Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 239
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:08
Nói xong Trần Vãn nhắm mắt lại, không dám nhìn thẳng vào Trần Dũng Phi.
Bệnh cũ? Trần Dũng Phi lo lắng nhìn Hứa Không Sơn bế Trần Vãn lên lầu. Đợi đến khi Hứa Không Sơn đắp chăn cho Trần Vãn xong và bước ra khỏi phòng, Trần Dũng Phi cuối cùng không nhịn được mà vội vàng lên tiếng: "Anh Sơn, chú Út của em có thường xuyên bị ch.óng mặt thế này không?"
Dĩ nhiên là không.
Hứa Không Sơn không biết trả lời thế nào, anh vốn không giỏi nói dối, nên đành lấp l.i.ế.m bảo Trần Dũng Phi tự đi mà hỏi Trần Vãn. Nào ngờ sự ấp úng của anh lại càng làm sâu thêm sự nghi ngờ của Trần Dũng Phi.
Anh nghi ngờ lời Trần Vãn nói trước đó rằng sức khỏe đã tốt hơn nhiều là lừa người, chẳng qua chỉ là cái cớ để họ khỏi lo lắng mà thôi.
Tiếng bước chân ngoài cửa dần xa, Trần Vãn mở mắt ra, quay đầu vùi mặt vào gối. Chuyện gì đang xảy ra thế này không biết!
Trần Dũng Phi không ngừng hỏi Hứa Không Sơn về tình hình ăn uống sinh hoạt của Trần Vãn, chẳng hạn như một bữa ăn bao nhiêu cơm, ngủ lúc mấy giờ dậy lúc mấy giờ, có biểu hiện gì mệt mỏi đặc biệt không, có bị cảm không, cảm mấy lần... trong lời nói còn xen lẫn sự tự trách sâu sắc, khiến Hứa Không Sơn vô cùng áy náy và chột dạ.
"Em trông bếp giúp anh nhé, anh lên gọi Sáu xuống ăn cơm."
Trần Dũng Phi có học qua nấu ăn ở nhà, tay nghề cũng tàm tạm. Lúc này anh vẫn còn đang chìm trong sự tự trách vì không chăm sóc tốt cho Trần Vãn, nghe vậy liền gật đầu đồng ý.
Trần Vãn vểnh tai nghe ngóng động động tĩnh bên ngoài, chỉ thấy tiếng bước chân của một mình Hứa Không Sơn, nên cậu không tiếp tục giả vờ ngủ nữa: "Dũng Phi hỏi anh những gì thế?"
Hứa Không Sơn tóm tắt ngắn gọn vài câu: "Đều là lỗi của anh——"
Trần Vãn giơ tay ngăn lời Hứa Không Sơn định nói tiếp. Là cậu quên không bảo với Hứa Không Sơn rằng có Trần Dũng Phi ở đây, cũng là cậu chủ động trêu chọc Hứa Không Sơn. Nếu nói là sai thì dù thế nào cũng không thể trách lên đầu Hứa Không Sơn được.
Hơn nữa, trong mắt Trần Vãn, chuyện này vốn dĩ không có đúng sai.
"Chúng ta xuống thôi." Trần Dũng Phi đang ở dưới một mình, Trần Vãn sợ chậm trễ lâu quá nhóc sẽ lại suy nghĩ lung tung.
Trần Dũng Phi vừa trông bếp vừa thỉnh thoảng quay đầu lại: "Chú Út, chú thấy đỡ hơn chưa?"
"Đỡ nhiều rồi." Để Trần Dũng Phi yên tâm, Trần Vãn không tiếp tục giả vờ bệnh nữa, rồi cố ăn thêm nửa bát cơm.
Ăn được là phúc, thấy sức ăn của Trần Vãn, Trần Dũng Phi thầm thở phào một cái, nhưng sự lo lắng trong lòng vẫn chưa hoàn toàn buông xuống.
Ăn cơm xong, Hứa Không Sơn xách nước nóng cho Trần Vãn đi tắm. Trần Dũng Phi không đồng ý, nhíu mày: "Buổi tối lạnh thế này, ngộ nhỡ bị cảm thì sao?"
"Không cảm được đâu, trước đây chú toàn tắm tối mà, có bị cảm bao giờ đâu." Trần Vãn hối hận không thôi, lẽ ra cậu nên bảo là bị trẹo chân thì hơn.
Trần Dũng Phi đã từng thấy Trần Vãn ưa sạch sẽ đến mức nào, anh miễn cưỡng nhượng bộ: "Đừng tắm lâu quá đấy."
Nếu là trước đây, Trần Vãn căn bản sẽ không để tâm đến lời Trần Dũng Phi nói, nhưng ai bảo hôm nay cậu có lỗi cơ chứ. Trần Vãn tắm với tốc độ nhanh nhất, không gội đầu để khỏi bị Trần Dũng Phi càm ràm.
Trần Vãn tắm trên lầu, Hứa Không Sơn tắm dưới lầu. Trần Dũng Phi ngồi ở phòng khách ngâm chân, ngâm một lát bỗng nghe thấy tiếng nước loảng xoảng, anh nhấc chân lau khô rồi lên lầu lấy quần áo thay.
