Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 379
Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:18
Từng xe quần áo từ khắp nơi gửi về được vận chuyển vào kho, Lưu Cường và những người khác bận không xuể, đành thuê thêm vài công nhân thời vụ phụ trách tháo bưu kiện và treo quần áo lên giá.
Trần Vãn và Mãn Ngọc Sơn mỗi người đứng ở một đầu kệ hàng, tiến hành bình chọn trang phục của các thí sinh. Những bộ ưng ý sẽ được dán dấu tích (V), bộ nào không đạt sẽ bị dán dấu gạch chéo (X).
Những bộ có hai dấu X chắc chắn là không đạt yêu cầu, công nhân thời vụ sau đó sẽ gỡ xuống; những bộ có hai dấu V sẽ được đưa vào khu vực riêng. Những bộ có một dấu V và một dấu X thì Trần Vãn và Mãn Ngọc Sơn cần phải thảo luận thêm, nhưng đa số đều là hai dấu X. Những kệ hàng họ vừa đi qua nhanh ch.óng trống rỗng một mảng lớn.
Trần Vãn nhìn đến hoa cả mắt, ngửa cổ nãy giờ khiến cổ anh đau nhức không chịu nổi. Chạm phải ánh mắt của Mãn Ngọc Sơn, cả hai cùng nở nụ cười khổ.
"Nghỉ một lát đi." Đi hết một dãy kệ, Trần Vãn ngồi xuống ghế, "Cảm thấy thế nào?"
Mãn Ngọc Sơn day day huyệt thái dương lắc đầu, giọng điệu có phần nặng nề: "Kém xa so với tưởng tượng của tôi."
Phóng tầm mắt nhìn qua, màu đen, xanh quân đội, xanh thẫm chiếm lĩnh tông màu chủ đạo của kho hàng, xám xịt một màu. Màu sắc không dám táo bạo đã đành, mấu chốt là kiểu dáng cũng vô cùng bảo thủ. Đa số các thí sinh hiểu về "quần áo mới" hoàn toàn theo nghĩa đen, quần áo vừa mới may xong chính là quần áo mới, không có một chút nội hàm nào.
"Cứ thong thả thôi." Cảm nhận của Trần Vãn cũng tương tự Mãn Ngọc Sơn, "Muốn dẹp bỏ cái cũ, phải chấn chỉnh từ nguồn gốc. Nay nguồn gốc đã thay đổi, sớm muộn gì chúng ta cũng thấy được kết quả mình mong muốn."
"Đó là lời của Chu Hy." Mãn Ngọc Sơn bật cười, "Tôi nhớ trong thư phòng của ông nội tôi có b.út tích thật của Chu Hy, nhưng giờ chắc đã vật đổi sao dời rồi."
Trần Vãn nhắm mắt để làm dịu sự khô khốc, nghe vậy anh quay đầu lại: "Tôi không tin luân hồi, nhưng tôi tin vào nhân quả báo ứng, anh có tin không?"
Mãn Ngọc Sơn hiểu Trần Vãn đang ám chỉ điều gì, ông kiên định ánh mắt: "Tôi tin."
Tiếp tục chọn quần áo thêm nửa ngày, Trần Vãn không nhịn được dùng mu bàn tay dụi mắt. Tiền công của công nhân thời vụ được thanh toán theo ngày, anh trả tiền xong rồi quay người khóa cửa kho lại.
"Mắt cậu sao thế?" Mãn Ngọc Sơn thấy Trần Vãn liên tục dụi mắt liền nắm lấy cánh tay anh, "Có phải bị bụi bay vào không?"
"Tôi không biết." Trần Vãn chớp mắt thật mạnh, gió thổi qua làm nước mắt chảy ra, nhưng cảm giác cộm mắt nghiêm trọng vẫn không hề thuyên giảm.
"Có tơ m.á.u rồi, đừng dụi nữa." Mãn Ngọc Sơn không tìm thấy dị vật trong mắt Trần Vãn, "Lát nữa nhỏ ít t.h.u.ố.c nhỏ mắt thử xem."
Mãn Ngọc Sơn định tiến lại gần thổi giúp Trần Vãn nhưng anh né tránh.
Tình trạng này của Trần Vãn rõ ràng không thể lái xe, Mãn Ngọc Sơn có bằng lái xe ở nước ngoài nhưng không áp dụng được với luật giao thông trong nước. Trần Vãn nhắm nghiền một mắt, bảo ông đến xưởng d.ư.ợ.c tìm Hứa Không Sơn.
Mãn Ngọc Sơn chạy bước nhỏ, đụng ngay Hứa Không Sơn đang đi tới hội quân với họ: "Tôi đang định tìm cậu đây, mắt Trần Vãn đột nhiên khó chịu, không lái xe được."
Lời vừa dứt, Hứa Không Sơn đã nhanh ch.óng bỏ xa Mãn Ngọc Sơn ở phía sau. Trần Vãn ngồi ở ghế phụ, mở một mắt nhắm một mắt.
"Mắt nào khó chịu?" Hứa Không Sơn mạnh tay mở cửa xe, mặt đầy vẻ lo lắng.
"Bên trái." Trần Vãn ngẩng đầu sát lại gần Hứa Không Sơn, cảm nhận ngón tay anh nhẹ nhàng vạch mí mắt mình ra, thổi nhẹ hai cái.
