Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 382
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:11
Bên trái cao, bên phải thấp, lúc đi lại để lộ một đoạn trên bắp chân.
Trắng nõn, thon thả.
Còn có một chút cảm giác như cánh hoa bay lượn.
Trận đầu phải đ.á.n.h thật đẹp!
“Good morning, everybody!” Nhiễm Nguyệt vừa vào lớp đã rất nhiệt tình chào hỏi các bạn học.
Vì hôm nay đều là giáo viên mới, học sinh đều rất tích cực vui vẻ, đặc biệt là Nhiễm Nguyệt lại ăn mặc rất đẹp, vừa vào lớp đã thu hút rất nhiều học sinh.
Nhiễm Nguyệt không vì đã giới thiệu hôm qua mà không giới thiệu lại, mà lại tự giới thiệu một lần nữa.
“Các em có thể gọi cô là cô Nhiễm, hoặc là Miss Ran!” Ánh mắt Nhiễm Nguyệt lướt qua mọi người một vòng.
“Today...” Nhiễm Nguyệt nói một lần bằng tiếng Anh, theo lệ nói lại một lần bằng tiếng Trung để mọi người hiểu mình vừa nói gì.
“Thưa cô, tại sao chúng em phải học tiếng Anh ạ?” Một trong những đứa cứng đầu hôm đó lên tiếng.
“Đúng vậy, thưa cô, tại sao chúng em phải học tiếng Anh ạ?” Một người khởi xướng liền có mấy người khác hùa theo.
Nhiễm Nguyệt gật đầu, không vội nói gì khác.
Mà lắng nghe mọi người mỗi người một câu nói xong, không ít người cảm thấy học tiếng Anh không có tác dụng gì, cũng có một số người cảm thấy tiếng Anh nghe không hiểu, học tốt Ngữ văn là được rồi.
Đương nhiên dù học tiếng Anh ở đâu cũng sẽ có học sinh cảm thấy người Trung Quốc không cần thiết phải học tiếng Anh.
Nhiễm Nguyệt không nói gì mà dùng tiếng Anh nói một lần về ý nghĩa của việc học tập chăm chỉ, tóm lại có thể nói là một bài diễn văn dài, nói suốt 5 phút.
Vì lần này Nhiễm Nguyệt không phiên dịch nên mọi người đều không hiểu Nhiễm Nguyệt nói gì, chờ đợi câu tiếp theo của Nhiễm Nguyệt.
Nhiễm Nguyệt lại không để đám trẻ này được như ý mà không bỏ sót biểu cảm của bất kỳ ai.
Đợi đến khi có mấy người mất kiên nhẫn bắt đầu thì thầm to nhỏ mới tiếp tục nói.
“Đoạn tiếng Anh tôi vừa nói có ai hiểu được ý nghĩa là gì không?” Nhiễm Nguyệt nhướng mày.
Tất cả mọi người đều im lặng nhìn chằm chằm Nhiễm Nguyệt, vẻ mặt đầy ham học hỏi.
Nhiễm Nguyệt nhếch môi cười: “Hỏi một chút, các bạn học, có bạn nào nhà có tivi không?”
“Có, nhà Ngô Tiểu Xuyên có ạ!” Không ít bạn học hùa theo, đương nhiên cũng có người giơ tay cho biết nhà mình có tivi.
Nhiễm Nguyệt lướt qua một vòng, lớp có 37 học sinh, có 5 đứa trẻ nhà có tivi.
“Vậy các em có từng thấy người nước ngoài trên tivi không?”
Lần này phần lớn học sinh đều giơ tay.
Nhiễm Nguyệt liên tục gật đầu: “Nói cách khác, các em đều đã từng nghe thấy tiếng nước ngoài, có đúng không?”
Lại có người gật đầu.
Nhiễm Nguyệt dựa vào bàn giáo viên: “Ngoại ngữ không chỉ có tiếng Anh, còn có tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Đức, v.v. hơn 100 loại.”
“Em biết, ông nội em biết nói tiếng Nga!” Lập tức có người kích động đứng dậy.
