trên giường không đắp chăn vẫn cảm thấy nóng nực.

Nguyễn Thừa Xuyên vừa vào đã thấy Nhiễm Nguyệt đang bực bội trở mình, mày cũng nhíu lại.

Anh di chuyển quạt điện vào, bật mức nhỏ nhất, còn để cách một khoảng mới đứng dậy nằm xuống bên cạnh Nhiễm Nguyệt.

Nhiễm Nguyệt cảm nhận được sự mát mẻ, sự bực bội trong lòng nhanh ch.óng tan biến, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại lần nữa đã là buổi chiều, cô cố gắng mở mắt nhìn, đã là 4 giờ chiều.

Cô đã ngủ gần 3 tiếng.

Ngủ trưa không nên ngủ quá lâu, ngủ quá lâu sẽ cảm thấy cả người rất mệt mỏi.

Nhiễm Nguyệt khó khăn trở mình, vừa quay đầu đã thấy Nguyễn Thừa Xuyên nằm bên cạnh mình.

Đây là một trong số ít lần tỉnh dậy sau một giấc ngủ mà Nguyễn Thừa Xuyên vẫn còn nằm bên cạnh mình.

Nhiễm Nguyệt yếu ớt nằm bẹp trên gối, im lặng nhìn Nguyễn Thừa Xuyên.

“Vợ Nguyễn, có ai nói với em rằng khả năng cảm nhận của anh rất mạnh không?” Nguyễn Thừa Xuyên không mở mắt, lúc nói câu này khóe miệng mang theo nụ cười.

Nhiễm Nguyệt có một khoảnh khắc ngượng ngùng, khuôn mặt vốn đã nóng vì vừa ngủ dậy càng thêm bỏng rát: “Bây giờ thì biết rồi.”

Trên chiến trường, đừng nói là bị người khác nhìn chằm chằm, thậm chí có s.ú.n.g chĩa vào mình Nguyễn Thừa Xuyên đã sớm quen với điều đó.

Nhiễm Nguyệt lại gần hơn một chút, một tay đã không yên phận lướt trên eo Nguyễn Thừa Xuyên: “Anh Nguyễn, bây giờ anh cảm nhận được gì?”

“Anh nghĩ vợ Nguyễn muốn nói với anh rằng chiều nay không có việc gì khác phải làm!” Nguyễn Thừa Xuyên đột nhiên mở mắt, vừa ngước lên đã bắt gặp ánh mắt của Nhiễm Nguyệt.

Nhiễm Nguyệt vừa mới dậy, mặc dù tư duy đã tỉnh táo nhưng có thể thấy cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, sự mệt mỏi trong đôi mắt cho thấy cô vẫn chưa ngủ đủ.

Cả người trông rất lười biếng.

Trong sự mệt mỏi của đôi mắt mang theo một chút quyến rũ, trông có vẻ hơi gợi tình.

Tay Nguyễn Thừa Xuyên đặt trên eo Nhiễm Nguyệt hơi dùng sức liền kéo người vào lòng, hai người áp sát vào nhau, có thể nói là không có một chút kẽ hở.

“Anh Nguyễn, em thấy hình như anh hiểu lầm rồi, dù sao vợ của anh vẫn còn rất bận!” Nhiễm Nguyệt nuốt nước bọt, cảm thấy hơi khó thở.

Nguyễn Thừa Xuyên nhếch môi, hôn nhẹ lên môi Nhiễm Nguyệt một cái: “Anh biết, nhưng vợ Nguyễn, để chồng Nguyễn nói cho em biết, nghỉ ngơi hợp lý đối với em chỉ có lợi chứ không có hại!”

Nhiễm Nguyệt còn muốn nói, nhưng Nguyễn Thừa Xuyên không cho cô cơ hội phản bác nữa.

Trực tiếp chặn môi cô lại, nuốt chửng những lời cô muốn nói.

Nhiễm Nguyệt dần dần chìm đắm, bị Nguyễn Thừa Xuyên dẫn dắt theo nhịp điệu.

Nhiễm Nguyệt vốn tưởng rằng cả buổi chiều của mình sẽ lãng phí, nhưng không ngờ Nguyễn Thừa Xuyên không quá đáng, sau hai lần, hai người nằm trên giường nói chuyện cả buổi chiều.

