Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 133
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:03
Trần Vãn toàn quyền tiếp nhận việc nấu nướng trong nhà, hiện tại cậu cơ bản đã nắm vững cách chế biến món ăn gia đình từ các loại nguyên liệu như thịt, trứng, rau, có hai chị em Trần Tinh giúp đỡ, việc trong nhà hoàn toàn không cần Chu Mai và mọi người phải bận tâm.
Bên ngoài nắng gắt, Trần Vãn múc thức ăn đã nấu xong vào chậu, dùng bát nhỏ hơn một cỡ đậy lại rồi cẩn thận đặt vào gùi.
"Các cháu ăn trước đi, chú đi đưa cơm rồi về ngay." Là chú của ba đứa trẻ, Trần Vãn không đành lòng để mình ở nhà nghỉ ngơi còn để Trần Tinh bọn nhỏ đi đưa cơm.
Trần Tinh và mọi người đòi giúp cậu gánh vác, Trần Vãn cũng ngăn lại, một mình cậu làm được.
Trần Vãn đeo gùi lên, một tay xách ấm nước. Ánh mặt trời rực rỡ đến ch.ói mắt, Trần Vãn cúi đầu, mồ hôi dọc theo cằm trượt xuống.
Chiếc mũ rơm trên đầu che bớt một phần ánh nắng và nhiệt độ, người dân trong thôn bán mặt cho đất bán lưng cho trời rải rác ngoài đồng, lúa mạch vàng óng bị liềm cắt đứt trong tiếng xoèn xoẹt.
"Anh cả, chị dâu, ăn cơm thôi." Trần Vãn cẩn thận đặt gùi xuống, Chu Mai thấy vậy vội vàng tiến lên đỡ một tay, "Sơn ca không ở bên này sao?"
Trần Vãn tìm một vòng không thấy bóng dáng Hứa Không Sơn, cúi đầu dùng tay áo lau mồ hôi.
Chu Mai nhấc ấm trà rót một bát nước, bà khát khô cả cổ: "Chị quên dặn Dũng Dương nói với em, Đại Sơn ở bên phía cửa khe núi kia, em ăn chưa?"
Cửa khe núi ở phía bên kia, Trần Vãn bỏ mũ rơm ra học theo dáng vẻ Chu Mai quạt gió một chút: "Vẫn chưa. Chị dâu mọi người ăn đi, em đưa cơm cho anh Sơn xong lại tới thu dọn."
Trần Vãn nhớ đến Hứa Không Sơn, lấy một chiếc bát lớn trong gùi, xới cho Hứa Không Sơn một bát cơm thức ăn đầy ắp, dùng thìa nén c.h.ặ.t rồi mang qua cho anh.
Tác giả có lời muốn nói: Trần Vãn: Anh Sơn ăn cơm thôi!
Trần Vãn còn chưa đi đến gần đã thấy bóng dáng Hứa Không Sơn, cho dù anh đang khom lưng cũng không bị những cánh đồng lúa mạch bao phủ.
Cánh tay Hứa Không Sơn vung lên liên tục, cọng mạch đổ rạp xuống, tay anh lớn, một lần có thể nắm được năm nắm mạch, lúc xoay người xếp lúa mạch đã gặt xong lại với nhau, anh nhìn thấy Trần Vãn đang chạy tới đón mình.
"Anh Sơn, ăn cơm thôi." Trần Vãn gần như là chạy bộ tới, cậu thở gấp, bàn tay bưng bát run lên một cái, sợ đến mức tim thót lại, may mà Hứa Không Sơn kịp thời đỡ lấy.
Gò má Trần Vãn đỏ bừng, mồ hôi rơi không ngừng, Hứa Không Sơn đưa cậu đến chỗ râm mát, tháo chiếc khăn trên cổ xuống lau khô mồ hôi trên mặt cậu.
"Nóng không?" Hứa Không Sơn không vội ăn cơm, tháo mũ rơm không ngừng quạt gió cho Trần Vãn.
Dù sao cũng là trời tháng Năm, chưa đến mức nóng như giữa mùa hè tháng Bảy tháng Tám, đến chỗ râm mát nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống, Trần Vãn khoan khoái thở hắt ra một hơi.
"Hết nóng rồi, anh Sơn anh mau ăn cơm đi." Trần Vãn lấy lại sức, mở chiếc bát nhỏ đậy trên bát lớn ra, để lộ phần cơm trắng tinh.
Chiếc bát nhỏ lấy ra đặt sang một bên, Trần Vãn quay đầu lại mới phát hiện cậu quên mang ấm nước theo, cậu chỉ xách một ấm nước, lúc đó Chu Mai uống xong đang rót cho Trần Tiền Tiến, cậu liền theo thói quen để lại cho bọn họ.
"Em đi lấy nước cho anh." Trần Vãn vừa nói vừa định đứng dậy, đôi môi Hứa Không Sơn có dấu hiệu khô khát rõ rệt, cậu đi ra ngoài một lát đã đổ nhiều mồ hôi thế này, Hứa Không Sơn chắc chắn càng thiếu nước hơn.