"Đã đỡ hơn chưa?" Hứa Không Sơn buông tay xuống, nhíu mày, như thể bị những tia m.á.u trong mắt Trần Vãn làm cho đau lòng.
"Chưa." Trần Vãn thành thật đáp. Hai người quên bẵng môi trường xung quanh nên không nhận ra tư thế lúc này của họ thân mật đến mức nào.
Một ý nghĩ nghi hoặc lóe lên trong đầu Mãn Ngọc Sơn, ông vô thức dừng bước, quay người nhìn về phía xa.
"Có lẽ là bị viêm rồi, tôi đưa em đến trạm y tế xem sao." Xưởng d.ư.ợ.c nằm xa khu vực thành phố, để đề phòng mọi người đau đầu sổ mũi nên có trang bị trạm y tế.
Hứa Không Sơn gọi Mãn Ngọc Sơn lên xe, nhấn ga phóng đi.
Bác sĩ của xưởng d.ư.ợ.c là do Đỗ Đằng Long đích thân chọn, còn phối hợp thêm một y tá trợ lý. Mùa đông có nhiều trẻ em bị cảm lạnh, Hứa Không Sơn đợi đám trẻ đang sụt sịt đi xa mới dắt Trần Vãn vào trong.
"Nhiễm khuẩn rồi." Sau khi khám xong, bác sĩ kê một lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt, "Ngày nhỏ ba lần, nhỏ xong nhắm mắt nghỉ ngơi năm phút, mấy ngày tới hạn chế dùng mắt."
Hứa Không Sơn nhận t.h.u.ố.c nhỏ mắt nhỏ cho Trần Vãn, nhìn chằm chằm đồng hồ canh đủ năm phút: "Có nhìn rõ anh không?"
Trần Vãn bị Hứa Không Sơn làm cho phì cười, anh bị đau mắt chứ có mù đâu mà không nhìn rõ: "Nhìn rõ ạ."
Thuốc nhỏ mắt rất hiệu nghiệm, mắt Trần Vãn dịu đi nhiều. Hứa Không Sơn thở phào, nhét lọ t.h.u.ố.c vào túi áo, tiện tay nắm lấy tay Trần Vãn.
Trần Vãn không chú ý nên bị nắm trúng, sau đó vội vàng vùng ra để tránh bị người khác nghi ngờ.
Mãn Ngọc Sơn dời tầm mắt đi chỗ khác: "Trần Vãn, ngày mai cậu ở nhà nghỉ ngơi đi, việc quần áo cứ giao cho tôi."
"Không cần đâu." Trần Vãn không thèm suy nghĩ mà từ chối ngay. Bác sĩ lần đầu gặp phải bệnh nhân dám không nghe lời dặn ngay trước mặt mình, liền ho khan một tiếng thật mạnh.
Mặt Trần Vãn nóng bừng, ngượng ngùng giải thích: "Tôi làm một cái băng che mắt, che mắt trái lại được không?"
"Rồi để mắt phải cũng bị nhiễm trùng luôn hả?" Giọng bác sĩ không mấy thân thiện, Trần Vãn ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám nói thêm gì nữa.
Trước khi ngủ, Hứa Không Sơn lại nhỏ t.h.u.ố.c cho Trần Vãn một lần nữa. Chàng thanh niên tuấn tú nằm ngửa trên gối mềm, mở mắt, hoàn toàn không chút phòng bị để mặc t.h.u.ố.c nhỏ vào mắt. Lông mi bị kích thích sinh lý run rẩy hai cái, những giọt nước thừa chảy dọc theo đuôi mắt thấm vào tóc mai.
"Nhắm mắt lại." Hứa Không Sơn dời lọ t.h.u.ố.c ra, Trần Vãn nhắm mắt trái nhưng mắt phải vẫn mở, nhìn thẳng vào mắt anh. Hứa Không Sơn lấy một tay che lại: "Không được, Vãn Vãn em phải nghe lời bác sĩ."
Lông mi của Trần Vãn lướt qua lòng bàn tay Hứa Không Sơn, tầm nhìn chìm trong bóng tối, con ngươi không yên phận xoay tròn dưới mí mắt.
Anh cũng muốn nghỉ ngơi, nhưng thời gian không chờ đợi ai cả. Quần áo trong kho phải nhanh ch.óng bình chọn xong để chọn ra bốn mươi người đứng đầu, kịp gửi giấy mời thi bán kết trước Tết. Vòng bán kết diễn ra trực tiếp tại xưởng may, nếu muộn quá trùng với ngày di dời xưởng thì anh sao lo liệu cho xuể.
Trần Vãn ngoài mặt tỏ ra ngoan ngoãn, nhưng thực chất đã hạ quyết tâm, ngày mai Hứa Không Sơn vừa đi làm là anh sẽ lẻn đến xưởng may ngay, cùng lắm là buổi chiều về sớm một chút, như vậy sẽ thần không biết quỷ không hay.
Vẫn nhắm mắt đủ năm phút theo lệ, Trần Vãn mở mắt ra, những tia m.á.u do nhiễm trùng đã tan đi bớt, nhưng vẫn còn vài vệt đậm lan ra trên lòng trắng. So với con mắt phải trong veo, trông mắt trái vô cùng thê t.h.ả.m. Hứa Không Sơn xót xa hôn lên đó một cái, tắt đèn nằm xuống bên cạnh Trần Vãn, một tay nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, dỗ anh vào giấc ngủ.
