Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 398
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:15
Nhiễm Nguyệt đã không nghe lọt tai nữa, trực tiếp ngắt lời: “Anh ấy ở đâu!”
“Bên kia.” Người phụ nữ chỉ về một hướng.
Nhiễm Nguyệt vội vàng chạy qua.
“Cô ấy là ai vậy?” Hai người đưa mắt nhìn nhau.
Nhiễm Nguyệt qua đó vì quá tập trung không chú ý tới mình đã đụng phải một người.
“Đồng chí!” Người phía sau gọi một tiếng.
Nhiễm Nguyệt hoàn toàn không để ý đi qua, liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Giữ mạng quan trọng, làm theo bệnh viện, cưa chân đi!” Giọng nói bình tĩnh của người đàn ông vang lên.
Nhiễm Nguyệt:!
Cưa chân? !!
Nhiễm Nguyệt nhất thời sốt ruột lại trực tiếp ngất xỉu. Khi Nhiễm Nguyệt tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt toàn là màu trắng. Mọi thứ xung quanh đều là màu trắng. Nhiễm Nguyệt phản ứng lại trực tiếp muốn ngồi dậy.
Trên tay cô vẫn đang cắm kim, đang truyền dịch. Cô trực tiếp rút kim tiêm trên tay ra, Nhiễm Nguyệt thừa nhận cô luôn rất yếu ớt, lúc rút kim đều cảm thấy tay đau không chịu nổi. Không phải là tay, toàn thân đều đau, nhưng cô chỉ muốn ngồi dậy.
Cùng lúc mũi kim rút ra, một dòng m.á.u tươi liền trào ra, Nhiễm Nguyệt khẽ hừ một tiếng, vứt ống tiêm sang một bên bò dậy.
“Ê!” Một bóng người cao gầy bước vào, nhìn thấy Nhiễm Nguyệt muốn ngồi dậy vội vàng ngăn cản.
Nhiễm Nguyệt nhìn sang, người đàn ông cao khoảng 1m80, thu hút hơn cả chiều cao là một đôi chân dài miên man. Khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, đeo một cặp kính, mặc áo blouse trắng, dáng vẻ bước tới có chút gió dưới chân. Một dáng vẻ nhã nhặn lịch sự. Khác hẳn với tất cả những người Nhiễm Nguyệt nhìn thấy dạo gần đây.
Có một loại người bạn thậm chí không cần phải hỏi, chỉ cần nhìn tướng mạo là có thể đoán ra người này làm nghề gì. Điển hình của tướng do tâm sinh, nhìn một cái là biết làm nghề gì. Ví dụ như người trước mắt nhìn một cái là biết là một bác sĩ.
Nhiễm Nguyệt ngơ ngác nhìn anh ta cho đến khi người đàn ông ấn cô trở lại giường bệnh cô mới phản ứng lại.
“Buông tôi ra, tôi muốn...” Nhiễm Nguyệt vùng vẫy một chút.
“Cô bây giờ là bệnh nhân, ban nãy cô vì hạ đường huyết cộng thêm say nắng mà ngất xỉu, cô nếu không cần mạng nữa thì cứ ra ngoài!” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên, rõ ràng là rất bất mãn với hành vi của Nhiễm Nguyệt. Bác sĩ ghét nhất loại bệnh nhân không phối hợp này, tự nhiên thái độ của người đàn ông đối với cô sẽ không tốt đẹp gì.
Nhiễm Nguyệt sững sờ một chút, say nắng. Cô biết say nắng nếu không được xử lý kịp thời cũng rất nghiêm trọng, rất có khả năng sẽ mất mạng. Nhiễm Nguyệt không trả lời câu hỏi của anh ta, cô nhìn thấy thẻ tên trước n.g.ự.c người đàn ông. Trên đó viết, bác sĩ ngoại khoa: Hạ Ngật Lăng.
“Anh là bác sĩ?” Nhiễm Nguyệt giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, một phát tóm lấy cổ áo bác sĩ.
Hạ Ngật Lăng chỉ cúi người ấn cô xuống giường bệnh, cứ như vậy bị cô kéo lại: “Buông tôi ra!” Chân mày anh ta nhíu c.h.ặ.t, làm việc ở bệnh viện đã mấy năm rồi, sự kiện y náo từng xử lý không chỉ một lần. Phản ứng tự nhiên rất nhanh, một phát tóm lấy bàn tay Nhiễm Nguyệt vươn tới.
