Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 76
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:32
"Đúng thế!" Thịnh Phương vỗ tay một cái, "Chuyện này đa phần là nhờ bộ quần áo Trần Vãn làm đấy."
Trong nồi đang nấu canh, rời người một lát cũng không vấn đề gì, Châu Mai lau sạch tay vào tạp dề: "Tình hình cụ thể thế nào, chị Phương kể tôi nghe với."
Dưới giọng nói sang sảng của Thịnh Phương, Trần Vãn và Hứa Không Sơn buộc phải nghe ké toàn bộ quá trình.
Bên nam là lính trong quân đội xin nghỉ phép năm về đặc biệt để xem mắt vợ, vì điều kiện tốt nên người làm mối không ít, do đó anh ta đã gặp không chỉ mình Đinh Diễm Xuân.
Theo như Đinh Diễm Xuân kể lại sau đó, đối phương đã nhận được tin chuẩn xác, đợt điều chỉnh chức vụ quân đội tới anh ta có thể thăng lên cấp Phó Tiểu đoàn trưởng, trong số quân nhân cùng khóa được coi là thăng tiến nhanh nhất.
Cho nên nếu xem mắt phù hợp, anh ta kết thúc kỳ nghỉ phép về sẽ nộp báo cáo kết hôn ngay, báo cáo kết hôn được duyệt là đăng ký kết hôn tổ chức tiệc luôn, không bao lâu sau là có thể đón vợ mới sang quân đội.
Đinh Xuân Diễm là cô gái thứ ba mà bên nam xem mắt, hai cô trước anh ta thấy ăn mặc quê mùa quá nên không lọt mắt xanh, mãi cho đến khi nhìn thấy Đinh Xuân Diễm trong chiếc áo khoác thời thượng, anh ta lập tức bày tỏ tâm ý, nếu Đinh Xuân Diễm đồng ý thì anh ta sẽ không gặp những cô gái sau nữa.
Đối với việc Đinh Xuân Diễm mặc áo khoác, đối phương không cảm thấy cô quá xa xỉ. Theo anh ta nói thì tiền kiếm ra là để tiêu, anh ta thăng lên Phó Tiểu đoàn trưởng còn được tăng lương nữa, so với những người ăn mặc quê mùa khoe mình cần kiệm đảm đang, anh ta thích kiểu như Đinh Xuân Diễm hơn.
Một người đàn ông sắp thăng cấp Phó Tiểu đoàn trưởng lại sẵn sàng chi tiền cho vợ, trong mắt Thịnh Phương và mọi người đúng là đối tượng kết hôn đặc biệt tốt rồi.
Chẳng trách Thịnh Phương nóng lòng đến báo tin vui này như vậy, nếu không có chiếc áo khoác Trần Vãn làm, Đinh Xuân Diễm mặc bộ quần áo bông hoa hòe hoa sói có khi đối phương lại không ưng thật.
Trần Vãn không đưa ra ý kiến gì, sở thích của người khác không liên quan đến cậu, hy vọng đối phương và Đinh Xuân Diễm thật sự có thể sống những ngày tốt đẹp là được.
"Đến lúc Diễm Diễm kết hôn Trần Vãn nhất định phải đến uống rượu mừng đấy nhé." Vừa xem mắt xong, Thịnh Phương đã lên kế hoạch cho chuyện kết hôn rồi, phải nói là hiệu suất xem mắt thời đại này thật sự cao kinh khủng.
Trần Vãn có dự cảm, Đinh Xuân Diễm sẽ trở thành khách quen của cậu.
Tiễn Thịnh Phương đi, Châu Mai múc canh trong nồi ra, gọi mọi người vào ăn cơm.
"Sáu ơi quần áo của chính em đã làm xong chưa?" Thấy sắp đến tết rồi, Châu Mai sợ Trần Vãn bỏ quên chính mình.
Máy khâu mua về lâu như vậy, Trần Vãn hết làm quần áo cho Hứa Không Sơn, rồi đến nhà họ Trần, tiếp đến là Đinh Xuân Diễm, cậu thật sự chưa rút được thời gian để sửa lại quần áo cũ của mình.
"Mai em làm ạ." Trần Vãn húp một ngụm canh, "Chỉ là sửa lại một chút thôi, không tốn bao nhiêu công sức đâu ạ."
"Vậy thì tốt." Châu Mai nghĩ đến tính cách của Thịnh Phương, chuyện Đinh Xuân Diễm mặc quần áo Trần Vãn làm mà xem mắt thành công chắc chắn không quá hai ngày sẽ truyền khắp thôn, "Sáu ơi, sau này nếu có người tìm em làm quần áo em còn muốn làm không?"
"Muốn chứ ạ." Không làm quần áo thì lấy đâu ra tiền, Trần Vãn sờ túi tiền nhẹ tênh có hai đồng bạc, cảm thấy nhiệm vụ đường dài còn gian nan lắm, "Nhưng có lẽ em làm hơi chậm một chút ạ."
Châu Mai trong lòng đã hiểu, bà biết nên đối phó thế nào với những người sau này muốn tìm Trần Vãn làm quần áo rồi.
