Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 73
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:32
Trần Vãn không vội cắt vải, cậu dựa trên vóc dáng của Đinh Xuân Diễm hoàn thiện nốt bản thiết kế vừa rồi, thêm các chi tiết ở tay áo, cổ áo và túi áo. Khó khăn nhất là dây đai lưng, trong tay cậu không có phụ kiện phù hợp, không làm kiểu khóa cài được, bản thân vải lại quá cứng, nếu trực tiếp làm dây đai thì không tiện thắt nút, cậu cần nghĩ cách tăng thêm độ mềm mại.
Đinh Xuân Diễm là vóc dáng hình quả lê điển hình, tỉ lệ eo hông cực tốt, nhưng Trần Vãn không định phóng đại ưu điểm này. Thời đại bây giờ mà quá làm nổi bật m.ô.n.g to eo thon thì dễ bị người ta mắng lắm.
Hiện tại mà nói, "gợi cảm" không phải là một từ gì hay ho.
Mông to dễ đẻ thì không sai, nhưng theo Trần Vãn thấy, khen một người phụ nữ biết đẻ, thậm chí coi đó là điểm cộng để cưới vợ thì rất không cần thiết.
Nhược điểm lớn nhất của Đinh Xuân Diễm là cổ ngắn, Trần Vãn thiết kế cổ áo thành chữ V để kéo dài cổ cô về mặt thị giác.
Vẽ xong bản thảo cuối cùng, Trần Vãn cử động cái cổ mỏi nhừ sang trái sang phải, ngoài sân Hứa Không Sơn cõng gùi chứa đầy d.ư.ợ.c liệu quay về: "Sáu ơi, anh đào được bao nhiêu là t.h.u.ố.c này!"
Trần Vãn rảo bước ra cửa, Hứa Không Sơn đặt gùi xuống chia sẻ thu hoạch của mình.
Bác Đức mấy năm nay không lên núi, d.ư.ợ.c liệu trong núi mọc như điên, Hứa Không Sơn hầu như chẳng tốn chút sức lực nào đã thu hoạch đầy gùi.
"Anh Sơn giỏi quá!" Trần Vãn giơ ngón tay cái với Hứa Không Sơn, giơ tay lấy chiếc lá khô dính trên tóc anh xuống.
Trong gùi của Hứa Không Sơn ngoài d.ư.ợ.c liệu còn có ba con thỏ rừng, hai lớn một nhỏ, trong đó có một con thỏ nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay nghe thấy động động sợ hãi dựng đứng tai lên.
"Thỏ con kìa!" Trần Lộ đầy vẻ ngạc nhiên nhảy bổ tới, "Anh Sơn ơi cái này là anh bắt được ạ?"
Hứa Không Sơn gật đầu, đặt con thỏ màu xám mắt đỏ vào tay Trần Lộ.
"Cho em ạ?" Trần Lộ ngạc nhiên đến mức suýt mất giọng, "Chị ơi, em có thỏ con rồi!"
Con thỏ con đáng yêu đã chiếm trọn trái tim thiếu nữ của hai chị em Trần Tinh, Trần Lộ hai tay nâng thỏ, Trần Tinh tìm một chiếc giỏ tre nhỏ lót rơm làm cái ổ tạm thời cho thỏ ở.
Đặt thỏ xong, Trần Lộ chạy lon ton vào bếp lấy một củ cải ra cho nó ăn.
"Chú út ơi, sao nó không ăn củ cải ạ?" Con thỏ nhỏ hít hít mũi, không hứng thú nhích ra chỗ khác.
Trần Vãn nhìn củ cải trắng mọng nước suy nghĩ xem vấn đề nằm ở đâu, bài hát về thỏ trắng chẳng phải nói thích ăn củ cải và rau xanh sao?
"Cái nó thích ăn có lẽ không phải củ cải trắng mà là cà rốt." Trần Vãn đưa ra gợi ý cho hai cô bé, "Các cháu vào bếp lấy mỗi thứ rau một ít ra thử xem, biết đâu lại tìm thấy thứ nó thích ăn."
Trần Vãn nhìn hai cô bé chạy tót vào bếp với động tác đồng bộ, khóe môi hiện lên nụ cười, Hứa Không Sơn xách hai con thỏ lớn đã c.h.ế.t ra: "Thỏ nhỏ chẳng có mấy lạng thịt, Lộ Lộ chẳng phải rất thích mấy thứ nhỏ nhắn này sao, nên anh mang về cho con bé. Gà rừng trong bẫy chạy mất rồi, lần sau anh bắt hai con về hầm canh cho em uống."
Vẻ mặt Hứa Không Sơn hối lỗi, tựa như đang áy náy vì không mang được gì về cho Trần Vãn.
"Không sao đâu anh Sơn." Trần Vãn giúp Hứa Không Sơn xếp lại chỗ d.ư.ợ.c liệu vừa lấy ra để lấy con thỏ dưới đáy gùi, tranh thủ lúc không có người, khẽ ghé sát tai người đàn ông, "Em có anh là đủ rồi."
