Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 111
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:40
Hứa Không Sơn vội vàng rót cho Trần Vãn một ly nước nóng, anh đỡ cậu ngồi dậy: "Cẩn thận nóng."
Trần Vãn vừa thổi vừa uống nửa ly, tối qua cậu bị mất nước nghiêm trọng, cổ họng khát đến mức sắp bốc hỏa rồi.
"Để anh xem vết thương của em." Hứa Không Sơn đặt ly nước Trần Vãn uống dở lên tủ, để cậu nằm sấp trong vòng tay mình. Trần Vãn c.ắ.n môi, biết rõ lúc này không phải lúc để xấu hổ hay cậy mạnh, đỏ mặt mặc cho Hứa Không Sơn kiểm tra.
Làn da tiếp xúc với không khí mang theo cái lạnh của buổi sớm, Trần Vãn co người lại theo bản năng, vết đỏ sưng tấy đ.â.m vào mắt Hứa Không Sơn, nhưng may mắn là vết thương không bị viêm.
"Anh xin lỗi." Hứa Không Sơn áy náy vuốt ve vết bầm tím bên hông Trần Vãn, Trần Vãn cong lưng né tránh, cảm giác tê dại khiến cậu ngứa ngáy khắp người.
"Không cần nói xin lỗi." Trần Vãn vịn tay Hứa Không Sơn thẳng thân trên lên, "Sơn ca đã làm rất tuyệt rồi."
Lần đầu tiên chưa có kinh nghiệm, phạm chút sai lầm là bình thường, Trần Vãn bày tỏ cậu không để ý, vả lại học sinh phạm lỗi thì người làm thầy như cậu cũng có trách nhiệm mà đúng không.
Hơn nữa tuy rằng có hơi đau một chút, nhưng không thể phủ nhận là phía sau cậu có thấy sướng, chỉ là lời này cậu không biết xấu hổ mà nói ra với Hứa Không Sơn được.
Cái cảm giác giao phó toàn bộ thân tâm cho Hứa Không Sơn, cũng như nhìn Hứa Không Sơn vì cậu mà mất khống chế, khiến Trần Vãn cảm thấy thỏa mãn vô cùng.
Hứa Không Sơn được lời khen của Trần Vãn an ủi đôi chút, anh dịu dàng nét mặt: "Để anh đi bưng bữa sáng vào cho em nhé?"
"Dạ." Với trạng thái hiện tại của Trần Vãn, xuống đất đứng vững còn khó, nói chi là ra ngoài ăn sáng, cậu gật đầu rồi dang tay ra, để Hứa Không Sơn giúp mình mặc áo.
Hứa Không Sơn sang nhà bên một chuyến, bưng bữa sáng Chu Mai nấu và cả bữa sáng tự tay mình làm vào phòng ngủ.
Trần Vãn lẳng lặng chọn món cháo loãng do Hứa Không Sơn nấu, ăn kèm với chút dưa muối thanh đạm.
Hứa Không Sơn đi vào bếp rửa bát, Trần Vãn vén chăn định thử xuống giường, khoảnh khắc lòng bàn chân chạm đất, cơ bắp đùi bị kéo căng đau như bị chuột rút, Trần Vãn lập tức ngã ngồi lại mép giường, nước mắt đau đến trào ra ngay tức khắc.
Trần Vãn rên khẽ một tiếng, hồi lâu không dám nhúc nhích, cứ đà này cậu sẽ bị bóng ma tâm lý mất.
Hứa Không Sơn vẩy nước trên tay đi vào, đúng lúc gặp Trần Vãn vừa bớt đau đang thử giành lại quyền sử dụng đôi chân lần thứ hai.
"Lục nhi sao em lại dậy rồi?" Hứa Không Sơn vội vàng dắt lấy Trần Vãn, muốn để cậu nằm lại giường.
"Em muốn đi vệ sinh." Trần Vãn vất vả lắm mới bước được hai bước, suýt chút nữa là xôi hỏng bỏng không.
Trần Vãn vừa dứt lời, cơ thể bỗng chốc hẫng lên, Hứa Không Sơn đã bế thốc cậu lên, như người lớn bế trẻ con vậy. Trần Vãn sợ hãi bám c.h.ặ.t lấy vai Hứa Không Sơn, lần đầu được trải nghiệm tầm nhìn cao hai mét.
Nhà vệ sinh ở sau nhà, Hứa Không Sơn đặt Trần Vãn xuống để cậu giẫm lên mu bàn chân mình, dép của Trần Vãn đã bị rơi lúc nãy bị bế lên, giờ đang đi chân trần.
Chưa kịp để Trần Vãn phản ứng, chỗ nào đó bỗng nhiên mát lạnh, Trần Vãn đỏ mặt từ cổ đến tận trán, vậy mà Hứa Không Sơn còn huýt sáo nữa chứ!
