Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 66

Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:30

Trần Vãn c.ắ.n phải một hạt hoa tiêu, đầu lưỡi như có vô số người tí hon đang nhảy múa, phải uống liền ba ngụm canh mới tìm lại được vị giác đã bị tê liệt.

“Anh Sơn.” Buổi tối sau khi vệ sinh xong, Trần Vãn vẫy tay gọi Hứa Không Sơn, đợi anh lại gần mới thần thần bí bí từ sau lưng lấy ra một chiếc áo bông dày dặn: “Em làm xong rồi.”

“Cho anh sao?” Mặc dù đã được nhận quần áo một lần nhưng sự kinh ngạc và xúc động trong lòng Hứa Không Sơn không hề giảm bớt chút nào, anh rõ ràng là ngây người ra, đến mức nhất thời quên cả cử động.

“Cho anh đấy, mau mặc thử xem có vừa không.” Trần Vãn không đợi được muốn thấy dáng vẻ Hứa Không Sơn thay áo bông mới, vươn tay cởi cúc áo của người đàn ông.

Hứa Không Sơn đến khi cậu cởi đến cái cúc thứ ba mới phản ứng lại, cúi đầu lúng túng tự mình cởi nốt những cái còn lại, tỏ ra vô cùng tự giác.

Bên trong anh mặc chiếc áo sơ mi vá, muốn thay đương nhiên phải thay cả bộ, Trần Vãn không nói hai lời đập chiếc áo thun vào người Hứa Không Sơn, bảo anh mặc vào cùng luôn.

Quần áo cũ vương vãi trên mép giường, lần thứ ba đối mặt trực tiếp với cơ thể của Hứa Không Sơn, Trần Vãn vẫn không nhịn được mà đỏ mặt tim đập nhanh.

“Đừng động, để em.” Hứa Không Sơn khoác áo bông vào, định cài cúc áo, Trần Vãn nhẹ nhàng gạt tay anh xuống, đích thân cài từng chiếc cúc cho anh.

Cài đến chiếc trên cùng, Trần Vãn vỗ vỗ vào những chỗ bị nhăn, lùi lại một bước ngắm nhìn Hứa Không Sơn từ đầu đến chân.

Trong mắt Trần Vãn, thân hình Hứa Không Sơn còn xuất sắc hơn cả người mẫu nam tiêu chuẩn, đúng là móc treo quần áo bẩm sinh, là người cộng sự hoàn hảo nhất của cậu.

Độ rộng vai vừa vặn của chiếc áo bông đã làm tôn lên đường nét vai vượt điểm tuyệt đối của Hứa Không Sơn, phần vòng n.g.ự.c Trần Vãn hơi nới rộng một chút để tránh cảm giác bó sát, vòng eo thu hẹp, hiện ra thân hình tam giác ngược của Hứa Không Sơn.

Đối với áo bông, Trần Vãn vốn dĩ không mấy yêu thích, không có nguyên nhân nào khác, vì nó quá quê mùa, quê đến mức khiến cả người trông cứ xám xịt, hàng ngày cậu đều cảm thấy mình như một ông cụ non.

Vì vậy lúc làm cho Hứa Không Sơn, Trần Vãn đã thêm vào một số thiết kế mang tính thời trang, ví dụ như biến kiểu cổ tròn vây quanh cổ thành kiểu bẻ ra ngoài giống như áo khoác đại y, để lộ cổ ra cũng không sao, lúc lạnh thì bẻ lại là được.

Chiều dài của áo không phải kiểu keo kiệt vừa vặn đến eo, mà kéo dài xuống dưới đường eo một chút phủ qua m.ô.n.g.

“Anh Sơn anh quay một vòng em xem nào.”

Hứa Không Sơn giống như con rối gỗ nghe theo mệnh lệnh của Trần Vãn quay một vòng tại chỗ, đường nét bóng lưng cũng hoàn mỹ không tì vết.

Trần Vãn từ từ thở phào nhẹ nhõm, may mà hiệu quả tốt hơn so với cậu tưởng tượng, không hổ là Hứa Không Sơn.

Đợi cậu ngắm nhìn xong, Hứa Không Sơn cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ngẩn ngơ, anh vui mừng khôn xiết sờ soạng bộ quần áo trên người, rồi lại cúi đầu nhìn trước n.g.ự.c, vạt áo, ống tay, nếu không phải vì cổ không thể quay được ba trăm sáu mươi độ thì anh hận không thể nhìn nốt cả phần lưng.

Nếu lúc này trước mặt có một chiếc gương, Hứa Không Sơn chắc chắn sẽ giống như một đứa trẻ có quần áo mới mà chạy đến trước gương nhìn ngắm kỹ càng dáng vẻ mình mặc áo mới.

Khóe miệng Hứa Không Sơn cố sức nhếch lên, cười đến đờ cả mặt mà không tự biết.

“Lục Nhi, em đối với anh tốt thật đấy.” Miệng Hứa Không Sơn không nói được những lời ngọt ngào, anh chỉ biết dùng cách trực tiếp nhất để bày tỏ sự yêu thích của mình.