Ba người mà có hai người chọn đi tắm, anh mà không tắm thì cứ thấy bứt rứt cả người.
Trần Vãn mua vé tàu hỏa sáng mai. Chín giờ đêm, ánh đèn trong căn nhà nhỏ kiểu Tây tắt ngấm.
"Anh Sơn." Trần Dũng Phi ngủ cả buổi chiều, Trần Vãn đoán anh chưa ngủ được ngay, giọng nhỏ như tiếng thì thầm: "Em bị đầy bụng."
Trần Vãn kéo tay Hứa Không Sơn đặt lên bụng mình, nửa bát cơm ăn thêm buổi tối khiến cậu bị chướng bụng.
Hứa Không Sơn nhẹ nhàng xoa bụng cho Trần Vãn. Lòng bàn tay anh nóng ấm, Trần Vãn thấy dễ chịu hơn một chút.
Chuyến tàu từ tỉnh lỵ về Hà Nguyên chỉ mất hai tiếng đồng hồ, tuy nhiên cộng cả thời gian ra ga tàu và từ ga về nhà thì cũng mất ít nhất nửa ngày trời.
Cảnh vật ngoài cửa sổ tàu hỏa ngày càng quen thuộc, Trần Vãn đột nhiên nảy sinh cảm giác "càng gần quê cũ càng thấy bồn chồn".
Năm tháng bốn ngày, cậu nhớ rất rõ ràng.
"Chú Út chú cười gì thế?" Cạnh Trần Vãn như thường lệ là Hứa Không Sơn, Trần Dũng Phi ngồi đối diện, khóe mắt liếc thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt Trần Vãn.
"Chú vui." Trần Vãn quay đầu lại: "Cháu không vui à?"
"Cháu cũng vui." Trần Dũng Phi toét miệng cười: "Chú Út, chú bảo liệu có ai ra đón mình không?"
Trần Vãn xa nhà năm tháng bốn ngày, Trần Dũng Phi còn lâu hơn thế.
Có lẽ nhiều người sẽ thắc mắc, đi về chỉ mất một ngày, có đến mức cả năm trời mới về một chuyến không? Nhưng thời gian lại chính là thứ mà nhóm người Trần Vãn thiếu nhất.
Họ đã tụt hậu quá nhiều, nếu không tranh thủ thời gian đuổi theo, cái chờ đợi họ sẽ là sự tụt hậu sâu hơn nữa.
"Lớn ngần này rồi mà còn cần người đón." Trần Vãn trêu chọc: "Cháu không thấy ngại à?"
Giọng điệu của Trần Vãn tiết lộ sự mong chờ mà ngay cả chính cậu cũng không nhận ra. Sẽ có người ra đón chứ?
Chắc là không đâu, ba người đàn ông to khỏe, cần gì phải đón. Suy nghĩ của Trần Dũng Phi cũng giống Trần Vãn, anh chỉ hỏi chơi thôi.
Tàu vào ga, những người đã đến đích bước xuống tàu trong ánh mắt ngưỡng mộ của đám đông. Trần Vãn hai tay không, có Hứa Không Sơn và Trần Dũng Phi nên việc xách hành lý không đến lượt cậu.
Vì tin chắc sẽ không có ai đón nên ba người không nhìn ngó xung quanh. Hứa Không Sơn đột nhiên ngẩng đầu, Trần Kiến Quân bị phát hiện liền thầm khen một câu: trực giác thật nhạy bén.
"Chú Ba!" Trần Dũng Phi phấn khích rảo bước tiến lên trước: "Sao chú lại đến đây?"
Trần Vãn vô thức đi chậm lại, theo bản năng muốn xích lại gần Hứa Không Sơn, lại sợ bị Trần Kiến Quân nhìn ra điều gì nên đành cứng rắn nhịn xuống.
Lâu ngày không gặp, Trần Kiến Quân dường như không có bất kỳ thay đổi nào, vẫn là dáng vẻ trong ký ức của Trần Vãn.
"Anh Ba." Trần Vãn vốn tưởng khi gọi danh xưng này cậu sẽ thấy ngượng ngùng, không ngờ thực tế lại trôi chảy đến lạ lùng.
"Anh ra huyện có chút việc, tiện đường ra đón mấy đứa." Trần Kiến Quân quan tâm quan sát Trần Vãn. Mặc dù trong thư Trần Vãn thường nói mọi chuyện đều ổn nhưng anh vẫn phải tận mắt nhìn thấy người mới yên tâm được.
Không ai truy hỏi Trần Kiến Quân đi làm việc gì, thân phận của anh đặc thù, việc gì nói được anh tự khắc sẽ nói, việc gì không nên hỏi Trần Dũng Phi và mọi người đều rất có chừng mực. Trần Kiến Quân đưa tay định lấy cái túi trong tay Trần Dũng Phi, anh lập tức nhảy ra: "Chú Ba, để cháu tự xách."
Bến xe khách nằm cạnh ga tàu hỏa. Ban đầu Trần Vãn đi ở giữa, Trần Dũng Phi và Hứa Không Sơn hai bên trái phải, bây giờ có thêm Trần Kiến Quân, Trần Dũng Phi liền nhường lại vị trí bên trái.