Tai Hứa Không Sơn đỏ bừng lên ngay lập tức, trước sự tấn công bằng lời tình tứ của Trần Vãn, anh hoàn toàn không có sức chống đỡ.
"Anh mang d.ư.ợ.c liệu sang cho bác Đức trước đã." Hứa Không Sơn luống cuống cõng lại gùi, "Trong này có mấy thứ anh không chắc mình hái có đúng không."
"Em đi cùng anh." Trần Vãn kéo tay áo Hứa Không Sơn một cái, Châu Mai đang hái rau ngoài vườn, cậu nói với Trần Tinh một tiếng rồi cùng Hứa Không Sơn ra khỏi sân.
Trên đường đi Hứa Không Sơn kể chi tiết trải nghiệm ngày hôm nay, anh dự định mai lại vào núi tiếp.
Nói đến d.ư.ợ.c liệu, Hứa Không Sơn lộ ra hứng thú cực lớn, trong mắt như đang lóe sáng.
"Đúng rồi, đều đúng cả." Bác Đức kiểm tra xong d.ư.ợ.c liệu Hứa Không Sơn hái, kinh ngạc trước thiên phú mà anh thể hiện trong lĩnh vực này. Ông vẫn còn nhớ lần đầu mình lên núi hái t.h.u.ố.c, có sư phụ dạy mà vẫn hái sai mấy lần.
Trong lòng bác Đức nảy sinh ý định, đôi môi khẽ mấp máy mấy cái nhưng lại nén xuống.
Gửi t.h.u.ố.c xong, Trần Vãn thong thả cùng Hứa Không Sơn đi bộ về, ánh hoàng hôn rát lên người họ, kéo ra hai cái bóng dài, chồng lên nhau đầu sát đầu trên mặt đất phía sau.
Việc Hứa Không Sơn hái t.h.u.ố.c đi bán được Châu Mai và Trần Tiền Tiến đều ủng hộ, việc này nhẹ nhàng hơn đốn củi nhiều, chỉ cần cẩn thận một chút thì cũng không gặp phải nguy hiểm gì lớn.
Dưới mái hiên Trần Tiền Tiến đang đan một cái l.ồ.ng cho con thỏ nhỏ của Trần Lộ, thỏ rừng lớn biến mất dạng, Hứa Không Sơn tưởng Châu Mai mang vào bếp rồi, kết quả vào bếp xem một vòng không thấy nên hỏi một câu.
"Chị để trong hũ cho chú rồi, lỡ để ngoài bị chuột c.ắ.n hỏng thì người ta không mua đâu." Châu Mai chỉ chỉ phía dưới tủ bếp, "Trong nồi chị đun nước tắm cho chú rồi đấy, tiện thể hỏi Sáu xem có muốn tắm không, nếu tắm thì chị đun nước nóng thêm chút nữa, lát nữa hai đứa tự pha."
"Thím Châu ơi thỏ rừng này cháu không bán đâu, lát nữa g.i.ế.c để nhà mình cùng ăn." Hứa Không Sơn nhấc nắp hũ sành ra, "Sáu chắc là muốn tắm đấy ạ."
Trần Vãn yêu sạch sẽ, Hứa Không Sơn trước khi dọn vào nhà họ Trần chưa từng thấy ai mùa đông mà vẫn duy trì được việc cách một ngày tắm một lần, kéo theo đó Hứa Không Sơn cũng tăng tần suất tắm rửa lên, nếu không anh chẳng mặt mũi nào leo lên giường của Trần Vãn.
"Trong nhà có thịt, không thiếu hai miếng thỏ này của chú đâu." Châu Mai đun lửa cháy to hơn, "Chú cứ mang đi bán lấy tiền đi."
Hứa Không Sơn xách thỏ ra cho vào chậu, lấy con d.a.o thái trên giá xuống: "Cháu đi g.i.ế.c thỏ đây."
Cái thằng bé này! Châu Mai ngẩn người quay đầu, đành từ bỏ ý định khuyên nhủ Hứa Không Sơn: "Nhớ bảo Sáu nhanh lấy quần áo đi tắm đi."
Khi Trần Vãn tắm xong thì Hứa Không Sơn cũng vừa g.i.ế.c xong hai con thỏ, da thỏ đã lột treo trên tường, trong chậu là miếng thịt màu hồng nhạt, hơi tanh m.á.u, thỏ lúc sinh thời chăm vận động thế này làm món thỏ khô cay chắc chắn sẽ rất thơm.
Đợi Hứa Không Sơn đầu tóc còn ướt sũng nhỏ nước đi ra, Châu Mai đã làm xong bữa tối, thịt thỏ c.h.ặ.t miếng nhỏ thêm gừng ngâm ớt ngâm xào lăn, màu sắc bóng loáng, mùi chua cay nồng nàn sực lên mũi, Trần Vãn bị sặc hắt hơi một cái.
Trần Vãn bị cay đến mức hít hà liên tục, nhưng lại không nỡ buông đũa, trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, môi vừa đỏ vừa sưng.
"Còn cay không?" Hứa Không Sơn lấy hai cái bát, rót nước sôi qua lại cho đến khi nhiệt độ vừa miệng.
