Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 75
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:32
Vòng eo không chiết quá sát, sau khi thắt nơ bướm trông vô cùng có khí chất.
"Tuyệt quá, Trần Vãn tay nghề của bạn là thế này này!" Thịnh Phương giơ ngón tay cái, lập tức móc ra nốt một đồng tiền cuối cùng.
Trần Vãn nhận tiền, tặng kèm cho Đinh Xuân Diễm một vài lời khuyên về cách phối đồ. Mùa đông lạnh thì thắt dây đai, mặc áo len lót bên trong, đầu xuân thời tiết ấm áp có thể cởi dây đai ra thắt ở sau lưng, bên trong mặc một chiếc áo sơ mi đơn sắc.
Dưới chân đừng đi giày bông, có điều kiện thì tốt nhất nên mua một đôi giày da nhỏ.
Chính xác mà nói chiếc áo khoác Trần Vãn làm có thể để Đinh Xuân Diễm mặc từ mùa thu sang tận mùa xuân, tính ứng dụng cực cao.
Có lẽ cảm thấy hai đồng này quá xứng đáng, sau đó Thịnh Phương còn đặc biệt gửi sang một bát đậu phụ đỏ đã làm xong, bảo Trần Vãn nếm thử xem chị và Châu Mai ai làm ngon hơn.
Châu Mai tựa như bị lời chị ấy kích động, trưa hôm đó bày trước mặt Trần Vãn hai miếng đậu phụ đỏ, bảo cậu làm giám khảo bình chọn.
Trần Vãn không chút do dự chọn miếng của Châu Mai, gác lại yếu tố tình cảm thì bản thân tay nghề của Châu Mai đã vượt qua Thịnh Phương rồi.
Bữa trưa của Hứa Không Sơn vẫn được giải quyết trên núi, hôm nay là ngày thứ tư liên tiếp anh lên núi, mấy loại d.ư.ợ.c liệu trước đó đã bị anh hái sạch rồi, hôm nay anh đi sâu vào trong một chút, muốn xem có tìm được loại nào khác không.
Dưới đáy gùi có con gà rừng bị buộc chân thi thoảng lại vỗ cánh mấy cái, Hứa Không Sơn mặt không đổi sắc, anh sống ở nhà họ Trần không thiếu thịt ăn, không còn làm chuyện nướng thịt trên núi nữa.
Phía trước có dấu vết lợn rừng xuất hiện, Hứa Không Sơn cẩn thận tránh đi, đào lên một củ thiên ma hoang dã dưới gốc cây.
Các bộ phận dùng làm t.h.u.ố.c của những loại d.ư.ợ.c liệu khác nhau là khác nhau, Hứa Không Sơn loại bỏ những cành lá thừa, ném phần rễ dạng củ vào gùi. Thiên ma rơi qua kẽ hở trúng người con gà rừng, khiến nó kêu to t.h.ả.m thiết.
Nhìn mặt trời, Hứa Không Sơn quyết định lên đường quay về.
Cỏ cây rậm rạp, những nơi Hứa Không Sơn đi qua có dấu vết cây cỏ bị rạp xuống, cũng không lo bị lạc đường.
Xuống núi, Hứa Không Sơn theo lệ cũ về nhà họ Trần thả gà rừng trước, sau đó mới mang d.ư.ợ.c liệu sang cho bác Đức.
Bác Đức đang khám bệnh cho người ta, Hứa Không Sơn chào một tiếng, cõng gùi ra sân sau, lấy từng món d.ư.ợ.c liệu bên trong ra, phát hiện củ thiên ma bên dưới không biết bị gà rừng mổ mất hơn nửa từ lúc nào.
Không biết bị mổ hỏng rồi thì còn bán được không, Hứa Không Sơn nhặt riêng nó ra.
Hai con gà rừng Hứa Không Sơn giữ lại một con lớn ở nhà họ Trần, con còn lại dùng làm quà cảm ơn bác Đức, dù sao bác Đức cũng tính là nửa người thầy của anh.
"Sao cái này lại hỏng thế này?" Bác Đức bốc t.h.u.ố.c xong đi ra thấy củ thiên ma loang lổ liền hỏi.
"Bị gà rừng mổ đấy ạ." Hứa Không Sơn chỉ vào con gà rừng dưới đất nói, "Bác Đức để cháu giúp bác g.i.ế.c gà nhé."
"Không vội, con gà rừng này đã ăn thiên ma rồi, nuôi thêm hai ngày cho nó hấp thụ hết d.ư.ợ.c tính rồi hãy g.i.ế.c." Bác Đức nhận lấy lòng tốt của Hứa Không Sơn, "Hôm nay hái được những gì?"
Đây là cách bác Đức kiểm tra Hứa Không Sơn, đợi Hứa Không Sơn nói tên d.ư.ợ.c liệu xong ông mới tiến hành xác nhận.
Hứa Không Sơn cũng trả lời bác Đức không sai một chữ nào, hơn nữa d.ư.ợ.c liệu hái được cũng không có bất kỳ sai sót nào.
