Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 71
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:31
Châu Mai buông bàn chải và củ cải trong tay xuống rồi đứng dậy: "Chị Phương và Diễm Diễm đến đấy à, mau vào trong ngồi đi. Nghe nói Diễm Diễm dạo này đang xem mắt, thế nào rồi, có thành không?"
Người đến là hai mẹ con, cô gái tên Diễm Diễm trong miệng Châu Mai khẽ gọi một tiếng thím Châu, thẹn thùng ôm lấy cánh tay mẹ mình.
"Vẫn chưa xem đâu." Chị Phương giọng nói sang sảng, tiếng của chị ấy Trần Vãn ở trong phòng nghe thấy rõ mồn một, "Định ngày mười tám này mới xem, nên tôi chẳng phải đến tìm chị đây sao."
Lời của chị Phương khiến Châu Mai mù mờ, Diễm Diễm đi xem mắt thì tìm bà có việc gì?
"Bộ quần áo con bé Trần Lộ nhà chị mặc là do chị làm đúng không?" Chị Phương vừa nói vừa cùng Châu Mai vào gian chính ngồi xuống, Trần Vãn đã sớm quay về phòng ngủ trước một bước, nhường không gian cho họ tán gẫu.
"Nào, ăn đậu tằm đi, tôi vừa mới rang xong đấy." Châu Mai đon đả mời khách, nghe thấy lời chị Phương bà có chút ngạc nhiên, "Tôi có làm quần áo cho Lộ Lộ đâu?"
"Kìa, bộ chiều qua Trần Lộ mặc sang nhà Tuệ Tuệ chơi ấy, không phải chị làm sao?" Tuệ Tuệ ở cùng sân với nhà chị Phương, hôm qua lúc hai cô bé chơi với nhau chị Phương cũng ở đó, quần áo rốt cuộc là mới may hay là đồ cũ, chị chỉ cần nhìn một cái là ra ngay.
"Ồ, tôi cứ tưởng chị nói gì." Châu Mai đặt đĩa đậu tằm lên ghế, "Bộ đó không phải tôi làm, là chú út của con bé làm đấy."
Châu Mai từ khi mua máy khâu về, ngoại trừ ngày đầu tiên khâu miếng vải vụn cho dân làng tò mò xem thì đến giờ vẫn chưa động vào, nói chi là may quần áo. Có lẽ là do Trần Lộ nói không rõ ràng khiến chị Phương hiểu lầm.
"Trần Vãn làm á?" Chị Phương lộ rõ vẻ không tin, Trần Vãn thông minh học giỏi thì chị biết, nhưng biết may quần áo thì chị chưa từng nghe qua bao giờ.
"Ừ." Trong lời nói của Châu Mai có vài phần tự hào, "Tôi mua máy khâu được tặng kèm một cuốn sách, nó tự nhìn sách mà học đấy. Nó còn làm cho tôi một cái áo khoác, để tôi đi lấy cho hai mẹ con xem."
Châu Mai nhanh ch.óng lấy ra chiếc áo bông dáng dài của mình, trải ra trước mặt hai mẹ con chị Phương: "Hai người nhìn xem."
Đinh Xuân Diễm rướn người lại gần, tỉ mỉ quan sát đường kim mũi chỉ và những chiếc cúc thắt nút trên áo: "Chiếc áo bông này đẹp thật đấy ạ!"
Nụ cười trên mặt Châu Mai càng sâu hơn: "Quần áo mới năm nay của nhà tôi đều do Trần Vãn làm hết, ba đứa nhỏ vui mừng hớn hở cả lên."
"Tôi thấy chị cũng đang vui lắm đấy." Chị Phương cuối cùng cũng lưu luyến trả lại chiếc áo cho Châu Mai, quay đầu nói với con gái: "Hồi trước bảo con chăm chỉ đọc sách thì con không nghe, nhìn Trần Vãn người ta kìa, học xong cấp ba tự đọc sách thôi mà cũng học được cách may đồ."
"Đó là do Trần Vãn thông minh mà, chứ có phải con không muốn học đâu, học không vào thì biết làm thế nào." Đinh Xuân Diễm thấp giọng phản bác một câu, mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào chiếc áo bông của Châu Mai, khẽ đẩy đẩy cánh tay chị Phương.
"Mẹ nhớ rồi, không quên đâu." Nhận được sự nhắc nhở của con gái, chị Phương nói rõ ý định của mình với Châu Mai, "Mai này, chuyện là thế này, chẳng phải mồng mười tám Diễm Diễm phải đi xem mắt sao, tôi định làm cho nó bộ quần áo mới để diện một chút."
Ở thời đại này, chỉ c.ầ.n s.au khi xem mắt hai bên không có ý kiến gì thì cơ bản coi như có thể chuẩn bị kết hôn rồi, vì thế dù là cha mẹ hay bản thân đối tượng xem mắt đều hết sức coi trọng.
"Đúng là nên diện một chút." Châu Mai đã hiểu ý họ, "Chị Phương muốn nhờ Trần Vãn giúp Diễm Diễm làm quần áo sao?"