Nhiễm Nguyệt lắc đầu: “Anh là bác sĩ đúng không? Anh có biết Nguyễn Thừa Xuyên ở đâu không? Anh ấy bây giờ thế nào rồi?”
Phản ứng đầu tiên của cô chính là quan tâm đến tình hình của Nguyễn Thừa Xuyên, những lời 2 y tá nói ban nãy vẫn in sâu trong tâm trí. Cưa chân! Không thể cưa chân! Nguyễn Thừa Xuyên là một người hào nhoáng như vậy, Dương Hạnh cũng nói rồi, anh vẫn còn rất trẻ, anh có tiền đồ rộng mở! Doanh trưởng trẻ tuổi như vậy! Sau này còn có cơ hội tốt hơn, tiền đồ tốt hơn! Nếu cưa chân rồi sau này thật sự không thể nào nữa!
Nhiễm Nguyệt vừa nghĩ đến kết quả này nước mắt lập tức rơi xuống, cô muốn kiềm chế, cô liều mạng muốn ngăn nước mắt lại nhưng lại chẳng có chút sức khống chế nào, chỉ có thể mặc cho nước mắt rơi xuống.
Hạ Ngật Lăng không ngờ Nhiễm Nguyệt sẽ đột nhiên khóc thành lệ nhân. Ban nãy anh ta đi ngang qua hành lang dài liền nhìn thấy Nhiễm Nguyệt lảo đảo chạy tới, anh ta không để ý, nhưng lúc đi ngang qua cô lại nhìn thấy cô ngất xỉu, là anh ta đỡ lấy cô.
Chân mày Hạ Ngật Lăng nhíu c.h.ặ.t, ban nãy anh ta đã nhìn thấy sắc mặt Nhiễm Nguyệt nhợt nhạt, bên thái dương còn có tóc tơ ướt đẫm mồ hôi dính c.h.ặ.t vào má Nhiễm Nguyệt. Phản ứng đầu tiên của anh ta là cảm thấy Nhiễm Nguyệt rất xinh đẹp, lại cảm thấy cô có chút nhếch nhác, nhưng cũng chỉ ôm Nhiễm Nguyệt do dự một khoảnh khắc, bản năng làm bác sĩ đã được kích hoạt.
Ôm Nhiễm Nguyệt vào phòng bệnh, gọi y tá tới, sau khi kiểm tra phát hiện Nhiễm Nguyệt chỉ là hơi hạ đường huyết cộng thêm say nắng. Không tính là nghiêm trọng nhưng phải nghỉ ngơi t.ử tế, đặc biệt là cô gái này thoạt nhìn rất yếu ớt. Nhìn một cái là biết ngày thường ở nhà được nuông chiều từ bé, làn da trắng trẻo mịn màng, dáng người thon thả, cách ăn mặc thoạt nhìn cũng không rẻ.
“Nguyễn Thừa Xuyên thế nào rồi!” Nhiễm Nguyệt hơi sốt ruột, lực đạo trên tay lại nặng thêm một chút.
Hạ Ngật Lăng cũng phản ứng lại, anh ta đã không trụ nổi nữa chỉ có thể vươn một tay ra chống lên đầu giường mới có thể đảm bảo mình sẽ không ngã xuống đập vào Nhiễm Nguyệt. Nguyễn Thừa Xuyên! Cái tên rất quen tai. Hạ Ngật Lăng xác định cái tên này mình đã nghe qua mấy lần.
Anh ta nhíu mày: “Nguyễn Thừa Xuyên là gì của cô?”
Nhiễm Nguyệt há miệng vừa định lên tiếng: “Anh ấy là...”
“Bác sĩ Hạ!” Một y tá vội vội vàng vàng chạy tới xông vào phòng bệnh, nhìn thấy tư thế kỳ quặc của hai người: “Xin lỗi nhé bác sĩ Hạ, tôi không cố ý đâu!” Y tá vội vàng nhắm mắt lại còn đưa tay lên che.
Nhiễm Nguyệt nghe cô ấy nói vậy nhìn thoáng qua liền buông Hạ Ngật Lăng ra. Tư thế của hai người quả thực hơi kỳ quặc, dễ khiến người ta hiểu lầm.
