Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 65
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:30
“Nghiệp chướng mà! Đúng là nghiệp chướng!” Chú Tư Trần đau xót thốt lên, tổ hai của họ đúng là đen đủi tám đời mới vướng phải ba người nhà họ Hứa này.
Chạy đi chạy lại mấy chuyến, đồ đạc cũng chuyển gần hết, Trương Thành cất chìa khóa, nói với Hứa Không Sơn rằng nếu người nhà họ Tôn đến gây sự thì cứ bảo họ đến đồn công an tìm anh.
Lời nói của Trương Thành không nghi ngờ gì chính là đang chống lưng cho Hứa Không Sơn, dựa vào bản lĩnh của người nhà họ Tôn sao có thể dám đến đồn công an chứ.
“Cảm ơn anh Trương, cảm ơn anh Triệu.” Hứa Không Sơn chân thành cảm ơn, mặc dù người nhà họ Tôn trong mắt anh chẳng đáng lo ngại.
Rời khỏi nhà họ Hứa vào khoảng hơn hai giờ chiều, Trương Thành đề nghị ra về, Chu Mai gọi họ lại: “Dù sao hai chú về cũng không có việc gì, hay là ăn xong cơm tối rồi hãy đi.”
Cách lúc ăn cơm xong ít nhất cũng ba tiếng đồng hồ, Trương Thành từ chối lời mời ở lại của Chu Mai, nói hôm nào rảnh sẽ lại đến.
Sau khi hai người đi, Hứa Không Sơn vác cuốc ra vườn rau của nhà họ Hứa, không, bây giờ nên nói là vườn rau của anh mới đúng.
Cỏ mùa đông mọc chậm, cũng may Hứa Không Sơn đến kịp lúc, lá rau chưa bị cỏ dại che lấp hoàn toàn. Anh mất một chút thời gian nhổ sạch cỏ, những chiếc lá non của cải chíp vươn ra mọng nước, chưa đầy nửa tháng nữa là có thể ăn được rồi.
Hứa Không Sơn động tác thuần thục tỉa bớt cây con rồi bón phân, khi anh đứng thẳng lưng dậy, vườn rau đã mang một diện mạo mới hoàn toàn.
Cải chíp chưa ăn được, cải thìa thì mọc um tùm rồi, Hứa Không Sơn cắt nửa gùi, mang về hái ngọn non nấu canh, lá già và cuống thì để lại ủ phân.
Xung quanh vườn rau trồng đậu Hà Lan đang bò lan mặt đất, Hứa Không Sơn ngắt hai nắm ngọn đậu xanh mướt, xào hay nấu canh đều vô cùng thơm ngon.
Lúc Hứa Không Sơn bận rộn ngoài ruộng thì Trần Vãn cũng không hề rảnh rỗi, cậu trải xấp vải may áo bông lên bàn học rồi bắt đầu cắt theo số đo của Hứa Không Sơn. Chiếc kéo sắc lẹm lướt qua, vải vóc dưới tay cậu chia thành những hình dạng mong muốn một cách mượt mà.
Phía nhà bếp Chu Mai thái bảy phần thịt nạc ba phần thịt mỡ, đổ vào chậu trộn đều với muối, đường, rượu trắng, bột hoa tiêu, bột ớt cùng các loại gia vị khác. Lớp màng ruột lợn đã rửa sạch được buộc thắt nút ở phần cuối, miệng bao quanh ống tre dày bằng hai ngón tay, bắt đầu nhồi xúc xích.
Hai chị em Trần Tinh một người cầm kim một người cầm chỉ ngồi bên cạnh giúp đỡ, xúc xích nhồi xong được buộc thành từng đoạn ngắn đều nhau, dùng kim châm thủng các bọt khí trong màng ruột, sau đó treo dưới hiên nhà phơi khô.
Số thịt còn lại trước khi làm thịt hun khói cần phải xát muối ướp trong hai ngày, Chu Mai đã nhờ Trần Tiền Tiến khiêng cái chum lớn vào bếp từ trước, thịt nạc mỡ đan xen được xếp gọn gàng vào trong chum, bên trên đậy một cái mâm tre lớn, như vậy có thể ngăn chuột chui vào ăn vụng thịt.
Đợi hai ngày nữa muối tan hết, dùng nước sôi dội qua một lượt là có thể treo lên gác bếp để hun khói thịt rồi.
Nhưng hun như vậy tốc độ khá chậm, không kịp gửi đi trước tết. Chu Mai dự định đến lúc đó sẽ đi c.h.ặ.t một ít cành cây bách về, tập trung hỏa lực hun trong hai ngày hai đêm.
Bận rộn xong thời gian cũng không còn sớm nữa, Chu Mai vươn cái lưng mỏi nhừ, hâm lại những món ăn chưa ăn hết buổi trưa.
Làm áo bông phức tạp hơn áo thun nhiều, lúc Chu Mai gọi ăn cơm, Trần Vãn mới vừa hoàn thành xong toàn bộ công việc cắt may, để làm xong hoàn toàn chắc là cần thêm một buổi chiều nữa.