Lúc đứng dậy còn nói hai câu tiếng Nga, tỏ vẻ mình cũng đã từng nghe qua.
Nhiễm Nguyệt giải thích một lần ý nghĩa của câu tiếng Anh mình vừa nói: “Mọi người có thể thấy người nước ngoài trên tivi, chứng tỏ ở những nơi chúng ta không biết đã có rất nhiều người nước ngoài ở nước ta, chỉ là các em không biết. Sau này các em sẽ lớn lên, bố mẹ các em có người đi làm kiếm tiền, có người làm ruộng kiếm tiền, gửi các em đi học cũng là hy vọng sau này các em có thể có con đường tốt hơn. Học tập không chỉ là học kiến thức mà là học hỏi, các em phải biết vừa rồi cô nói là một số câu danh ngôn, nhưng nếu cô nói là những lời c.h.ử.i các em thì sao? Các em có nghe hiểu được không?”
Bên dưới lập tức im lặng, nhất thời mọi người đều không nói gì.
Nhiễm Nguyệt cười, tiếp tục nói: “Sau này các em không nhất định sẽ tiếp tục sống ở nơi nhỏ bé này, các em sẽ có cuộc sống tốt hơn, biết đâu còn có người có thể đi du học, học được kỹ thuật chuyên nghiệp, mang lại vinh quang cho đất nước, cho bản thân, cho gia đình!”
Thật ra Nhiễm Nguyệt vốn định mắng chúng vài câu, nhưng nói thế nào đi nữa đám trẻ này hiểu biết cũng không nhiều.
Đối với học sinh, Nhiễm Nguyệt luôn nghĩ phải kiên nhẫn hơn một chút. Cũng chính vì vậy mình mới có thể làm giáo viên nhiều năm như vậy.
“Cô biết tiếng Anh đối với các em thật sự quá xa lạ, nhưng mọi người thử học một tuần xem sao? Nếu đến lúc đó vẫn cảm thấy tiếng Anh không có gì thú vị, cô sẽ tìm cách nói với hiệu trưởng?”
Nhiễm Nguyệt thương lượng với chúng. Những thứ khác không quan trọng, quan trọng là hứng thú là thầy của học tập.
Tiếc là bây giờ thật sự không có biện pháp nào khác, nếu không cũng không cần phải tốn nhiều công sức như vậy.
May mà đã thuyết phục được các bạn học, tiết học này vốn chuẩn bị rất nhiều nhưng không ngờ vì nói chuyện mà mất chút thời gian, tiết học hôm nay chỉ dạy được 26 chữ cái.
Đương nhiên bài hát chữ cái mà mình đã hát rất nhiều lần cũng đã phát huy tác dụng.
Một tiết học kết thúc thuận lợi, lúc kết thúc Nhiễm Nguyệt lại viết lên bảng một câu thành ngữ tiếng Anh.
Where there's a will, there's a way (Có chí thì nên)
Dạy mọi người đọc vài lần, Nhiễm Nguyệt còn cho chúng đọc lại vài lần.
Sau đó Nhiễm Nguyệt nhìn mọi người: “Đây là bài tập về nhà hôm nay, mỗi người chép 10 lần nộp lên.”
Cô không định giao quá nhiều bài tập về nhà, giấy b.út bây giờ khá đắt nên cô định cho trẻ nói nhiều hơn.
Kỹ năng nói từ trước đến nay luôn là vấn đề đau đầu nhất của giáo viên tiếng Anh, không có ngoại lệ. Hơn nữa bây giờ giáo d.ụ.c tiếng Anh còn thiếu sót quá nhiều nên cô định cho những học sinh này tìm hiểu thêm về tiếng Anh, hy vọng kết thúc học kỳ này học sinh có thể tiến hành đối thoại tiếng Anh đơn giản.
Nhiễm Nguyệt trở về văn phòng, xem qua thời khóa biểu, rất tốt, tiết mỹ thuật buổi chiều đầu tiên là của lớp 5.