"Không cần đâu Lục Nhi." Hứa Không Sơn một tay bưng cơm, một tay kéo Trần Vãn lại. Vị trí cửa khe núi hơi hẻo lánh, chỉ phân công một mình anh qua đây, cho nên anh không lo có người phát hiện hành động thân mật của mình và Trần Vãn, "Em đã ăn cơm chưa?"
"Chưa, em vẫn chưa đói." Trần Vãn ngồi xuống giống như Hứa Không Sơn, nhanh ch.óng hôn anh một cái, "Đừng nhìn em nữa, mau ăn cơm đi."
Nghe Trần Vãn nói cậu chưa ăn, Hứa Không Sơn định gạt cơm từ bát mình cho cậu, bị Trần Vãn ngăn lại, cậu thực sự không đói, không phải đang cố chịu.
Thức ăn ở dưới cơm trắng, Hứa Không Sơn dùng đũa khều từ dưới lên trên, những miếng thịt bóng loáng mỡ quyện với nước sốt thấm đẫm cơm, hương thơm nức mũi, dưới cùng là quả trứng chiên vàng cháy cạnh, Trần Vãn chiên cho mỗi người một quả, mùa vụ bận rộn không làm đồ ăn ngon một chút thì người ta sao gánh vác nổi.
Cũng may gà trong nhà ngày nào cũng đẻ trứng, nhà họ Trần cũng không thiếu mấy đồng tiền bán trứng đó, cho nên việc tự do ăn trứng là không thành vấn đề. Trần Vãn nuốt nước miếng, cậu không đói, nhưng đổ nhiều mồ hôi như vậy nên hơi khát.
Lúa mạch ở ruộng cửa khe núi đã gặt được hơn một nửa, Hứa Không Sơn tiện tay đặt chiếc liềm sang một bên, Trần Vãn chưa bao giờ gặt mạch, nhìn mãi nhìn mãi trên mặt hiện lên vẻ muốn thử sức.
"Anh Sơn để em gặt mạch giúp anh một lát." Trần Vãn chộp lấy chiếc liềm, Hứa Không Sơn đang bưng bát vừa lùa một miếng cơm vào miệng, không kịp ngăn cản.
Câu nói "mũi kim đối với râu mạch" không phải tự nhiên mà có, và trên thực tế râu mạch còn đ.â.m người hơn cả mũi kim, Trần Vãn chưa từng thấy sự lợi hại của râu mạch, không biết cái gì đang chờ đợi mình, cắm đầu lao vào ruộng mạch.
Cậu mặc áo ngắn tay, hai cánh tay trắng nõn phơi dưới ánh mặt trời, và ngay lập tức có một cuộc tiếp xúc thân mật với râu mạch. Hứa Không Sơn vội vàng đặt bát xuống, nuốt chửng miếng cơm trong miệng xuống cổ họng: "Lục Nhi——"
"Xì!" Cánh tay Trần Vãn lướt qua râu mạch, cảm giác ngứa ngáy châm chích ngay lập tức từ đầu dây thần kinh truyền vào não, giơ tay lên nhìn, trên đó hiện ra mấy vệt đỏ, gặt mạch không thành ngược lại bị mạch "gặt", Trần Vãn nhất thời ngẩn người.
"Có bị xước không?" Hứa Không Sơn cũng mặc áo ngắn tay, nhìn kỹ trên da anh cũng có vết xước của râu mạch, nhưng anh da dày thịt béo, chút vết xước này đối với anh chỉ là chuyện nhỏ.
"Không có." Trần Vãn gãi gãi cánh tay, dứt khoát từ bỏ ý định gặt mạch.
Hứa Không Sơn nhanh ch.óng ăn xong cơm, dắt Trần Vãn đi sâu vào trong ruộng mạch, càng vào trong cỏ dại càng nhiều, sau vài khúc quanh, có tiếng nước róc rách truyền đến, nước suối núi trong vắt chảy ra từ khe đá, tích lại thành một vũng nông to bằng cái chậu rửa mặt ở phía dưới.
Chất nước trong vắt thấy đáy, vì là nước chảy nên mặt nước cũng không có bất kỳ cành khô lá héo nào trôi nổi. Hứa Không Sơn vục nước, múc cho Trần Vãn một bát nước, chính anh thì rửa sạch tay trong vài cái, trực tiếp chụm tay lại hớp nước uống.
Nước suối núi mát lạnh mang theo một vị ngọt khó nhận ra, Trần Vãn càng uống càng nhanh, một bát xong lại muốn uống thêm bát nữa.
"Được rồi không uống nữa." Hứa Không Sơn cầm lấy chiếc bát, "Uống nhiều nước lã sẽ bị đau bụng đấy."
Anh sức khỏe tốt không sợ, Trần Vãn thì không được.
"Lục Nhi em đợi anh một chút." Nước suối không phải mục đích chính của Hứa Không Sơn, bụi dâu rừng chín mọng trên vách đá kia mới là vấn đề chính.
