Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 380
Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:19
Hứa Không Sơn không ngờ Trần Vãn lại "dương phụng âm vi" với mình. Buổi sáng nhỏ t.h.u.ố.c xong, anh xuống lầu bận rộn một hồi, rồi vội vã lái xe việt dã ra đầu đường đón Mãn Ngọc Sơn đưa đến xưởng may.
"Mắt Trần Vãn có chuyển biến tốt không?" Mãn Ngọc Sơn nghiêng đầu trò chuyện với Hứa Không Sơn, trong đầu vô thức hiện lên dáng vẻ lo lắng của đối phương ngày hôm qua.
"Đỡ nhiều rồi ạ." Nếu Trần Vãn không thuyên giảm, Hứa Không Sơn chắc chắn không nỡ bỏ mặc anh mà đi làm, "Việc ở xưởng phiền anh nhé."
"Đó vốn là việc tôi nên làm mà." Mãn Ngọc Sơn ra vẻ bâng quơ nói, "Sao anh Hứa không ở khu tập thể của xưởng? Như vậy chắc sẽ thuận tiện hơn chứ?"
"Quen rồi ạ." Hứa Không Sơn không nhận ra sự dò xét của Mãn Ngọc Sơn, nhưng trực giác bảo anh không nên tiếp tục chủ đề này, vì vậy anh tỏ vẻ tập trung lái xe.
Mãn Ngọc Sơn biết ý dừng chủ đề lại, thầm lắc đầu, chắc là do ông đa nghi quá thôi. Hơn nữa, việc dò hỏi chuyện riêng tư của người khác không phải là hành vi của người quân t.ử, là ông đã thất lễ.
Trần Vãn tận tai nghe thấy tiếng xe nổ máy đi xa, anh chột dạ xuống lầu chốt cửa chính từ bên trong, kéo rèm cửa lại rồi dùng máy may làm một chiếc băng che mắt có dây thun co giãn.
Trước đây anh chưa từng làm băng che mắt, nhưng dù sao kỹ thuật cũng sẵn có, dựa vào trí nhớ cũng làm ra được một cái trông khá ra dáng. Trần Vãn đeo vào điều chỉnh một chút, cảm thấy khá mới mẻ. Anh đi quanh nhà một vòng, thấy không ảnh hưởng đến việc đi lại mới lặng lẽ lẻn ra khỏi cửa.
Cái bụng rỗng tuếch cả buổi sáng truyền đến cảm giác đói bụng, Trần Vãn giữ vẻ thản nhiên đi đến tiệm bánh bao bên lề đường. Người xếp hàng phía trước quay đầu lại, ban đầu sững người, sau đó liền lộ ra vẻ mặt đầy đồng cảm mà nhường chỗ.
"Cảm ơn." Trần Vãn lịch sự cảm ơn, "Cho tôi một cái bánh hoa cuộn và một bát sữa đậu nành."
Buổi sáng Trần Vãn không thích ăn đồ quá dầu mỡ. Bánh hoa cuộn trong xửng hấp phân tầng rõ rệt, trộn lẫn với hành lá băm và muối tiêu, một cái to xấp xỉ nắm đ.ấ.m của Hứa Không Sơn, cộng thêm sữa đậu nành là hoàn toàn đủ để lấp đầy dạ dày anh.
Tuy nhiên, trong mắt bà chủ tiệm bánh bao thì sự việc không phải như vậy. Bà không nói không rằng gắp luôn hai cái bánh hoa cuộn, múc một bát sữa đậu nành đầy ắp, rồi gọi chồng mình bưng đến bàn cho Trần Vãn.
Trần Vãn ngồi xuống, bị hai cái bánh hoa cuộn to đùng trước mặt làm cho giật mình: "Tôi chỉ gọi một cái thôi mà."
"Cậu cứ ăn đi, cái thêm đó là nhà tôi tặng, không thu tiền đâu." Người đàn ông hào phóng xua tay, "Ra ngoài bôn ba ai mà chẳng có lúc khó khăn."
Khó khăn? Khó khăn gì cơ? Trần Vãn ngơ ngác, anh cúi đầu nhìn quần áo mình đang mặc. Năm nay quá bận nên chưa kịp may đồ mới, chiếc quần nhung tăm màu xám đậm trên chân là từ năm ngoái, tuy giặt có hơi bạc màu nhưng tuyệt đối không đến mức tồi tàn. Nửa thân trên là chiếc áo phao lông vũ dáng ngắn, nhẹ nhàng và không hề cồng kềnh.
Khoan đã —— Trần Vãn đã nghĩ thông mấu chốt vấn đề. Thời buổi này ít người biết nhìn hàng, ông bà chủ tiệm bánh chắc chắn đã nhận nhầm áo lông vũ thành áo bông, rồi tự suy diễn anh là một kẻ tội nghiệp không mua nổi áo ấm, đang phải chịu đói chịu rét.
Trần Vãn dở khóc dở cười đem bánh hoa cuộn trả lại cho bà chủ, bày tỏ mình thật sự không ăn nổi hai cái. Vẻ mặt bà chủ rõ ràng là không tin, bà dùng giấy dầu gói lại: "Ăn không hết thì để dành đi đường mà ăn."
Một cái bánh hoa cuộn không đáng bao nhiêu tiền, nhưng buôn bán nhỏ kiếm tiền không dễ, Trần Vãn trả tiền theo giá gốc rồi cầm cái bánh còn lại chen lên xe buýt theo dòng người.
