Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 397
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:14
Là bà ấy quên mất, tình huống này thông thường mọi người là cùng một nhiệm vụ, nhưng người đàn ông nhà bà ấy về rồi, nhìn dáng vẻ này của Nhiễm Nguyệt e là Nguyễn Thừa Xuyên căn bản chưa về! Sao bà ấy lại quên mất chứ!!
Người phụ nữ nhanh ch.óng về đến nhà, khóa trái cửa lại.
“Bà vội vội vàng vàng thế này là sao? Cho dù bà muốn làm đồ ăn cho tôi cũng không cần phải về nhanh thế chứ?” Người đàn ông vội vàng qua đỡ đồ cho người phụ nữ, nhìn thấy dáng vẻ thở hồng hộc của bà ấy.
“Mau!” Người phụ nữ vội vàng uống một ngụm nước: “Nhiễm Nguyệt đang ở dưới lầu!”
“Ai?” Người đàn ông nghe mà không hiểu gì, không hiểu sao người phụ nữ lại vì người này mà vội vội vàng vàng chạy lên.
“Chính là vợ Doanh trưởng Nguyễn, ban nãy cô ấy vừa hỏi tôi sao mua nhiều thức ăn thế, tôi liền nói ông về rồi...”
“Cái gì?” Đồ đạc trên tay người đàn ông sợ hãi rơi đầy đất: “Cái loa phóng thanh nhà bà, sao bà không đi la hét khắp nơi đi!”
“Ây da, tôi cũng đâu cố ý, tôi vừa vui mừng, cô ấy lại vừa khéo hỏi tôi cho nên tôi mới nói!” Người phụ nữ bĩu môi.
Người đàn ông nghe người phụ nữ nói vậy cũng lắc đầu liên tục: “Tôi nói cho bà biết, bà gây họa lớn rồi!”
Người phụ nữ nghe xong nhịn không được cũng sốt ruột: “Tôi cũng đâu cố ý!”
“Chị dâu! Chị dâu mở cửa đi!” Nhiễm Nguyệt gõ cửa bên ngoài. Vốn dĩ cô còn chưa có suy nghĩ gì, nhưng người phụ nữ vội vội vàng vàng lên lầu về nhà lại đóng cửa im ỉm, chắc chắn có vấn đề!
Người đàn ông vẫn đang trong cơn sốt ruột, đột nhiên nghe thấy tiếng động bị dọa giật mình.
“Là Nhiễm Nguyệt!” Người phụ nữ phản ứng đầu tiên.
Nhiễm Nguyệt gõ cửa bên ngoài không nghe thấy bên trong có động tĩnh lại gõ thêm mấy cái. Người phụ nữ và người đàn ông 2 người đều không dám nhúc nhích, chủ yếu là thật sự không biết nên nói gì. Ngược lại nhà đối diện nghe thấy tiếng động trực tiếp mở cửa.
Nhìn thấy là Nhiễm Nguyệt cũng nở nụ cười: “Nguyệt Nguyệt, sao em lại ở đây?”
Nhiễm Nguyệt hơi bối rối: “Chị dâu, ngại quá, làm ồn đến anh chị rồi!”
“Không sao, em tìm cô ấy làm gì vậy? Dạo này e là cô ấy không rảnh đâu, người đàn ông nhà cô ấy đi làm nhiệm vụ về rồi, tối hôm qua về, tiếng cười của cô ấy chị nằm trên giường cũng nghe thấy!”
Người đó không giấu giếm, trực tiếp nói ra chuyện ngày hôm qua. Ban nãy Nhiễm Nguyệt còn chắc chắn 50%, nhưng bây giờ nghe thấy lời này lập tức chắc chắn rồi. Nhiễm Nguyệt xác định cánh cửa của người này không thể có người ra mở cửa nữa, cô vội vội vàng vàng nói với người đó một tiếng rồi chạy xuống lầu.
“Ê, không có tiếng nữa, hình như cô ấy đi rồi!” Người phụ nữ tập trung tinh thần lắng nghe.
Người đàn ông nghe vậy trực tiếp đi qua áp tai vào cửa nghe một lúc, xác định là không có tiếng động nữa.
“Bà nói xem, sau này bà có thể quản cái miệng của mình được không?” Người đàn ông thở dài.