“Em không đối tốt với anh thì đối tốt với ai?” Trần Vãn nắm lấy tay Hứa Không Sơn, “Em sẽ làm cho anh thật nhiều quần áo mới nữa.”

Trong lòng Hứa Không Sơn ngọt như ăn mật, trừ việc cười ra thì vẫn là cười, Trần Vãn nhìn mà thấy đau mặt thay cho anh.

“Đi, sang cho chị dâu em xem một chút.” Trần Vãn còn trông cậy vào việc Hứa Không Sơn làm người mẫu cho mình nữa, cậu kéo cánh tay anh đi qua gian chính, cửa phòng của hai vợ chồng họ đang mở, Trần Vãn đứng ở cửa chào một tiếng, sau đó đẩy Hứa Không Sơn ra.

“Chú Trần, thím Chu.” Hứa Không Sơn cục tác khoe bộ quần áo mới trên người, mắt không dám nhìn thẳng vào Chu Mai.

“Gớm, Đại Sơn lấy đâu ra bộ quần áo mới thế này?” Phải nói là Chu Mai tâm lý hơn Trần Tiền Tiến nhiều, Trần Tiền Tiến còn chưa hiểu hai người này đang diễn trò gì thì Chu Mai đã phát hiện ra sự khác biệt của Hứa Không Sơn.

“Lục Nhi làm cho cháu đấy ạ.” Nhắc đến Trần Vãn, mặt Hứa Không Sơn rạng rỡ đầy vẻ vui mừng.

“Chị dâu, thấy sao ạ, bộ quần áo này em làm không tệ chứ?” Lúc Trần Vãn lên tiếng, Chu Mai đã lại gần ngắm nhìn bộ áo mới của Hứa Không Sơn.

Đâu chỉ là không tệ, phải nói là cực kỳ tốt.

“Không tệ chút nào, đẹp lắm. Lục Nhi, đây thật sự là em làm sao?” Chu Mai vẫn có chút không dám tin, làm áo bông đâu có đơn giản như làm áo thun.

“Vâng, trên sách hướng dẫn máy khâu có dạy chi tiết lắm, em xem xong thấy không khó nên thử làm một chút.” Trần Vãn tự xây dựng cho mình một hình tượng cực kỳ có năng khiếu làm quần áo, “Chị dâu, năm nay quần áo trong nhà cứ giao cho em làm đi.”

Có ví dụ thành công là Hứa Không Sơn, Trần Vãn tự tin mình có thể thuyết phục được Chu Mai, đương nhiên tiền đề là cậu cam đoan lần nữa sẽ không ảnh hưởng đến việc học.

“Chị còn đang định lúc nào rảnh thì sang chỗ thợ may Triệu học một chút, không ngờ Lục Nhi em đã làm xong quần áo nhanh thế này.” Chu Mai có trình độ thẩm mỹ cơ bản, nhìn ra được bộ quần áo Hứa Không Sơn mặc còn đẹp hơn cả đồ thợ may Triệu làm.

Nếu như không có cuốn sách hướng dẫn có nội dung dạy may vá kia thì Chu Mai còn phải nghi ngờ một phen về sự bất hợp lý của chuyện này, nhưng có sách giáo khoa rồi, bà tự động quy kết chuyện này vào sự thông minh của Trần Vãn.

Vốn dĩ Trần Vãn từ nhỏ học cái gì cũng nhanh, tự mình xem sách học làm quần áo cũng không phải là không thể.

“Một người bạn học cấp ba của em nói ở đại học có chuyên ngành dạy làm quần áo đấy, gọi là thiết kế thời trang, tốt nghiệp xong có thể vào xưởng dệt làm nhà thiết kế, công việc nhẹ nhàng lương lại cao.” Trần Vãn tăng thêm trọng lượng để thuyết phục Chu Mai, “Kỳ thi đại học tới em muốn đăng ký chuyên ngành này, biết đâu sau này sẽ có nhiều người mặc quần áo do em thiết kế.”

Đương nhiên thiết kế thời trang là do Trần Vãn bịa ra, trong ký ức của cậu không có nội dung liên quan, chẳng qua là một cái cớ để làm quần áo thôi, còn cuối cùng đăng ký nguyện vọng gì thì phải đợi cậu tìm hiểu kỹ tình hình các chuyên ngành đang mở tuyển sinh hiện nay.

Vợ chồng Chu Mai hoàn toàn không biết gì về đại học và chuyên ngành, họ xưa nay vẫn luôn ủng hộ quyết định của Trần Vãn.

Hơn nữa vào xưởng dệt làm nhà thiết kế nghe qua đúng là rất khá, nếu Trần Vãn muốn học thì cứ học đi, Trần Vãn nói bây giờ làm quần áo là để tích lũy kinh nghiệm, vậy thì cứ làm đi.

Mục đích đã đạt được, Trần Vãn để lại một câu “Anh chị ngủ đi ạ, ngày mai em sẽ đo kích thước cho mọi người.”, sau đó dắt Hứa Không Sơn rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.