Dù biết rõ trên dưới toàn thân không có chỗ nào là Hứa Không Sơn chưa thấy qua, nhưng hành động này vẫn đ.á.n.h nát lòng tự trọng của Trần Vãn. Trần Vãn nhắm mắt, mặt không còn gì luyến tiếc mà hoàn thành việc giải quyết nỗi buồn, Hứa Không Sơn còn chu đáo giúp cậu run run vài cái.
!!!
Lần này Trần Vãn không chỉ là không muốn mở mắt nữa, thế giới hủy diệt đi, cậu mệt rồi.
Hứa Không Sơn hoàn toàn không hay biết hành động của mình đã mang lại đả kích tâm lý thế nào cho Trần Vãn, anh tiếp tục bế người về phòng ngủ, có tư thế như muốn để Trần Vãn hôm nay chân không chạm đất vậy.
Tuy nhiên, chân không chạm đất là chuyện không thể nào, Trần Vãn tối đa chỉ ở chỗ Hứa Không Sơn đến trưa thôi.
Hứa Không Sơn giúp Trần Vãn xoa bóp gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng Trần Vãn cũng thành công bước ra khỏi phòng khách của Hứa Không Sơn, ngoại trừ tốc độ chậm bằng một nửa bình thường ra thì không thấy gì khác lạ.
Trần Vãn vừa giả vờ ngắm cảnh, vừa kéo thân xác tàn tạ về nhà bên cạnh, Hứa Không Sơn đi sau lưng mấy lần muốn giúp đỡ đều bị ánh mắt của Trần Vãn ngăn lại.
"Sơn ca em không sao rồi, anh đi làm việc của anh đi." Cảm giác của Trần Vãn lúc này giống như ngày thứ hai sau khi tham gia kiểm tra thể chất ở đại học, chưa đến mức không thể tự lo liệu cuộc sống.
Hứa Không Sơn ước chừng một lát nữa đám người Chu Mai sẽ về, thế là lưu luyến rời đi.
Dù Trần Vãn đã cố gắng che giấu, nhưng Chu Mai tinh ý vẫn phát hiện ra điểm bất thường: "Lục nhi chân em sao thế?"
"Sáng nay không cẩn thận đụng vào cái tủ trong phòng Sơn ca." Trần Vãn đã nghĩ sẵn lý do, "Em quên mất tối qua ngủ bên đó, vội đi vệ sinh nên không nhìn kỹ hướng."
Phòng của Hứa Không Sơn và Trần Vãn chỉ cách nhau một bức tường, cho nên hướng cửa vừa khéo ngược nhau, lời giải thích của Trần Vãn nghe cũng hợp lý.
"Ái chà, đụng có nặng không?" Chu Mai quả nhiên không nghi ngờ, "Có bị bầm không, có cần lấy ít rượu t.h.u.ố.c của anh cả em xoa bóp không."
"Không cần đâu chị dâu, đụng không nặng lắm, chắc mai mốt là khỏi thôi." Trần Vãn giấu được Chu Mai, lúc Trần Tiền Tiến hỏi cũng dùng lý do tương tự để trả lời.
Tĩnh dưỡng hai ngày, Trần Vãn cuối cùng cũng khôi phục được khả năng đi đứng nằm ngồi tự do, trong thời gian đó Hứa Không Sơn đến thăm cậu mấy lần, xác nhận cậu đã khỏe hẳn mới lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua.
Xét thấy lần trước chuẩn bị không đủ kỹ lưỡng, Trần Vãn âm thầm giao cho Hứa Không Sơn một nhiệm vụ, bảo anh tìm xem có cái gì có thể thúc đẩy sự "hài hòa" hay không.
Khi biết nhu cầu của Trần Vãn, Hứa Không Sơn ngẩn người hồi lâu, sau đó trịnh trọng hứa với Trần Vãn rằng anh nhất định sẽ tìm được.
Về lý thuyết, Trần Vãn biết gel nha đam hay Vaseline đều được, nhưng một là cậu chưa thấy nhà nào trong thôn trồng nha đam, hai là cậu không chắc thời nay có Vaseline độ tinh khiết cao hay không và cũng không biết cách lấy ở đâu.
Sở dĩ giao cho Hứa Không Sơn là vì anh đang bào chế t.h.u.ố.c đông y cùng bác Đức, diện tiếp xúc chắc chắn rộng hơn cậu, xác suất thành công lớn hơn.
"Đại Sơn anh ở đây à, em định sang bên tìm anh." Đối với việc Hứa Không Sơn đi ra từ phòng Trần Vãn, Trần Tiền Tiến không thấy có gì sai, anh tưởng Hứa Không Sơn sang học chữ với Trần Vãn: "Sáng mai trên trấn chia phân bón, anh đi theo phụ một tay, cố gắng tranh thêm mấy bao cho thôn mình."
Sau khi vào xuân, trời mưa vài trận, nhiệt độ đột ngột giảm xuống, Trần Vãn cởi áo ghi lê chưa được hai ngày đã phải mặc lại. Nhưng những người có kinh nghiệm đều biết, đây là tín hiệu cho thấy vụ cày xuân sắp bắt đầu.
