Xuyên Vào Sách Những Năm 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Chọn Làm Cá Mặn - Chương 251
Cập nhật lúc: 06/03/2026 23:34
“Liễu Thanh Thanh đạp xe ra khỏi cổng trường trước.”
Tan làm không tích cực thì tư tưởng có vấn đề.
Ngày nào cô cũng là người tích cực tan làm nhất.
Nhìn thấy Tạ Quang Vũ đang lén lút như kẻ trộm từ đằng xa, cô vẫy vẫy tay, ra hiệu cho đối phương ra phía trước đợi.
Hai người như hoạt động bí mật, chỉ cần dùng ánh mắt và cử chỉ là đã định được địa điểm gặp mặt.
Tạ Quang Vũ đợi đến khi người tới trước mặt thì hơi có chút ngượng ngùng.
Mấy lời cha anh ta nói tuy đối phương không biết nhưng trong lòng anh ta thực sự thấy chột dạ.
Hôm qua mở miệng là gọi người ta bằng chị, chẳng hề chú ý đến người ta trẻ trung thế này.
Nhưng gọi là em gái thì cũng quá là...
Ừm, vẫn nên gọi là Liễu lão sư vậy!
Liễu Thanh Thanh cũng chẳng thèm để ý đến anh ta, dẫn người đến căn nhà trống mà cô để lương thực.
Căn nhà này có một cái lợi là nó có hai cửa.
Một đầu con ngõ trước cửa là ngõ cụt, muốn từ phía trước vòng ra phía sau thì phải đi một vòng rất lớn.
Điều này cũng có thể ngăn chặn việc bị hàng xóm chú ý tới.
Tạ Quang Vũ thấy lương thực đầy một căn phòng thì có chút kích động.
Nhanh ch.óng trả tiền, chở đi bốn bao tải.
Thực ra anh ta còn muốn lấy thêm chút nữa nhưng xe không chở hết được.
Liễu Thanh Thanh nhìn thấu tâm tư của anh ta, chỉ tay vào chiếc xe bò trong sân:
“Chiếc xe bò này có thể cho anh mượn, lần sau anh dùng nó là có thể chở đi thêm được một ít."
Tạ Quang Vũ mặt mày rạng rỡ, liên tục cảm ơn.
Không cần phải về nông thôn thu mua nữa, mỗi ngày đều có thể tiết kiệm được phần lớn thời gian để đi rao bán khắp các ngõ ngách, lần này kiếm tiền sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Mấy năm nay anh ta ở nông thôn đã chịu không ít khổ cực.
Đó là những nỗi khổ mà mười mấy năm trước anh ta chưa từng nếm trải qua, chút sức lực bỏ ra hiện nay thực sự chẳng là gì cả.
———————————
Nói là cải cách mở cửa rồi nhưng thực tế tư tưởng của không ít người vẫn chưa chuyển biến.
Ai nấy đều khao khát được vào làm ở các nhà máy quốc doanh, muốn nắm chắc bát cơm sắt.
Thương nhân cá thể đi rao bán khắp hang cùng ngõ hẻm bị coi là những người không làm việc đàng hoàng.
Danh tiếng chẳng tốt đẹp hơn mấy tên “du thủ du thực" là bao.
Trong những cuộc trò chuyện hàng ngày giữa đồng nghiệp và hàng xóm đều có thể nghe thấy những ý kiến tương tự.
Lúc này các hộ kinh doanh cá thể đều là đi rao bán dọc phố.
Vẫn chưa có ai mở cửa hàng trực tiếp cả.
Liễu Thanh Thanh nhờ “đi cửa sau" ở phía nhà máy dệt lấy được một ít vải vóc, số lượng mỗi tháng không quá nhiều nhưng cô chỉ muốn có một kênh nhập hàng chứ không cần lượng hàng lớn.
Cô lấy mỗi loại hoa văn một ít, số lượng cũng không nhiều, xưởng trưởng lập tức vung tay duyệt phiếu cho cô.
Hiện nay việc kinh doanh bên nhà máy dệt rất tốt, hàng hóa đều khan hiếm nên lấy hàng mới khó khăn như vậy.
Đợi thêm một năm rưỡi nữa là sẽ bắt đầu xuất hiện tình trạng trì trệ, lúc đó một lượng lớn sản phẩm sẽ bị tồn kho, quan hệ cung cầu lập tức đảo ngược ngay.
Liễu Thanh Thanh cũng chẳng biết vẽ bản thiết kế thời trang gì cả, nhưng bà cụ Liễu may quần áo vẫn rất khá.
Bà cụ không biết vẽ hình hay cắt rập gì đâu nhưng bà biết bắt chước làm theo.
