Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 72
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:31
Lúc đó sở dĩ không mua quần áo may sẵn là vì giá mua trực tiếp đắt gấp đôi tiền vải, cộng thêm sợ mua về kích cỡ không vừa, lỡ như không đổi trả được thì chẳng phải mất tiền mua bài học sao.
Đối mặt với câu hỏi của Châu Mai, Đinh Xuân Diễm khoa tay múa chân hồi lâu mới miêu tả được bộ quần áo cô từng thấy, tuy nhiên từ vẻ mặt ngơ ngác của Châu Mai có thể thấy, sự miêu tả của Đinh Xuân Diễm khá là trừu tượng.
"Em hiểu rồi." Trần Vãn cầm b.út nhanh ch.óng vẽ một bản phác thảo họa tiết lên sổ: "Có phải như thế này không?"
Đinh Xuân Diễm gật đầu không thôi: "Đúng là thế này! Trần Vãn bạn vẽ đẹp thật đấy."
Cô đứng lại gần, Trần Vãn không để lại dấu vết lùi lại hai bước: "Chị dâu, chị đưa bạn ấy vào phòng đo kích thước đi ạ."
Trần Vãn đã dạy Châu Mai cách đo kích thước, cần ghi lại những số liệu nào, kích thước của chị em Trần Tinh đều do Châu Mai đo. Dù sao Trần Tinh cũng sắp thành thiếu nữ mười sáu tuổi rồi, cho dù Trần Vãn là chú ruột thì cũng nên chú ý tránh hiềm nghi.
Châu Mai cầm thước dây dẫn Đinh Xuân Diễm vào phòng, Thịnh Phương đứng dậy: "Tôi về lấy vải đây!"
Bản phác thảo của Trần Vãn đã tiếp thêm lòng tin cho hai mẹ con, cảm thấy cậu nhất định có thể làm ra bộ quần áo khiến họ hài lòng.
Thịnh Phương thao tác nhanh nhẹn, Châu Mai vừa đo xong kích thước không lâu thì chị đã xách vải đến, thuận tiện nộp luôn tiền đặt cọc.
Thợ may Triệu làm một chiếc áo khoác mùa đông thu phí hai đồng, Thịnh Phương trả trước một đồng, hỏi khi nào thì làm xong.
Ngày mười tám tháng Chạp, cách hiện giờ cũng chẳng còn mấy ngày nữa, Trần Vãn tính toán một chút, bảo họ ba ngày sau đến lấy.
"Điều kiện bên đằng trai thế nào ạ, Diễm Diễm nhà mình tốt thế này, nhất định phải xứng với người tốt hơn mới được." Xong việc chính, Châu Mai bắt đầu tán gẫu với Thịnh Phương.
"Cậu thanh niên đó là lính trong quân đội, nhà có một anh trai và một em gái thứ ba, đều kết hôn cả rồi. Bố mẹ cũng là nông dân như chúng ta, ở đại đội Liên Hà, nghe nói là những người làm lụng giỏi giang có tiếng." Thịnh Phương cũng có ý định nói kỹ với Châu Mai, về quân đội thì Châu Mai hiểu biết hơn chị, "Mai à, người nhà của cấp Đại đội trưởng chính quy có được đi theo quân không?"
Trần Kiến Quân là Trung đoàn trưởng, theo Châu Mai biết thì trong quân đội phải từ cấp Tiểu đoàn trưởng trở lên mới có suất người nhà đi theo.
"Điều kiện này cũng khá đấy chứ, bên kia năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Thịnh Phương nói hai mươi tư, Châu Mai cười nhìn Đinh Xuân Diễm đang thẹn thùng bên cạnh, "Lớn hơn Diễm Diễm bốn tuổi, đàn ông lớn tuổi một chút mới tốt, biết xót vợ. Tuy cấp Đại đội chưa được đi theo quân, nhưng hai mươi tư tuổi cũng còn trẻ chán, thăng lên cấp Tiểu đoàn là chuyện sớm muộn thôi."
Thịnh Phương rõ ràng là đã nghe ngóng qua, nghe Châu Mai nói xong chị gật đầu: "Tôi cũng nói với Diễm Diễm như thế đấy, chỉ cần đối phương thật thà chịu khó, có chí tiến thủ thì hai người cùng nhau cố gắng là được."
"Đúng là lý lẽ đó." Châu Mai đồng tình với cách nói của Thịnh Phương, "Đại đội Liên Hà cách chúng ta không xa, Diễm Diễm không tính là gả xa."
Con đi ngàn dặm mẹ lo âu, con gái gả đi cũng là đạo lý tương tự, ở gần có chuyện gì nhà đẻ còn giúp đỡ được, nếu gả xa thì cả năm nửa năm chưa chắc đã về nhà được một lần.