Nhìn hoàng hôn buông xuống, Nhiễm Nguyệt mới chú ý đến thời gian đã trôi qua, mình cũng nên dậy rồi.

“Em cứ bận việc của em, anh nghỉ phép ở nhà chính là làm ‘bảo mẫu miễn phí’ cho em!” Nguyễn Thừa Xuyên không để Nhiễm Nguyệt lo việc nhà, để Nhiễm Nguyệt chuyên tâm làm việc của mình.

Nhiễm Nguyệt tự nhiên không từ chối, mặc dù bình thường việc nhà cô cũng chỉ làm một phần.

Cô phải đau đầu về bài giảng ngày mai, bài giảng ngày đầu tiên không muốn quá khó, lại muốn cho mấy đứa cứng đầu trong lớp biết sự lợi hại của mình.

Thế là trừ lúc Nguyễn Thừa Xuyên gọi mình ăn cơm, Nhiễm Nguyệt đều ở trong phòng sách.

Còn Nguyễn Thừa Xuyên... Ồ, Nhiễm Nguyệt thật sự không thể phân tâm để quan tâm đến Nguyễn Thừa Xuyên.

Đợi Nhiễm Nguyệt làm xong việc đã là 9 giờ.

Cô đứng dậy vươn vai, vừa ra ngoài đã thấy Nguyễn Thừa Xuyên đang ngồi trên ghế đọc sách.

Có chút đẹp trai.

Nhiễm Nguyệt không thể không thừa nhận một điều, hành động mua quạt điện của Nguyễn Thừa Xuyên là vô cùng đúngắn, nếu không hôm nay mình chắc chắn sẽ bực bội c.h.ế.t mất.

“9 giờ rồi.” Nhiễm Nguyệt lên tiếng.

Nguyễn Thừa Xuyên ngước mắt: “Anh đã đun nước cho em rồi, anh cũng tắm xong rồi, em đi tắm đi rồi lên giường ngủ, ngày mai em còn phải đi làm.”

Nhiễm Nguyệt gật đầu, lúc này cô vừa hoàn thành công việc của mình nên có chút mơ màng, Nguyễn Thừa Xuyên đã sắp xếp mọi thứ, cô chỉ việc làm theo.

Vốn tưởng ngủ trưa nhiều buổi tối sẽ không ngủ được, nhưng không ngờ nằm xuống chẳng bao lâu mình đã ngủ thiếp đi.

Nguyễn Thừa Xuyên không vội đi ngủ mà đi theo sau Nhiễm Nguyệt xử lý xong mọi việc. Giặt quần áo, dọn dẹp, lau nhà...

Sáng hôm sau Nhiễm Nguyệt lại bị Nguyễn Thừa Xuyên gọi dậy, cô nghĩ có lẽ 5 ngày sẽ giúp mình hình thành đồng hồ sinh học.

Đột nhiên quay lại thời gian phải đi làm đúng giờ mỗi ngày, mình thật sự có chút không quen.

Nhiễm Nguyệt ăn sáng xong liền vội vàng đi làm.

Tiết tiếng Anh không được xếp vào tiết đầu tiên, không vì lý do gì khác, Nhiễm Nguyệt biết trẻ con đều thích ngủ nướng, dậy sớm vội vàng đến trường, tiết đầu tiên là tiếng Anh có thể sẽ khiến học sinh buồn ngủ.

Nhiễm Nguyệt đến văn phòng, lấy tài liệu trong túi ra rồi bắt đầu kiểm tra, tiết học đầu tiên nhất định phải hoàn thành một cách mỹ mãn.

Nhiễm Nguyệt nghĩ điều này có ý nghĩa đối với sự nghiệp giáo viên tiếng Anh sau này của mình!

Thời gian trôi qua rất nhanh, đặc biệt là khi tay mình có việc để làm.

Tự nhiên tiết thứ hai bắt đầu, tiết tiếng Anh của Nhiễm Nguyệt.

Hôm nay Nhiễm Nguyệt mặc một bộ đồ mới do A Tinh gửi đến, một chiếc váy sơ mi màu xanh lá mạ, kiểu dáng rất đơn giản, chỉ có phần vạt váy được xử lý bất quy tắc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.