Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 240
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:08
Trần Kiến Quân mua bốn vé xe khách, bao gồm cả phần của Hứa Không Sơn. Hứa Không Sơn định trả tiền nhưng anh không nhận: "Cậu đừng khách sáo với tôi. Bài quân thể quyền tôi dạy cậu vẫn luyện tập đều đấy chứ?"
"Vẫn luyện ạ." Cơ bắp và thân thủ của Hứa Không Sơn không phải tự dưng mà có, hễ có thời gian rảnh là anh sẽ tập lại vài lần, nếu không ngày nào cũng chạy đường dài ngồi lì trên ghế lái, sáu múi bụng sớm muộn gì cũng dồn thành một.
Cả ba người đều biết Trần Vãn có tật xấu là dễ say xe, nên vừa lên xe, Trần Kiến Quân liền ngồi cùng Trần Dũng Phi ở hàng ghế sau nói chuyện nhỏ nhẹ, không làm phiền cậu nữa.
Xe khách đi đi dừng dừng, Trần Vãn tựa đầu vào cửa sổ, theo sự xóc nảy của xe mà đập đầu vào kính cồm cộp. Hứa Không Sơn không đành lòng, lặng lẽ gạt đầu cậu tựa vào vai mình.
Nửa đêm qua Trần Vãn bị chướng bụng nên ngủ không được yên giấc, sáng sớm lại phải dậy bắt tàu nên suốt dọc đường đều buồn ngủ. Nhận ra động tác của Hứa Không Sơn, lông mi cậu rung rinh nhưng không mở mắt, ngược lại còn nhắm c.h.ặ.t hơn.
Khi vào đến Lâm Khê, Trần Vãn như có cảm ứng, cậu thản nhiên ngẩng đầu: "Chúng ta đến nơi rồi."
"Sáu tỉnh rồi à, có say xe không?" Trần Kiến Quân nghe thấy giọng Trần Vãn liền cất tiếng hỏi.
"Không say ạ." Tựa vào vai Hứa Không Sơn, Trần Vãn như cánh chim mỏi tìm về tổ ấm mà ngủ một giấc ngon lành. Sau khi thức dậy, mặt cậu ửng hồng nhạt, âm lượng hơi thấp nhưng không hề có vẻ yếu ớt, hoàn toàn không có triệu chứng say xe.
Làng Bình An ngày Ba mươi Tết bao trùm trong sắc màu hân hoan. Chu Mai chiên xong thịt giòn, múc một bát cho bọn trẻ ăn lót dạ. Đám Trần Dũng Dương chẳng ai chịu ăn cơm trưa trước, nhất định phải đợi nhóm Trần Vãn về mới thôi.
Quách Tư Mẫn là con gái một trong nhà nhưng không bị nuôi thành tiểu thư lá ngọc cành vàng. Cô đeo tạp dề giúp việc trong bếp, tự nhiên như thể đang ở nhà mình vậy.
Trước bếp treo lủng lẳng thịt gác bếp và xúc xích màu nâu đỏ. Lợn Tết mổ muộn nên Trần Tiền Tiến đã đặc biệt lên núi c.h.ặ.t cành bách, dựng một cái lán trong sân hun suốt ba ngày, sáng sớm nay mới chuyển vào bếp.
Chu Mai bóp thử độ cứng của xúc xích, cắt hai đoạn rửa sạch bằng nước nóng rồi cho vào nồi luộc chín. Bữa tối đãi khách Chu Mai cũng không nỡ bày biện thế này, thịt lợn quý giá, tổng cộng chỉ nhồi được mười cân xúc xích, chỉ đủ cho người trong nhà ăn lấy hương lấy hoa.
Cửa chính đã thay câu đối mới, là Trần Vãn viết sẵn gửi về từ trước, coi như một cách tham gia từ xa vào hoạt động đón năm mới của nhà họ Trần. Máy ghi âm báo giờ, Trần Tiền Tiến bày sẵn bàn ghế, bảo Trần Dũng Dương ra đầu làng xem bọn Trần Vãn đã về tới chưa.
"Cháu cũng đi nữa." Mấy ngày nay hai anh em Trần Dũng Lỗi và Trần Dũng Dương dính nhau như hình với bóng, hễ thấy đứa này thì đảm bảo đứa kia đang ở trong phạm vi mười mét.
"Sinh viên đại học về rồi." Sinh viên đại học là cách dân làng gọi Trần Vãn, không hề mang ý trêu chọc.
Trần Kiến Quân làm người khiêm tốn, nghiêm chỉnh chấp hành chỉ thị không lấy của dân dù chỉ một cây kim sợi chỉ. Mặc dù anh có quyền mượn máy cày của đại đội nhưng anh vẫn chọn cách đi bộ.
"Chú Út, anh!"
"Bố."
Chưa ra khỏi cổng viện, Trần Dũng Phi và Trần Dũng Lỗi đồng thời lên tiếng, bụi mù bay lên theo bước chạy.
Trong bếp, Chu Mai đ.á.n.h rơi cả cái xẻng nấu ăn, lòng Trần Vãn dâng lên cảm giác nghẹn ngào: "Chị dâu, em về rồi."