"Đúng thế, còn chẳng phải tại con bé này sao, tôi mua vải xong rồi mà nó cứ chê thợ may Triệu may đồ không đẹp." Từ hành động của chị Phương có thể thấy chị không phải người tiếc tiền cho con gái, nhưng vải đã mua rồi, tiền phiếu trong tay chị không đủ để ra hợp tác xã mua đồ may sẵn nữa.
Hai mẹ con đã cầm vải đến tìm thợ may Triệu, nhưng những mẫu đối phương đưa ra không có cái nào khiến Đinh Xuân Diễm hài lòng. Thợ may Triệu là thợ may lâu năm trong làng, quần áo làm ra cơ bản đều cùng một kiểu, chẳng có gì mới mẻ.
Những năm trước điều kiện khó khăn, có quần áo mới mặc là tốt rồi, ai còn cầu kỳ nhiều thế. Bây giờ đời sống ngày càng khấm khá, những bộ đồ cũ kỹ khó lòng thỏa mãn được sự theo đuổi cái đẹp của các cô gái trẻ.
Chị Phương miệng không nói nhưng trong lòng cũng thấy tay nghề thợ may Triệu không xứng với xấp vải tốt của chị. Thật đúng lúc hôm qua Trần Lộ mặc áo mới sang tìm Tuệ Tuệ, những kiểu dáng mới lạ chưa từng thấy trên áo đã thu hút ánh nhìn của họ.
Phải nói rằng, nơ bướm dù ở bất cứ thời đại nào cũng đều là yếu tố dễ được các cô gái yêu thích.
Vẻ mặt Châu Mai có chút ngần ngại, có người khen Trần Vãn may đồ đẹp bà đương nhiên là vui, nhưng làm cho người nhà thì thôi, giúp người ngoài e là sẽ ảnh hưởng đến việc học của cậu.
"Mai à chị cứ yên tâm, tôi không để Trần Vãn làm không công đâu, thợ may Triệu lấy bao nhiêu tiền thì tôi trả cho cậu ấy bấy nhiêu." Chị Phương nhìn ra sự do dự của Châu Mai, liền lấy tiền trong người ra, định nộp tiền đặt cọc ngay tại chỗ.
"Vậy để tôi vào hỏi nó xem sao." Châu Mai không từ chối thẳng thừng, làm hay không vẫn phải xem ý muốn của Trần Vãn.
Chị Phương rối rít cảm ơn, Châu Mai gõ cửa phòng Trần Vãn, vào phòng thuật lại ngắn gọn chuyện vừa rồi.
"Nếu em thấy phiền thì mình không làm, chị dâu ra từ chối giúp em." Châu Mai nhìn cuốn sách đang mở trên bàn của Trần Vãn, bên cạnh là cuốn sổ viết đầy ghi chép, bà dù không hiểu nhưng cũng biết học hành vất vả thế nào.
Không phiền không phiền, chuyện kiếm tiền thì sao mà phiền được.
Trong mắt Trần Vãn tràn đầy vẻ phấn khích, rõ ràng kiếp trước nhận những đơn hàng may đo cao cấp hàng triệu tệ nội tâm cậu cũng không có d.a.o động gì lớn, vậy mà bây giờ một hai đồng bạc lẻ này lại khiến cậu hưng phấn không thôi.
"Không sao đâu chị dâu, em làm được mà, coi như là tích lũy kinh nghiệm thôi ạ." Trần Vãn khẽ ho một tiếng kìm nén biểu cảm trên mặt.
Đinh Xuân Diễm mong chờ nhìn về hướng Châu Mai vừa rời đi, một lát sau hai người từ trong phòng đi ra, khoảnh khắc nhìn thấy Trần Vãn, Đinh Xuân Diễm đột ngột cúi đầu.
"Bác Thịnh ạ." Ánh mắt Trần Vãn dừng lại trên người Đinh Xuân Diễm một giây, rồi quay sang chị Phương. Thịnh là họ của chị Phương, Trần Vãn từ nhỏ đã gọi chị là bác Thịnh.
"Ái chà, Trần Vãn càng lớn càng khôi ngô quá." Thịnh Phương cười vẻ hiền từ, khen Trần Vãn từ đầu đến chân, "Mai à, cái ngưỡng cửa nhà chị sau này e là bị bà mai giẫm nát mất thôi."
Thịnh Phương tựa như đã dự liệu được cảnh tượng rình rang lúc Trần Vãn dạm ngõ, ánh mắt nhìn Trần Vãn càng thêm yêu quý.
"Còn sớm mà bác, chị Phương mua cho Diễm Diễm loại vải gì thế ạ?" Châu Mai chuyển chủ đề quay lại chuyện may vá, "Diễm Diễm có muốn làm kiểu dáng gì không?"
Nhắc đến vải vóc, Thịnh Phương hơi xót ruột, vì buổi xem mắt của con gái mà chị đã dốc hết vốn liếng, nhờ người mua tận trên thành phố loại vải tốt nhất, tiêu tốn gần một nửa số phiếu vải trong tay chị.