Xe buýt buổi sáng không còn chỗ trống, Trần Vãn nắm lấy tay vịn đứng vững. Đột nhiên vạt áo bị ai đó kéo nhẹ, một người đàn ông trung niên đứng dậy nhường chỗ: "Cậu thanh niên, ngồi vào chỗ của tôi này."
Trần Vãn cuối cùng cũng hiểu những sự bất thường nãy giờ từ đâu mà ra. Anh chạm vào chiếc băng che mắt giải thích: "Chú cứ ngồi đi ạ, mắt cháu chỉ bị viêm thôi."
Nói xong Trần Vãn kéo băng che mắt xuống, để lộ mắt trái. Để tránh tiếp tục bị hiểu lầm, Trần Vãn dứt khoát tháo băng che mắt cầm trong tay, nhắm mắt suốt quãng đường đi cho đến khi tới xưởng may mới đeo lại.
Mãn Ngọc Sơn đã bắt đầu làm việc được một lúc, nghe thấy công nhân thời vụ chào buổi sáng với Trần Vãn, ông kinh ngạc đi tới: "Chẳng phải đã bảo cậu ở nhà nghỉ ngơi sao?"
"Mắt tôi không có gì đáng ngại nữa rồi, tiếp tục làm việc thôi." Đối mặt với Mãn Ngọc Sơn, Trần Vãn không cần kiêng dè, "Anh đang bình chọn kệ hàng nào vậy?"
Trần Vãn kiên trì, Mãn Ngọc Sơn khuyên nhủ vô ích đành phải thỏa hiệp. Dù sao ông cũng là cấp dưới, không thể quyết định thay ông chủ được.
Thoắt cái đã đến giờ cơm. Trước đây khi ở xưởng may, Trần Vãn thường ăn cơm cùng Hứa Không Sơn, từ khi quán ăn đối diện trường học khai trương, anh đã trở thành khách quen. Nhưng hôm nay tình hình đặc biệt, anh không dám mạo hiểm nên nhờ Mãn Ngọc Sơn mua giúp một phần cơm hộp mang về kho giải quyết.
Bốn giờ chiều, Trần Vãn tính toán thời gian chuẩn bị nghỉ làm. Trước khi đi, anh dặn dò Mãn Ngọc Sơn ngàn vạn lần đừng nói với Hứa Không Sơn rằng anh đã đến xưởng.
Nhìn dáng vẻ cẩn thận của anh, Mãn Ngọc Sơn nén cười, gật đầu đồng ý với yêu cầu của Trần Vãn.
Chuyến xe buýt lượt về có chỗ trống, Trần Vãn ngồi cạnh cửa sổ, nghĩ thầm kiểu gì mình cũng về nhà trước Hứa Không Sơn, anh thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xe buýt chạy êm đềm, đi đi dừng dừng, Trần Vãn tựa vào cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần, không chú ý thấy một chiếc xe việt dã quen thuộc vừa chạy lướt qua bên cạnh.
Vì lo lắng cho Trần Vãn, làm xong việc trong tay, Hứa Không Sơn đã xin tan làm sớm một tiếng.
Mãn Ngọc Sơn không biết Hứa Không Sơn nảy ra ý định đột xuất, cứ ngỡ là có chỗ nào đó bị lộ dấu vết, hơi thở nghẹn lại. Chờ đến khi nghe rõ lời Hứa Không Sơn, ông mới dần lấy lại bình tĩnh: "Cậu đợi một lát, tôi dọn dẹp chút đã."
Lúc này mới trôi qua nửa tiếng kể từ khi Trần Vãn rời đi, Mãn Ngọc Sơn cố ý lề mề để kéo dài thời gian cho anh. Cảm nhận được sự thúc giục không lời của Hứa Không Sơn, Mãn Ngọc Sơn thầm cầu nguyện cho Trần Vãn ở trong lòng.
Cửa cổng của căn nhà nhỏ bị khóa từ bên ngoài, sắc mặt Hứa Không Sơn lập tức thay đổi. Anh nhíu mày lấy chìa khóa ra, trong nhà yên tĩnh lạ thường. Bát trứng đường để lại cho Trần Vãn hồi sáng trong bếp đã nguội ngắt, mỡ lợn màu trắng đông lại khiến người ta nhìn vào là chẳng còn cảm giác thèm ăn.
Trần Vãn xuống xe buýt, đặc biệt nhấc cổ tay xem mặt đồng hồ. Không ngoài dự đoán, lúc này Hứa Không Sơn vẫn còn ở văn phòng, anh có đủ thời gian để tạo ra giả tượng mình ở nhà cả ngày.
Dự tính đủ điều sau khi về nhà, bước chân Trần Vãn nhẹ nhõm ——
Tại sao chiếc xe Hứa Không Sơn lái đi sáng nay lại đang đỗ trước cửa nhà?
Tim Trần Vãn đập thình thịch, anh lấy hết can đảm đi vòng qua chiếc xe việt dã, nhìn vào trong cửa chính, thôi tiêu rồi!
Hứa Không Sơn đứng sững như pho tượng giữa phòng khách, dù cách xa vài mét, Trần Vãn vẫn có thể cảm nhận được tâm trạng của anh.
"Em xin lỗi anh Sơn." Trần Vãn dứt khoát nhận lỗi, chạy vài bước vào phòng khách, ôm chầm lấy Hứa Không Sơn, kiễng chân dùng mặt không ngừng cọ cọ vào người anh.
