Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 132
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:02
"Được không anh?" Mợ Tiền cố tỏ ra bình tĩnh mở cửa bước ra ngoài cho hai cậu cháu xem chiếc váy mới của bà, bà giơ tay vén lọn tóc rủ xuống ra sau tai, trong ánh mắt d.a.o động, trước mắt cậu Tiền dường như hiện lên dáng vẻ lần đầu gặp bà.
"Đẹp lắm." Giọng điệu cậu Tiền khó giấu nổi sự xúc động, ông và mợ Tiền kết hôn nhờ tự do luyến ái, tình cảm giữa hai người vô cùng thân thiết. Lúc mợ Tiền rơi vào lo âu về vóc dáng, ông đã khuyên nhủ rất lâu mới khiến bà bớt buồn phiền, nụ cười và thần thái như hôm nay ông đã nhiều năm không được thấy trên gương mặt mợ Tiền rồi.
Cậu Tiền cảm động khôn xiết, không màng có Tiền Quốc Thắng ở đó, tiến lên nắm lấy tay người vợ kết tóc của mình.
Tiền Quốc Thắng đột nhiên thấy mình có chút thừa thãi, đồng thời còn có ảo giác như vừa bị nhồi đầy thức ăn vậy. Anh rất biết điều không lên tiếng quấy rầy, giả vờ như không thấy gì không nghe thấy gì, cúi đầu uống một ngụm nước.
Đã là vợ chồng già bao nhiêu năm rồi, mợ Tiền nhanh ch.óng khôi phục lại bình thường, bà cười nói trong nhà hết kem dưỡng da và son môi rồi, muốn ra cửa hàng bách hóa xem có bán không.
"Anh đi cùng em." Cậu Tiền vừa nói vừa sờ ví tiền, "Chẳng phải hai hôm trước em nói thấy tóc dài quá khó chăm sóc sao, hay là nhân tiện đi cắt tóc luôn."
"Không cắt, em muốn để tóc dài, bao nhiêu năm rồi chưa để tóc dài." Mợ Tiền cười dịu dàng, hồi trẻ bà vốn để tóc dài, sau này m.a.n.g t.h.a.i bụng to gội đầu không tiện nên mới hạ quyết tâm cắt ngắn, vì chuyện đó mà bà còn ôm cậu Tiền khóc một trận tủi thân.
Cậu Tiền cũng nhớ lại những chi tiết nhỏ nhặt khi hai người chung sống trước kia, không khỏi dâng trào cảm xúc: "Ừ, đều tùy em cả."
Tiền Quốc Thắng yếu ớt giơ tay ngắt lời cuộc trò chuyện của hai người, không còn cách nào khác, anh mà không lên tiếng thì đôi vợ chồng này sắp dắt nhau ra khỏi cửa mất rồi.
"Mợ cả." Tiền Quốc Thắng nhắc nhở mợ Tiền về sự hiện diện của mình, "Đến hôm đám cưới con gái giám đốc, mợ có thể dẫn con theo cùng không?"
"Hôm đó chẳng phải con phải đi làm sao?" Mợ Tiền là trưởng phòng tài chính của xưởng dệt, biết rõ thời gian luân phiên nghỉ của Tiền Quốc Thắng.
"Con có thể đổi ca với người khác, mợ cả, con không xin nghỉ, đổi ca thì được chứ gì?"
Xin nghỉ bị trừ lương là chuyện nhỏ, mợ Tiền chủ yếu là không muốn thấy Tiền Quốc Thắng lười biếng, làm việc không tích cực, nếu đổi ca nghĩa là ngày nghỉ luân phiên tới anh phải đi làm bù, số ngày công phải làm vẫn không thiếu ngày nào.
"Vậy thì được." Mợ Tiền đồng ý với yêu cầu của Tiền Quốc Thắng, "Nếu tối hôm trước con không có việc gì thì về đây ở, sáng hôm sau tiện đi cùng nhau."
"Con biết rồi mợ cả." Trong lúc nói chuyện Tiền Quốc Thắng đi ra cửa chuẩn bị rời đi, cậu Tiền phải đưa mợ Tiền đi cửa hàng bách hóa, anh ở lại cũng không có ý nghĩa gì.
"Quốc Thắng, con đợi chút." Mợ Tiền gọi anh lại, "Chiếc váy này con hết bao nhiêu tiền?"
Tiền Quốc Thắng thấy động tác rút tiền của mợ Tiền, anh lắc đầu: "Chiếc váy này không mất tiền, là con và bạn con tặng mợ đấy."
Vốn dĩ là nhờ mợ Tiền giúp bọn họ quảng cáo, Tiền Quốc Thắng sao có thể thu tiền.
Mợ Tiền mặc kệ sự từ chối của Tiền Quốc Thắng, nhét vào tay anh hai mươi đồng, bà và cậu Tiền đều là lãnh đạo trong xưởng, tiền lương hàng tháng rất khá, trừ đi chi tiêu gia đình thì còn dư lại không ít, hai mươi đồng đối với bà không đáng là bao.