Vẻn vẹn năm chữ như cát bay vào mắt Chu Mai, khiến hốc mắt chị đỏ hoe. Chu Mai quay mặt đi lau nước mắt, nhất thời không nói nên lời.
Hồi Trần Dũng Phi đi làm năm đầu tiên Chu Mai cũng như vậy, nên anh chẳng hề tị nạnh.
Dưới hiên nhà có thêm ba gương mặt lạ lẫm với Trần Vãn, cậu nhìn qua từng người một, đối chiếu với ký ức của nguyên chủ.
Trong ấn tượng của anh em Trần Dũng Lỗi, Trần Vãn là một người cực kỳ ôn hòa, dùng lời của Trần Vĩnh Đồng để hình dung thì—— chú Út đẹp như một bông hoa vậy.
Trẻ con mà, nhìn người không phân biệt giới tính.
Mười hai người ngồi một bàn có hơi chật chội, Trần Tiền Tiến liền bê cái bàn bát tiên ở phòng Hứa Không Sơn ra, ghép hai cái lại với nhau là vừa đủ chỗ.
Ăn xong bữa trưa náo nhiệt, Trần Vãn xách túi vào phòng khách, bắt đầu chia quà. Chu Mai miệng thì trách cậu tốn kém nhưng nụ cười trên mặt lại rạng rỡ hơn bất cứ ai.
Trần Dũng Dương chạy bịch bịch vào phòng, lấy ra một xấp bài thi đưa tới trước mặt Trần Vãn: "Chú Út ơi, cháu thi được ba lần điểm mười tuyệt đối rồi ạ."
Cậu nhóc không phải muốn dựa vào đó để đòi phần thưởng của Trần Vãn, mà là muốn nói với Trần Vãn rằng cậu đã hoàn thành lời hứa.
"Chú xin lỗi." Trần Vãn xin lỗi vì sự lỡ hẹn của mình, "Chú về muộn quá."
Vẻ mặt Trần Vãn nghiêm túc, không hề hời hợt. Trần Dũng Dương ưỡn n.g.ự.c, cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị: "Cháu không trách chú đâu, chú đâu có cố ý."
Dáng vẻ "ông cụ non" của Trần Dũng Dương khiến mọi người không nhịn được cười, không biết nhóc học cái tính này của ai.
Buổi chiều trôi qua trong tiếng cười đùa. Buổi tối Chu Mai sắp xếp chỗ ở, vẫn để Trần Vãn ngủ chỗ Hứa Không Sơn như cũ, đúng ý hai người.
Căn phòng của Hứa Không Sơn đã được vợ chồng Trần Tiền Tiến dọn dẹp giúp, rơm trên giường là rơm mới thay, chăn bông được phơi nắng mềm mại và xốp. Trần Vãn rúc vào lòng Hứa Không Sơn, tâm trạng vô cùng bình thản.
Thật tốt quá.
Năm mới thứ hai của Trần Vãn ở làng Bình An vẫn là do Hứa Không Sơn đ.á.n.h thức. Cậu không vội dậy ngay mà thò đầu ra hôn nhẹ vào khóe môi Hứa Không Sơn: "Anh Sơn, chúc mừng năm mới."
Hứa Không Sơn đã thức từ sớm nhưng vẫn chưa dậy, chỉ để nghe câu chúc mừng năm mới của Trần Vãn.
Năm ngoái hai người qua mười hai giờ đêm mới đi nằm, Hứa Không Sơn vĩnh viễn không quên được dáng vẻ Trần Vãn cố nhịn cơn buồn ngủ, ghé vào tai anh nói sau này mỗi năm đều phải là người đầu tiên nói chúc mừng năm mới với anh.
Mà giờ đây chỉ cách một bức tường là vợ chồng Trần Kiến Quân đang ở đó, Trần Vãn có chút e ngại, không dám làm loạn với Hứa Không Sơn, nên dĩ nhiên không thức được qua mười hai giờ.
Ngày mùng Một Tết nhà họ Trần vô cùng náo nhiệt. Khoảng mười giờ sáng sau khi đi tảo mộ về, những người đến chúc Tết nườm nượp không ngớt, đa số là nhắm vào Trần Kiến Quân mà đến. Trần Vãn thấy ồn ào, ăn xong bữa trưa liền lấy cớ đi đào rau diếp cá rồi dắt Hứa Không Sơn vào núi trốn sự ồn ào.
Hứa Không Sơn chọn một chỗ tương đối sạch sẽ cho Trần Vãn ngồi nghỉ. Chưa sang xuân nên không thấy dấu vết của côn trùng, có lớp cỏ khô dày lót bên dưới nên không bị dính bùn đất.
Trong gió mang theo hơi ấm, Trần Vãn ôm chiếc áo bông Hứa Không Sơn cởi ra, tầm mắt vượt qua vai anh nhìn sâu hơn vào trong núi: "Em muốn đi leo núi."
"Được." Hứa Không Sơn đồng ý dứt khoát. Rau diếp cá đào được ít nhất cũng đủ ăn ba bữa, anh giấu cuốc và gùi vào một chỗ, "Em muốn đi phía nào?"
Núi non trùng điệp, Trần Vãn đứng dậy, phủi sạch cỏ khô trên người: "Con đường nào anh hay đi vào núi nhất?"