Lấy ví dụ, nhà họ Châu ở đại đội ba, dịp lễ tết hay bình thường Châu Mai muốn về nhà ngoại, sắp xếp việc nhà xong là đi được, kỳ nghỉ hè ba đứa nhỏ cũng có thể đi thăm ông bà ngoại, cậu mợ. Còn chị hai, chị năm của Trần Vãn gả lên tỉnh, giao thông bất tiện, một năm nhiều nhất chỉ về được hai chuyến Thanh minh và Tết, mỗi lần phải chuẩn bị trước rất lâu, đến nơi ở chưa được hai đêm đã phải nói lời từ biệt.
Đương nhiên tiền đề là ngoại trừ xa gần, các điều kiện khác đều như nhau. Nếu Đinh Xuân Diễm lần lượt xem mắt một công nhân trên tỉnh và một nông dân ở đội bên cạnh, dưới sự chênh lệch như vậy thì yếu tố xa gần có thể được bỏ qua.
"Tôi nhớ hình như Trần Vãn nhỏ hơn Diễm Diễm một tuổi, chị định tính thế nào?" Thịnh Phương không hạ thấp giọng, Trần Vãn ở trong phòng nghe thấy lời chị ấy, lập tức đi tới sau cánh cửa dán tai vào cửa định nghe câu trả lời của Châu Mai.
Tuyệt đối đừng nói là có ý định tìm người xem mắt cho cậu nhé.
"Còn tính thế nào nữa, Trần Vãn nửa năm nữa là thi đại học rồi, thi xong còn bốn năm đại học, kiểu gì cũng phải đợi nó học xong đại học đã." Châu Mai không sốt sắng chuyện hôn sự của Trần Vãn, bà cảm thấy với điều kiện của Trần Vãn, tuyệt đối không lo không lấy được vợ.
Đúng đúng đúng, đợi học xong đại học đã, Trần Vãn ở sau cửa hận không thể vỗ tay tán thưởng Châu Mai.
"Trách tôi quên mất, Trần Vãn đúng là không cần vội." Thịnh Phương bóc một hạt đậu tằm bỏ vào miệng, nhai giòn tan.
"Đúng rồi, chị có ảnh của cậu kia không?" Châu Mai không có ý trông mặt bắt hình dong, chẳng qua là tò mò thôi.
"Có một tấm." Thịnh Phương hích hích cánh tay Đinh Xuân Diễm, "Lấy ra cho thím Châu xem nào."
Trên mặt Đinh Xuân Diễm hiện lên hai rặng mây hồng, ngập ngừng móc từ trong túi ra tấm ảnh của đối phương, Châu Mai đón lấy nhìn một cái: "Thằng bé này trông sáng sủa lắm, xứng với Diễm Diễm nhà mình!"
Thịnh Phương cười bóc phốt con gái: "Chị không biết đâu, trước đây dạm ngõ cho con bé mấy đám, gặp người xong chẳng thành đám nào, hỏi nó vì sao nó cũng không nói. Giờ thì tôi rõ rồi, chê người ta xấu trai chứ gì."
"Mẹ!" Đinh Xuân Diễm không chịu, Thịnh Phương càng cười dữ hơn: "Xem kìa, còn không cho người ta nói nữa."
"Thích người đẹp thì có sao đâu, chẳng phải giống chị à? Chị hồi đó chẳng phải cũng vì lão Đinh nhà chị đẹp trai nên mới chọn ông ấy sao." Châu Mai trêu chọc Thịnh Phương, hai người là trước sau gả vào thôn Bình An, Thịnh Phương lớn hơn Châu Mai chưa đầy một tuổi, ngày thường đã quen nói chuyện kiểu này.
"Cái miệng chị thật là, nói chẳng lại chị." Thịnh Phương đỏ mặt, "Không nói với chị nữa, tôi về làm đậu phụ đỏ đây, năm nay chị có làm đậu phụ đỏ không, chưa làm thì lát tôi gửi sang cho một ít?"
"Có làm rồi, tôi còn làm cả tương đậu nữa, chị đóng một ít mang về không?"
Thịnh Phương xua tay từ chối, làm đậu phụ đỏ và tương đậu là truyền thống mùa đông trong thôn, chỉ cần người phụ nữ trong nhà không lười thì cơ bản đều sẽ làm một hai hũ, đủ ăn đến tận mùa hè năm sau.
Hai mẹ con mãn nguyện ra về, Trần Vãn ra khỏi phòng mở chiếc túi Thịnh Phương mang đến, bên trong là một loại vải tương tự như dạ, sờ vào thấy dày dặn, dùng để làm áo khoác đại y thì khá tốt.
"Chị dâu, đây là tiền đặt cọc bác Thịnh đưa em." Trần Vãn đưa tờ một đồng kia cho Châu Mai, cứ tiêu tiền của họ mãi khiến Trần Vãn thấy rất áy náy.
"Sao mà nhận tiền của em được, tiền đặt cọc đưa cho em thì em cứ cầm lấy." Châu Mai đẩy tiền lại, "Chị không lấy đâu."
Về khoản tiền bạc Trần Vãn không tranh lại được Châu Mai, tờ một đồng kia rốt cuộc vẫn vào túi cậu. Trần Vãn thầm ghi nhớ lòng tốt của vợ chồng Châu Mai trong lòng, đợi sau này từ từ báo đáp.
