Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 110
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:40
Trần Vãn đưa ý nghĩ vào thực tế, cậu giơ tay véo nhẹ vành tai lạnh ngắt của Hứa Không Sơn: "Em tới bầu bạn với anh mà, không cho em vào sao?"
Hứa Không Sơn lập tức nghiêng người, Trần Vãn bước chân vào gian chính đi tới phòng ngủ, phát hiện trong phòng vẫn là dáng vẻ lúc cậu rời đi.
Vỏ chăn vui mắt trải trên giường không có dấu vết sử dụng qua, độ cong của gối vẫn căng đầy, chứng minh Hứa Không Sơn luôn chưa hề nằm xuống. Trần Vãn đặt đèn pin lên tủ rồi ngồi xuống, lớp rơm rạ bên trong phát ra tiếng sột soạt.
Trong nhà Hứa Không Sơn vẫn chưa thông điện, anh quẹt diêm thắp một cây nến, ánh lửa lung linh hắt bóng Trần Vãn và anh lên tường.
Trần Vãn tắt đèn pin, ánh sáng yếu ớt trong phòng vừa đủ để cậu nhìn rõ khuôn mặt Hứa Không Sơn.
Khung phía trên của giường đang để trống, chưa tới mùa muỗi hoành hành nên tạm thời chưa treo màn.
Hứa Không Sơn căng thẳng nắm nắm gấu quần, Trần Vãn vốn dĩ cũng rất căng thẳng, nhưng trong hai người luôn phải có một người chủ động, không trông cậy được vào Hứa Không Sơn, Trần Vãn quyết định tự lực cánh sinh.
Cậu cởi quần áo vén chăn nằm vào trong, Hứa Không Sơn thấy vậy liền cúi đầu định thổi tắt nến.
"Sơn ca đừng thổi nến." Trần Vãn gọi anh lại, nghiêng đầu tránh ánh mắt của Hứa Không Sơn, "Em muốn nhìn anh."
Hứa Không Sơn không biết ý nghĩa cụ thể của câu nói này của Trần Vãn, nhưng sự kích động không tên trong lòng làm anh tràn đầy mong đợi đối với những chuyện sắp xảy ra tiếp theo.
Sáp nến ngưng tụ ở dưới đáy, Hứa Không Sơn và Trần Vãn cùng gối lên một chiếc gối, rơm rạ theo động tác của họ phát ra tiếng động ồn ào hơn, tuy nhiên không ai để ý.
Có lẽ là đổi môi trường, lại có lẽ là Trần Vãn đã có kinh nghiệm, lần đầu tiên Hứa Không Sơn chỉ kiên trì được nửa tiếng.
Theo thông lệ, Hứa Không Sơn buông Trần Vãn ra, định xuống giường đi múc nước lau cho cậu.
Tuy nhiên Trần Vãn đã móc lấy cổ Hứa Không Sơn, cậu rướn người lên c.ắ.n tai Hứa Không Sơn: "Sơn ca, em đã chuẩn bị cho anh một món quà bất ngờ."
Trí nhớ Hứa Không Sơn không hề kém, anh không quên chiếc hộp bị Trần Vãn giấu đi đó.
Trần Vãn trước mặt Hứa Không Sơn mà bóc chiếc hộp ra, tất nhiên đây không phải lần đầu cậu bóc. Chẳng còn cách nào khác, cậu không rõ loại đồ dùng kiểu cũ này có gì khác biệt so với loại đời mới mà cậu hiểu biết hay không, để tránh xảy ra tình huống khó xử như kích cỡ không hợp, cậu buộc phải xác nhận trước.
Bên trong hộp là từng chiếc túi giấy màu trắng riêng lẻ, một phương thức đóng gói vô cùng đơn giản và thô bạo, một phần hai chiếc, Hứa Không Sơn ngơ ngác nhìn Trần Vãn, rõ ràng là không hiểu công dụng của vật này.
"Sơn ca, em dạy anh." Nói xong Trần Vãn không vội vàng đeo cho Hứa Không Sơn dùng, vì bản thân cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Cả người Trần Vãn toát ra một lớp mồ hôi mỏng, thời gian dường như trôi qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng, cuối cùng cậu cũng lấy hết can đảm bóc túi giấy ra.
Hứa Không Sơn bấy giờ mới biết, hóa ra tất cả những gì anh từng trải qua trước đây chẳng qua chỉ là món khai vị mà thôi.
Trần Vãn sau đó khóc không ra hình người, cậu đích thân mở ra chiếc hộp Pandora, không thoát được cũng không trốn được, chỉ có thể bị ép quá tải.
Tiếng nức nở của Trần Vãn yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, cả người cậu ướt sũng như vừa từ dưới nước vớt lên, mái tóc dính mồ hôi dán lộn xộn lên mặt cậu, vỏ chăn màu đỏ tươi làm tôn lên làn da trắng ngần của cậu, nhìn đến mức Hứa Không Sơn suýt chút nữa lại mất khống chế lần nữa.