Ngọn đậu Hà Lan Hứa Không Sơn mang về cực kỳ tươi, Chu Mai băm một ít gừng, đun sôi nước rồi chần qua một chút, thêm muối gia vị là bưng lên bàn, vị thanh mát khiến Trần Vãn uống thêm một bát canh.
Kết quả của việc uống nhiều canh là Trần Vãn bị buồn tiểu tỉnh giấc giữa đêm, cậu không thể chấp nhận việc để bô trong phòng rồi sáng hôm sau mới mang đi đổ, vì vậy chỉ có thể xuống giường ra ngoài đi vệ sinh.
Hứa Không Sơn nằm ở phía ngoài giường, động tác thức dậy của Trần Vãn đã làm anh tỉnh giấc, giọng nói người đàn ông mang theo vẻ mơ màng lúc mới tỉnh: “Lục Nhi?”
“Anh Sơn anh ngủ đi, em đi vệ sinh một chút.” Trần Vãn bước qua chân Hứa Không Sơn dẫm lên mép giường, cầm lấy chiếc đèn pin trên tủ đầu giường.
Phía sau Hứa Không Sơn chống tay ngồi dậy: “Anh đi cùng em.”
Anh nhớ buổi đêm mắt Trần Vãn nhìn không rõ, vạn nhất đèn pin đột ngột hết điện tắt ngóm thì Trần Vãn ngã thì sao.
Đêm nay không sao cũng không mây, đen kịt, Trần Vãn cầm đèn pin đi phía trước, Hứa Không Sơn đi theo sau, dừng lại bên ngoài nhà vệ sinh.
Đêm khuya thanh vắng, Trần Vãn nghĩ đến Hứa Không Sơn chỉ cách một bức tường, đột nhiên thấy hơi ngượng ngùng.
“Anh Sơn anh đi xa ra một chút.” Trần Vãn hổ thẹn không muốn để Hứa Không Sơn nghe thấy tiếng mình đi vệ sinh, nín đến mức đỏ cả tai mặt.
Hứa Không Sơn không hiểu tại sao, nhưng vẫn nghe lời đi ra giữa sân vài bước: “Thế này được chưa?”
Trần Vãn không trả lời anh, nhanh ch.óng giải quyết nhu cầu sinh lý.
“Em xong rồi anh Sơn.” Ánh đèn pin chiếu xuống mặt đất, Hứa Không Sơn nghe vậy liền quay người lại, Trần Vãn quơ đèn pin một cái: “Đi thôi.”
Rửa tay xong, hai người trở lại phòng nằm lên giường, có Hứa Không Sơn ở đó, cơ thể Trần Vãn nhanh ch.óng ấm áp trở lại.
Tại nhà họ Trần vừa thịt lợn, ngày hôm sau Chu Mai mang một ít thịt biếu nhà ngoại, tiện thể đưa cả ba chị em Trần Dũng Dương đi cùng luôn, hàng năm cứ nghỉ hè là mấy đứa trẻ đều phải sang nhà ngoại chơi một tuần. Lũ trẻ không có nhà, người lớn lại bận rộn công việc của mình, thế nên lúc Trần Vãn dùng máy khâu căn bản không có ai nhìn thấy.
Số bông vải Chu Mai mua về để trong phòng Trần Vãn, vì tủ trong phòng Trần Vãn là lớn nhất, một nửa không gian dùng để cất những đồ bình thường không dùng tới.
Thiên thời địa lợi nhân hòa đều có đủ, Trần Vãn nhanh ch.óng làm xong chiếc áo bông mới cho Hứa Không Sơn. Tuy nhiên để giữ vững hình tượng người mới học, cậu đợi thêm hai ngày nữa.
Thời gian lững lờ trôi qua trong làn khói xanh trên mái ngói màu thẫm, Hứa Không Sơn đã thu thập đủ đá để làm móng nhà, từ dưới núi vác về một thân cây sam đường kính to khoảng bắp tay, dùng để làm xà chính cho gian chính.
Thân cây sam dài mấy mét dựng dưới hiên nhà, Trần Vãn không tin vào mắt mình thử đi nhấc thử xem trọng lượng của nó thế nào, kết quả là dùng hết sức bình sinh mà thân cây sam vẫn bất động, cậu còn suýt nữa trẹo cả lưng.
Đây chính là lý do vì sao mỗi bữa Hứa Không Sơn ăn nhiều hơn cậu ba bát cơm sao? Cậu tâm phục khẩu phục rồi.
Trong không khí thoang thoảng mùi cành bách tươi đang cháy, bên trong còn lẫn lộn hương thơm của vỏ quýt, vỏ cam, xúc xích và thịt hun khói dần chuyển từ màu đỏ sang màu đen, Chu Mai nắn nắn độ cứng mềm, cắt hai đoạn xúc xích rửa sạch rồi bỏ vào nồi luộc chín thái lát. Lớp màng ruột trong suốt bao bọc lấy phần nhân đỏ hồng bóng bẩy, thấp thoáng thấy cả hạt hoa tiêu và bột ớt vụn, món xúc xích kiểu Tuyên đúng là cực phẩm đưa cơm.