Trước đó Liễu Thanh Thanh còn nghĩ nếu mở một cửa hàng tạp hóa thì hơi phô trương, một là không có nguồn hàng minh bạch, hai là đồ đạc của cô tuy tạp nham nhưng không đầy đủ.
Lần này đổi sang cửa hàng quần áo thì đáng tin hơn nhiều.
Nguồn hàng có thể kiểm chứng được, quần áo là do mẹ già làm, nhà là của mình.
Trước khi chuyển mùa, cửa hàng nhỏ của Liễu Thanh Thanh đã âm thầm khai trương.
Nói là cửa hàng quần áo nhưng thực tế có thể gọi là tiệm may.
Bên trong vừa có quần áo may sẵn, vừa có các sấp vải.
Kiểu cửa hàng như thế này không hề hiếm gặp, không ít người có tay nghề đều sẽ nhận việc may vá tại nhà.
Cũng có một ít vải vóc.
Tuy nhiên màu sắc kiểu dáng đều không bằng ở chỗ Liễu Thanh Thanh.
Ngoài ra cô còn tìm thợ mộc đặt làm một tấm biển hiệu, không phải là Cửa hàng quần áo mỗ mỗ.
Mà là viết sáu chữ “Đồng phục giống trong phim".
Lại dán rất nhiều áp phích phim ở bên ngoài.
Các cô tiên nữ trong tranh đều đẹp như tiên vậy.
Treo lên như vậy thu hút một đám người vây quanh xem, không ít người đều muốn vào xem cho biết cái lạ.
Vị trí của cửa hàng mặt tiền này cách rạp chiếu phim cũng không quá xa, lại là mặt hướng ra phố chính.
Nhờ địa thế cũng thu hút được không ít người.
Áp phích đều là Liễu Thanh Thanh bỏ tiền ra thu mua từ tay nhân viên bán vé rạp chiếu phim, thứ này vẫn chưa được phổ biến rộng rãi như vài năm sau, nhà nào cũng có thể dán lấy một hai tấm.
Hai năm nay vẫn còn khá khó mua.
Ngược lại khi rạp chiếu phim thay áp phích mới, những tấm cũ này liền không còn tác dụng nữa.
Nhân viên bán vé còn có thể nhờ đó mà kiếm được vài đồng tiền.
Chương 280 Đầu óc kinh doanh
Các bức tường trong phòng chỉ được sơn một lớp vôi trắng đơn giản, sau đó dán kín các tấm áp phích phim.
Cái không khí mang đậm dấu ấn thời đại này thật là đủ đầy.
Bà cụ Liễu mang tâm trạng thỏ thẻ ngồi một bên quan sát.
Đợi nửa ngày trời chỉ thấy người ta vào xem chứ chẳng thấy ai mua, bà bắt đầu hoảng hốt:
“Con gái r-ượu ơi, con cứ nhất quyết bắt mẹ làm bao nhiêu là quần áo thế này, ngộ nhỡ không ai mua thì biết làm sao, uổng công số vải này rồi."
Đặc biệt là cái quần kia, bó sát sạt vào người, nhìn thôi đã thấy không thoải mái rồi.
Dạo gần đây con gái r-ượu ngày nào cũng đưa bà đi xem phim điện ảnh, phim truyền hình.
Đứa nhỏ này đúng là dám nghĩ thật, người ta là minh tinh mặc lên người thì có giống người thường được không?
Những thứ này cũng chẳng phù hợp để mặc thường ngày, sao có thể bán được chứ.
Liễu Thanh Thanh lúc này không rảnh để an ủi bà nữa.
“Xin chào, cái quần này bao nhiêu tiền vậy?"
Liễu Thanh Thanh thay bằng nụ cười tiêu chuẩn lộ tám chiếc răng tiến lại gần:
“Quần này giá hai mươi lăm đồng ạ."
Bà cụ Liễu trợn tròn mắt, hai mươi lăm đồng đủ để mua bao nhiêu vải rồi?
Con gái r-ượu đúng là dám hét giá thật mà!
Cô gái đó cau mày, rõ ràng cái giá này nằm ngoài phạm vi tâm lý của cô ấy.
“Cái này đắt quá."
Cô bạn bên cạnh kéo kéo cô ấy, khẽ thì thầm vào tai:
“Cái quần này là cái Trương Kim Linh mặc đấy."
Cô gái khẽ gật đầu, ra hiệu là mình biết rồi, không cần bạn nói thêm.
Lại vuốt ve cái quần một chút, cảm giác sờ vào thật thích.
Liễu Thanh Thanh nhìn sự tương tác riêng tư của hai người, mỉm cười giải thích:
“Những trang phục này đều là cùng kiểu với các ngôi sao điện ảnh, phía Nam thịnh hành lắm, nhưng ở Hoa Đình chúng ta thì chỗ tôi là nơi đầu tiên đấy."