“Nói thì sao chứ! Chuyện này có thể trách tôi à! Đáng lẽ phải trách Doanh trưởng Nguyễn nhà các ông, nhiệm vụ hoàn thành rồi còn không về để vợ ở nhà lo lắng vô ích!” Người phụ nữ không cho là đúng, có chút tức giận. Người đàn ông này vất vả lắm mới về lại không đối xử tốt với mình một chút mà lại hung dữ với mình.
“Bà nói xem? Tôi thật sự phục bà rồi, bà nói xem tại sao Doanh trưởng Nguyễn không về nhà?” Người đàn ông day trán, rõ ràng là cạn lời với người phụ nữ: “Bà đoán xem!”
“Ông nói... ý ông là!” Người phụ nữ lập tức phản ứng lại: “Lẽ nào cậu ấy...”
Người đàn ông liếc bà ấy một cái: “Tôi khuyên bà bớt suy nghĩ lung tung đi!”
“Vậy tự ông nói đi! Lại muốn đổ lỗi lên đầu tôi!” Người phụ nữ tức giận quay lưng lại với ông ấy.
Ông ấy bất đắc dĩ lên tiếng: “Doanh trưởng Nguyễn bị thương rồi, hiện đang ở bệnh viện!”
“A!” Người phụ nữ lập tức nhìn sang: “Hóa ra ý ông là vậy à!”
“Chứ sao nữa!”
“Ây da, xin lỗi mà, ai bảo ông không nói sớm, nếu ông nói sớm tôi chắc chắn sẽ không nói cho Nhiễm Nguyệt biết, cớ gì còn để cô ấy đuổi tới tận cửa chứ!” Người phụ nữ không khỏi oán trách.
“Với cái miệng này của bà, tôi có nói cho bà biết hay không cũng chẳng có gì khác biệt!”
...
Cùng lúc đó Nhiễm Nguyệt đã quay về đạp xe đi rồi. Hôm nay cô cứ nghĩ đi bộ một chút cho nên không đạp xe, bây giờ đoán được Nguyễn Thừa Xuyên đang ở bệnh viện cô chắc chắn phải lập tức qua đó!
Đạp lên xe đạp không màng đến việc căn bản chưa ăn cơm, nói thật cô thậm chí không biết bệnh viện quân khu ở đâu. Vừa đạp xe đạp vừa hỏi đường, 40 phút sau Nhiễm Nguyệt cuối cùng cũng tìm thấy bệnh viện quân khu.
Nhiễm Nguyệt hoảng hốt, dọc đường lại bị phơi nắng không chịu nổi, lúc đỗ xe trong sân bệnh viện suýt chút nữa hoảng hốt sắp ngã xuống đất. Nhưng vừa nghĩ đến Nguyễn Thừa Xuyên vẫn đang ở bệnh viện cô c.ắ.n răng cố gắng kiên trì.
Từng bước đi lên bậc thang, bệnh viện cô đã từng đến một lần nhưng cũng không quá quen thuộc, Nguyễn Thừa Xuyên là tối hôm qua đến, nếu... rất nghiêm trọng, nói không chừng đang làm phẫu thuật! Nhiễm Nguyệt vội vội vàng vàng chạy lên lầu, chạy về phía cuối hành lang. Dọc đường có thể nói là lảo đảo, thật sự là hơi bủn rủn chân tay.
“Chậc, thật đáng thương, nghe nói mới hơn 20 tuổi!” Hai người phụ nữ đi ngang qua, miệng lẩm bẩm.
“Đúng vậy không phải sao, chàng trai trẻ trông cũng không tồi, cũng không biết đã kết hôn chưa!” Nhìn cách ăn mặc trang điểm chắc là y tá trong bệnh viện.
Nhiễm Nguyệt mềm nhũn chân lập tức qua đó: “Các cô đang nói ai vậy?”
“Hả?” Hai người đều hơi ngơ ngác, bị Nhiễm Nguyệt đột nhiên xuất hiện làm cho giật mình.
“Các cô ban nãy đang nói ai vậy?” Nhiễm Nguyệt truy hỏi.
“Ồ, cô nói cái đó à, chúng tôi cũng không biết là ai, tối hôm qua đưa tới, một chàng trai trẻ...”
