Xuyên Vào Sách Những Năm 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Chọn Làm Cá Mặn - Chương 250
Cập nhật lúc: 06/03/2026 23:33
“Liễu Thanh Thanh đứng từ xa gọi mấy tiếng, thấy bà cụ Liễu không phản ứng gì, không còn cách nào khác đành phải cố gắng chen vào đám đông.”
Mấy năm nay người đi tàu hỏa đông hơn hẳn.
Cái bầu không khí đó thực sự còn đáng sợ hơn cả lúc trèo cửa sổ mấy năm trước.
Tuy nhiên vẫn chưa đến mức cảnh tượng treo đầy người trên tàu hỏa như ở nhà hàng xóm Ấn Độ.
Vừa mới lại gần đã nghe thấy bà mẹ già của mình còn đang cảm thán ở đây.
“Mẹ, đi thôi."
“Ừ ừ ừ, cái thành phố lớn này đúng là khác hẳn nhỉ, xem người đông thế này này..."
Khác hoàn toàn với những điểm mà người khác miêu tả.
Chương 278 Cung ứng hàng
Con trai thầy Tạ sau khi xuất viện bị cha mẹ quản thúc không cho ra khỏi cửa, bèn ở nhà yên ổn một thời gian.
Đợi cha mẹ nới lỏng lời lẽ, anh ta lại bắt đầu đi khắp nơi tìm kiếm cơ hội kinh doanh.
Anh ta là một người đàn ông lớn xác, không thể cứ ngồi chờ cha mẹ nuôi mãi được, vả lại lần này anh ta trở về, anh em trong nhà cũng nảy sinh một số mâu thuẫn.
Cha vì muốn đưa cả gia đình anh ta về đã tốn kém không ít.
Bây giờ lại muốn sau khi nghỉ hưu để anh ta tiếp quản công việc...
Anh trai và em trai đều cãi vã căng thẳng với ông bà già rồi, anh ta không muốn tiếp quản công việc này.
Dù có tiếp quản thì anh ta cũng muốn kiếm thêm chút tiền để bù đắp khoản tiền công việc cho cha mẹ, đỡ cho gia đình vì những chuyện tiền bạc này mà không được yên ổn.
Sáng sớm anh ta đã vội vã chạy đến các thôn lân cận.
Thu mua một ít lương thực thô và tinh, nhìn thấy trứng gà anh ta do dự một hồi rồi vẫn lắc đầu từ chối.
Anh ta và vợ trở về, số tiền trong tay chỉ có bấy nhiêu thôi.
Lần trước số trứng gà kia bị đ-ập vỡ là coi như mấy ngày làm không công rồi.
Nguy cơ mất an toàn của trứng gà quá lớn, thôi đừng làm nữa.
❉
Thầy Tạ là người không thích kể chuyện gia đình.
Đặc biệt là những chuyện không mấy suôn sẻ này.
Ngược lại là cô giáo Doãn, người này tin tức rất nhanh nhạy.
Thỉnh thoảng lại kể mấy tin tức mới nhất trong văn phòng.
“Phải nói thầy Tạ cũng thật chẳng dễ dàng gì, muốn nhường công việc cho con trai tiếp quản thì lại không nỡ bỏ cái khoản lương hưu kia, nghe nói ông ấy bàn bạc kỹ với ba đứa con trai rồi, công việc thì để cho đứa út vừa từ nông thôn về tiếp quản, còn tiền nghỉ hưu thì chia đều cho các con khác, hai đứa lớn kia hồi đó đều nhờ quan hệ tốn tiền tìm việc cho rồi, cuối cùng vẫn còn nhăm nhe cái suất làm việc thay thế mà mình không dùng tới.
Chao ôi, các vị xem xem đây là cái đạo lý gì.
Làm con mà không biết hiếu kính người già, chỉ biết nghĩ cách bòn rút trên người họ."
Cô giáo Doãn thở dài thườn thượt một hồi, dường như những chuyện của nhà thầy Tạ cũng khiến bà ta thấy đồng cảm.
“Đứa con út của ông ấy giờ đang làm gì?"
Cô giáo Doãn hạ thấp giọng:
“Nghe nói là xuống các thôn dưới kia mua không ít lương thực về bán lại đấy, cũng chẳng làm việc gì đứng đắn, cứ chạy lung tung khắp phố.
Cái lá gan này đúng là lớn thật, nếu đặt vào mấy năm trước thì đều bị bắt hết rồi."
Liễu Thanh Thanh ngắt lời bà ta:
“Chị Doãn này, những điều chị nói đều là chuyện cũ rích rồi, nước ta hiện nay đang muốn cải cách mở cửa, các nhà lãnh đạo đều đề ra mục tiêu phát triển kinh tế, khuyến khích kinh doanh cá thể rồi, chúng ta không thể nói những lời phản xã hội như vậy được."