"Đại Sơn, bác hỏi cháu một câu. Nếu trên thị trường cực kỳ thiếu một loại d.ư.ợ.c liệu, trong tay cháu tình cờ có, nhưng bây giờ bán cháu chỉ nhận được giá gốc, đợi thêm một thời gian nữa cháu có thể bán với giá gấp mười lần, cháu sẽ chọn thế nào?"
"Đương nhiên là bán ngay bây giờ ạ."
Hứa Không Sơn trả lời không chút do dự, bác Đức ngạc nhiên hỏi anh tại sao, đây là chênh lệch gấp mười lần cơ mà.
"Cực kỳ thiếu thì chắc chắn là có việc gấp cần dùng, d.ư.ợ.c liệu chẳng phải để trị bệnh cứu người sao, cháu bán sớm một chút thì họ có thể dùng t.h.u.ố.c sớm một chút. Nếu cháu vì tiền mà trì hoãn không bán thì cháu thất đức quá rồi."
"Hy vọng cháu có thể mãi mãi ghi nhớ lời mình nói hôm nay." Bác Đức thâm trầm nói, "Cháu vào phòng bê cái ghế dài ra đây, bác dạy cháu cách bào chế d.ư.ợ.c liệu."
"Bác Đức..." Hứa Không Sơn không ngốc, anh biết câu nói sau này của bác Đức có ý nghĩa gì.
Bào chế d.ư.ợ.c liệu là ngón nghề có thể dùng để truyền thừa, thường là sư phụ dạy đồ đệ hoặc cha dạy con, không có quan hệ thì tuyệt đối không truyền ra ngoài.
"Bác từng này tuổi rồi, trong tay chỉ có chút bản lĩnh này thôi, dạy cho cháu cũng coi như không bị đứt đoạn truyền thừa." Bác Đức ngắt lời Hứa Không Sơn, "Cháu không cần gọi bác là sư phụ, bác cũng không có nhiều quy tắc thế đâu. Thôi, đi bê ghế đi."
"Dạ, bác Đức!" Hứa Không Sơn hưng phấn bê ghế dài ra, anh ngồi xổm dưới đất, tỉ mỉ quan sát động tác xử lý d.ư.ợ.c liệu của bác Đức.
Bác Đức vừa làm vừa giảng giải cho Hứa Không Sơn, d.ư.ợ.c liệu này, các bước bào chế chỉ c.ầ.n s.ai lệch một chút thôi thì hiệu quả cho ra có thể nói là khác biệt một trời một vực.
Dược liệu được bào chế tốt mới là lương d.ư.ợ.c trị bệnh cứu người, bào chế không tốt thì có thể biến thành độc d.ư.ợ.c hại mạng, cho nên nhất định không được sai sót.
Có những loại d.ư.ợ.c liệu cần phơi khô nước trước, bác Đức chỉ xử lý một phần nhỏ, chia một nửa củ thiên ma bị gà mổ cho Hứa Không Sơn, bảo anh mang về hầm gà, ăn vào có thể bình can tức phong, hành khí hoạt huyết.
Hứa Không Sơn về nhà cắt cánh gà rừng thả vào chuồng gà, đợi nó hấp thụ hết d.ư.ợ.c tính của thiên ma.
"Bác Đức dạy anh bào chế d.ư.ợ.c liệu rồi." Về đến nhà, Hứa Không Sơn vui vẻ nói với Trần Vãn, "Anh thấy bác ấy chắc chắn là coi anh là đồ đệ rồi, nhưng bác ấy không cho anh gọi là sư phụ."
"Bác ấy không cho anh gọi thì trong lòng anh đối xử với bác ấy như sư phụ chẳng phải cũng vậy sao." Trần Vãn nghe Hứa Không Sơn kể xong đầu đuôi câu chuyện, biết bác Đức đã bị tâm tính của Hứa Không Sơn làm cho cảm động.
Sự hứng thú và thiên phú mà Hứa Không Sơn thể hiện đối với d.ư.ợ.c liệu đều vượt xa dự liệu của Trần Vãn, học thêm được một ngón nghề bào chế t.h.u.ố.c cũng tốt. Tuy không biết trước đây đã xảy ra chuyện gì khiến bác Đức mãi không thu đồ đệ, nhưng Trần Vãn không có ý định thăm dò đời tư của người khác, có lẽ đợi nút thắt trong lòng bác Đức gỡ bỏ thì ông tự khắc sẽ nói cho Hứa Không Sơn biết.
"Mai ơi, thành rồi!"
Lời Trần Vãn vừa dứt, ngoài sân đã vang lên giọng của Thịnh Phương, sau khi liếc mắt nhìn Hứa Không Sơn một cái, hai người cùng đi ra ngoài.
"Đại Sơn cũng ở đây à." Thịnh Phương mặt mày rạng rỡ, hai lần trước chị đến vào buổi sáng nên Hứa Không Sơn đều đã vào núi rồi.
Châu Mai đang làm cơm tối trong bếp, buông muôi xào đi ra: "Chuyện của Diễm Diễm thành rồi sao?"