Sau khi nhận ra anh vừa mới thực hiện hành vi như thế nào đối với Trần Vãn, sắc mặt Hứa Không Sơn xoạt cái biến thành trắng bệch, anh hoảng loạn rời khỏi Trần Vãn: "Lục Nhi xin lỗi, anh... anh thực sự không khống chế được, em còn đau không?"
Trần Vãn hít một hơi nhỏ, cậu rất muốn an ủi Hứa Không Sơn rằng mình không sao, tuy nhiên...
Hứa Không Sơn bật đèn pin trong chăn, dưới ánh đèn chiếu rọi anh đã nhìn rõ nơi đã chịu đựng bao khổ nạn của Trần Vãn. Trần Vãn cả người không còn sức lực, mềm nhũn chẳng khác nào sợi mì đã nấu chín, được Hứa Không Sơn đỡ lấy trở mình một cái.
Kích cỡ không hợp làm Trần Vãn chịu đủ mọi khổ sở, vệt m.á.u đỏ sẫm giống như đóa mai đỏ nở rộ trên nền tuyết, đẹp một cách thê lương và động lòng người.
Tay Hứa Không Sơn trong chăn không ngừng run rẩy, rõ ràng là bị dọa cho không nhẹ, Trần Vãn đối với tình trạng của mình trong lòng có tính toán, đưa tay ra sau sờ sờ mặt anh: "Sơn ca, em không sao đâu."
Hứa Không Sơn dùng nước ấm lau sạch cho Trần Vãn, mỗi lần anh chạm vào đều có thể khơi dậy sự rùng mình của Trần Vãn.
"Anh bôi cho em ít t.h.u.ố.c, đau thì bảo anh nhé." Hứa Không Sơn nghiền nát lá đơn châu châu tỉ mỉ cẩn thận bôi lên vết thương của Trần Vãn, khuôn mặt anh tràn đầy hối hận và áy náy. Trần Vãn nỗ lực phớt lờ sự khó chịu trên người, gắng gượng hôn hôn khóe miệng Hứa Không Sơn.
Cảm xúc mềm mại làm yết hầu Hứa Không Sơn thắt lại, anh giữ vững ngón tay, kìm nén con mãnh thú trong lòng.
Cây nến dài khoảng hai mươi centimet dần cháy hết, ngọn lửa lóe lên vài cái rồi hoàn toàn tắt ngóm, bốc lên một làn khói đen, Trần Vãn không chịu được cơn buồn ngủ mà gối lên cánh tay Hứa Không Sơn chìm vào giấc ngủ say.
Tiếng chim hót lảnh lót x.é to.ạc bầu trời, Chu Mai tiễn ba chị em Trần Dũng Dương ra ngoài: "Đại Sơn dậy rồi à, ăn cơm chưa? Lục Nhi tỉnh chưa?"
Lúc Hứa Không Sơn chuyển sang đây Chu Mai đã chia một phần lương thực cho anh, nên anh tự mình đỏ lửa nấu cơm là không thành vấn đề.
"Ăn rồi thưa dì Chu." Hứa Không Sơn có chút chột dạ, "Lục Nhi vẫn đang ngủ ạ."
"Ồ, lát nữa dì phải cùng chú xuống ruộng, dì để chìa khóa chỗ cháu nhé, bữa sáng dì đang hâm nóng trong nồi, nếu Lục Nhi tỉnh dậy cháu giúp dì nói với nó một tiếng." Trong thôn sắp bắt đầu vụ xuân, Chu Mai và Trần Tiền Tiến chuẩn bị tranh thủ dọn dẹp mảnh đất tự lưu để trồng thêm thứ khác, tránh lúc bận rộn lại không kịp lo liệu.
"Vâng ạ." Hứa Không Sơn lo lắng cho tình trạng của Trần Vãn, Chu Mai vừa đi, anh liền quay người trở lại phòng ngủ.
Trần Vãn vẫn đang ngủ, giữa lông mày cậu viết đầy sự mệt mỏi, dường như phải ngủ đến trời đất mờ mịt mới có thể bù đắp lại được phần nguyên khí đã mất đi tối qua.
Không biết đã mơ thấy cái gì, Trần Vãn cử động chân một chút, rồi hừ hừ thút thít mở to đôi mắt.
Trần Vãn cảm thấy mình giống như vừa trải qua một trận cảm nặng, cả người xương cốt đều đau nhức, ngay cả trở mình cũng thành mong ước xa vời. Nếu không phải cảm giác đau đớn rõ rệt như vậy, Trần Vãn có lẽ sẽ nghi ngờ Hứa Không Sơn đã làm cậu liệt rồi.
"Lục Nhi em tỉnh rồi." Hứa Không Sơn cúi người ghé sát trước mặt Trần Vãn, "Đau lắm sao?"
Biểu cảm nén đau của Trần Vãn rõ ràng như vậy, cảm giác áy náy trong lòng Hứa Không Sơn càng nặng nề hơn.
"Không đau lắm ạ." Trần Vãn rặn ra một nụ cười, "Sơn ca em muốn uống nước."