"Mợ rất thích chiếc váy bạn con làm, số tiền này con đưa cho cậu ấy giúp mợ, nhân tiện hỏi giúp mợ xem cậu ấy có thể giúp mợ làm thêm hai bộ quần áo nữa không." Mợ Tiền đã tin tưởng tay nghề của Trần Vãn, cửa hàng bách hóa huyện và trung tâm bách hóa tỉnh bà không phải chưa từng đi, cũng mua không ít quần áo ở đó, nhưng chẳng có bộ nào mặc lên người đẹp được như bộ này của Trần Vãn.
Một chiếc váy liền thân sao đủ mặc, bà ít nhất phải có ba bộ để thay đổi.
Vì mợ Tiền đã nói là đưa cho Trần Vãn, Tiền Quốc Thắng liền nhận lấy, định bụng lúc đó sẽ đưa cho cậu: "Được rồi mợ cả, con về sẽ viết thư nói với cậu ấy."
Mục đích đã đạt được, Tiền Quốc Thắng hài lòng trở về xưởng dệt, đồng thời viết thư cho Trần Vãn báo tin vui này cũng như chuyển lời của mợ Tiền. Anh có dự cảm, mợ Tiền sẽ mang lại cho bọn họ rất nhiều mối làm ăn.
Lúc nhận được thư của Tiền Quốc Thắng, Trần Vãn đang làm đề thi, các thanh niên trí thức trong thôn tự phát lập một lớp ôn tập, nhờ người chép một bộ đề từ trường học về, kỳ thi sơ tuyển đang đến gần, bọn họ muốn kiểm tra trình độ của mình trước.
Hai nữ trí thức ở nhà cũ mang cho Trần Vãn một bản, bảo cậu làm xong thì tìm bọn họ đối chiếu đáp án.
Trần Vãn đặt thư của Tiền Quốc Thắng sang một bên, làm xong đề thi mới xé phong bì xem nội dung thư.
Đối với yêu cầu nhờ làm quần áo của mợ Tiền, Trần Vãn đã đưa ra câu trả lời khẳng định trong thư hồi âm, nhưng xét thấy trường hợp của mợ Tiền khá đặc biệt, cậu muốn gặp bà một lần rồi mới tiến hành thiết kế, thời gian có lẽ là khoảng mười ngày sau.
Khoảng mười ngày nữa trong thôn sẽ bận xong việc thu hoạch lúa mạch, gieo trồng cây vụ mới xong thì trên thôn sẽ được rảnh rỗi vài ngày.
Buổi tối Trần Vãn tìm hai nữ trí thức đối chiếu đáp án, tổng điểm năm trăm, cậu đạt được thành tích cao là bốn trăm bốn mươi hai điểm, nhiều hơn gần ba mươi điểm so với điểm thi sơ tuyển năm ngoái của cậu.
Bộ đề này, người thi tốt nhất trong lớp trí thức cũng chỉ vừa vặn bốn trăm điểm.
Hai nữ trí thức không ngờ Trần Vãn tự ôn tập ở nhà mà còn đạt được số điểm cao như vậy, kinh ngạc xen lẫn chút ngại ngùng, lớp trí thức của bọn họ không có giáo viên, rất nhiều câu hỏi hỏi khắp cả lớp cũng không có được đáp án chính xác. Ví dụ như câu đại đề cuối cùng trong đề thi toán Trần Vãn làm lần này, trong lớp không ai giải được.
Trần Vãn kiên nhẫn giảng cho hai nữ trí thức phương pháp giải câu cuối cùng đó, tư duy của cậu rõ ràng, các bước giảng giải nghe qua là hiểu ngay.
Hai nữ trí thức trao đổi ánh mắt với nhau, cuối cùng lấy hết can đảm đưa ra một yêu cầu quá đáng với Trần Vãn, bọn họ muốn phiền Trần Vãn bớt chút thời gian giúp lớp trí thức của bọn họ dạy một buổi giải đáp thắc mắc.
Đối mặt với ánh mắt khẩn khoản của bọn họ, Trần Vãn suy nghĩ một hồi rồi đồng ý. Dù sao đều là người trong thôn, những thanh niên trí thức đó ban ngày đi làm ban đêm ôn tập, sự cần cù của bọn họ khiến Trần Vãn vô cùng kính phục, một yêu cầu đơn giản như vậy cậu tự nhiên sẽ không từ chối.
Thời gian buổi giải đáp cũng định vào sau vụ thu hoạch lúa mạch, dù sao hiện giờ các thanh niên trí thức chỉ có thời gian vào buổi tối, mà Trần Vãn lại bị quáng gà, không tiện giảng bài vào ban đêm.
Nhiệt độ cao nhất của tháng Năm đã vượt quá ba mươi độ, chú tư Trần nhìn thời tiết và tình hình lúa mạch chín, vung tay một cái: Gặt mạch thôi!
Trường tiểu học và trung học trong trấn lần lượt cho nghỉ, kỳ nghỉ lễ Lao động thời đại này thực sự là để mọi người về nhà lao động, ngay cả những đứa trẻ như Trần Dũng Dương cũng phải xuống ruộng đi nhặt những bông mạch rơi vãi.