Cô giáo Doãn cười gượng một tiếng:
“Đây chẳng phải là nói chuyện phiếm thôi sao, không nói nữa không nói nữa, tiết sau hình như tôi có giờ, tôi đi trước đây."
Cô giáo Tiết ném cho một cái nhìn khâm phục, cuối cùng cũng có người trị được cái mồm loa phường đó của bà ta rồi.
——————————
Liễu Thanh Thanh sau khi tan làm lượn lờ qua khu vực sạp hàng mà cô giáo Doãn nhắc tới.
Con trai thầy Tạ là Tạ Quang Vũ đang bán hàng ở khu tập thể nhà máy gang thép này.
Người này khá có đầu óc, điều kiện của công nhân nhà máy gang thép bên này đều rất tốt, nhưng công việc nặng nhọc, sức ăn cũng lớn, mặc dù ngành công nghiệp nặng đều có trợ cấp về định mức lương thực nhưng vẫn không đủ dùng.
Cơ bản là nhà nào cũng phải mua thêm lương thực bên ngoài.
Liễu Thanh Thanh đứng quan sát từ xa một lúc, liền thấy anh ta liên tục mời chào khách hàng, cũng bán được kha khá.
Tạ Quang Vũ cúi đầu nhìn cái túi dưới chân.
Lương thực hôm nay chở từ trong thôn về chỉ có bấy nhiêu thôi, vẫn là nhờ mượn được xe đạp đấy.
Nếu không thì chỉ dựa vào sức anh ta gánh thì cũng chẳng mang về được bao nhiêu.
Lương thực tiêu thụ rất tốt, anh ta từ trong thôn quay về đã là buổi chiều rồi, trời vừa sập tối là đã bán gần hết.
Anh ta nhanh ch.óng thu gom những chiếc túi dưới đất lại, kể từ lần trước gặp phải bọn gây sự, anh ta cũng rút kinh nghiệm, cứ trước khi trời tối là thu sạp.
Liễu Thanh Thanh đẩy xe đi tới.
“Chị ơi, mua lương thực sao?"
Tạ Quang Vũ nghe thấy động động tĩnh lập tức ngẩng đầu chào hỏi.
Liễu Thanh Thanh lắc đầu.
“Anh là con trai thầy Tạ phải không?"
Tạ Quang Vũ cười ngượng ngùng:
“Vâng, chị có quen cha tôi không?"
Anh ta đã tránh xa khu vực trường học của cha mình rồi, chỉ sợ lại làm mất mặt cha.
“Ừ, tôi là đồng nghiệp của cha anh, cũng là giáo viên trường Trung học số 1 Hoa Đình, tôi tên Liễu Thanh Thanh."
Cô tự giới thiệu xong liền vào thẳng vấn đề chính:
“Tôi nghe nói anh đang buôn bán lương thực, nên muốn hỏi xem anh có cần nguồn hàng không."
“Chỗ chị có những gì?"
“Toàn là những thứ anh đang bán đây, người thân của tôi trước đó đã chuyển hàng vào thành phố rồi, nhưng không có thời gian bán..."
Mắt Tạ Quang Vũ sáng lên, nhưng do dự một chút vẫn không đồng ý ngay lập tức.
Liễu Thanh Thanh cũng biết đối phương muốn về nhà hỏi thăm xem có người tên Liễu Thanh Thanh này không.
Nói vài câu rồi hẹn ngày mai đưa anh ta đi xem lương thực.
Chương 279 Cửa hàng
Tạ Quang Vũ ngày hôm sau nấp bên ngoài trường học đợi Liễu Thanh Thanh.
Anh ta lén lút như làm việc mờ ám, chỉ sợ bị cha phát hiện.
Tối hôm qua, anh ta đã dò hỏi quanh co về người tên Liễu Thanh Thanh này.
Kết quả thì hay rồi, cha anh ta tưởng anh ta có ý đồ xấu xa gì, thấy người ta xinh đẹp nên mới hỏi thăm.
Suýt chút nữa thì rút gậy củi ra đ-ánh anh ta một trận.
Mãi cho đến khi anh ta khẳng định đi khẳng định lại rằng mình không có ý đó thì mới thoát được trận đòn này.
Sau khi về phòng, thấy vợ cứ liếc mắt nhìn mình, anh ta lại khẳng định đi khẳng định lại với vợ rằng anh ta thực sự không có ý đó.
Đều tại cha anh ta cả, tự nhiên lại nói mấy câu kiểu người ta trẻ trung xinh đẹp khiến người khác hiểu lầm như vậy.
Toàn bộ tâm trí anh ta đều dồn vào việc kiếm tiền, hôm qua tuy có nhìn thấy người nhưng đều đang suy nghĩ về lời nói của đối phương, làm gì có mấy cái tâm tư đó.
Hôm nay tuyệt đối không thể để cha biết anh ta đến tìm Liễu lão sư.
Nếu không chắc chắn sẽ bị đ-ánh gãy chân mất.