Trần Vãn chỉ dùng một buổi chiều đã sửa xong quần áo của mình, áo bông khó tháo, mặc qua mùa đông này chắc cậu sẽ không mặc nữa, nên Trần Vãn chỉ sửa mấy chiếc áo thun và áo sơ mi.
Lúc lục tủ quần áo Trần Vãn tìm thấy một thứ thú vị, đó chính là loại "cổ áo giả" từng làm mưa làm gió những năm bảy mươi.
Những người không mua nổi áo sơ mi, hoặc áo sơ mi không đủ để thay đổi, lúc mặc các loại quần áo khác chỉ cần đeo cổ áo giả vào rồi khoác áo khoác lên, như vậy nhìn từ bên ngoài chẳng khác gì đang mặc áo sơ mi cả.
Trần Vãn suy nghĩ một hồi, không thấy nó phối được với bộ quần áo cũ nào nên tạm thời cất đi.
Đêm đến Trần Vãn cởi chiếc áo thu mềm nhũn mất dáng ra, thay chiếc áo sơ mi đã sửa vào: "Anh Sơn, em mặc đẹp không?"
Lời tác giả: Trần Vãn: Hai đồng rồi!
Chiếc áo sơ mi kiểu cũ vốn không ôm dáng qua bàn tay sửa đổi của Trần Vãn đã trở nên hoàn toàn vừa vặn với vòng eo của cậu, hàng cúc cài chỉnh tề đến tận viên đầu tiên khiến Hứa Không Sơn nảy sinh ham muốn được cởi chúng ra giúp cậu.
Trần Vãn kiếp trước từng được rất nhiều người khen ngợi là người hợp mặc sơ mi nhất, vẻ cấm d.ụ.c và gợi cảm đỉnh cao trông có vẻ mâu thuẫn mà lại bổ trợ cho nhau, người lãnh cảm nhìn vào cũng có thể có phản ứng với cậu.
Cho nên Trần Vãn kiếp trước có thể kiên trì độc thân suốt hai mươi bốn năm cũng thực sự là một kỳ tích.
"Đẹp." Trần Vãn chỉ là hỏi anh quần áo có đẹp không thôi, vậy mà anh lại...
Hứa Không Sơn áy náy một giây vì suy nghĩ tồi tệ của mình, sau đó Trần Vãn trước mặt anh đã cởi viên cúc đầu tiên của áo sơ mi ra.
Tiếp đến là viên thứ hai, Trần Vãn dừng lại, dường như chỉ là cảm thấy cúc áo cài nhiều quá hơi ngột ngạt.
Dưới cổ áo hơi mở là xương quai xanh lộ ra một nửa và l.ồ.ng n.g.ự.c trắng như ngọc chỉ bằng bàn tay.
Hứa Không Sơn không phải người lãnh cảm, chiếc áo sơ mi trắng trở nên lộn xộn trong những động tác, người đàn ông tựa như một con sói đói, ngậm lấy chiếc cổ mỏng manh của con thỏ trắng chủ động dâng tận cửa.
"Đừng ở trên cao quá..."
Trần Vãn lo lắng anh để lại dấu vết trên cổ nên khó khăn mở lời, nhưng cậu đã quên mất, phần dưới cổ mới là sự tồn tại chí mạng hơn.
Hứa Không Sơn cuối cùng cũng toại nguyện giúp Trần Vãn một lần, Trần Vãn gắng gượng tỉnh táo lại phát ra tiếng hít hà đau đớn, trầy da thật rồi!
Rõ ràng người khêu gợi trước là cậu, nhưng Trần Vãn vẫn trừng mắt nhìn Hứa Không Sơn một cái đầy vẻ giận dỗi, tựa như đang gây sự vô lý cực kỳ.
Đã nếm mùi bài học, Trần Vãn ấm ức thu liễm hành vi của mình, giảm bớt những cử động thân mật dễ gây hiểu lầm.
Ngày hôm sau là hai mươi tư tháng Chạp, sáng sớm cho lợn ăn xong, Châu Mai lôi chiếc áo khoác ngoài và nón lá ra, buộc chổi vào sào tre, bắt đầu hoạt động tổng vệ sinh hàng năm.
Hai mươi ba kẹo mạch nha, hai mươi tư quét dọn nhà cửa.
Thôn Bình An không có tập tục làm kẹo mạch nha, quét dọn nhà cửa là tín hiệu của năm mới đã về.
Mạng nhện và bụi khói tích tụ quanh năm trên nóc nhà giao cho Hứa Không Sơn, anh cao ráo có sức khỏe, cầm chổi quét từ nhà đông sang nhà tây mà không thấy thở dốc chút nào.
Nơi bụi bặm nhất là nhà bếp, tro sau khi đốt củi phần lớn đọng lại trong bệ bếp, một phần nhỏ bay ra theo ống khói, phần còn lại bay ra từ bệ bếp bám vào mạng nhện.
Cây chổi bị bọc thành màu đen, Hứa Không Sơn tuy có đội nón lá nhưng trong quá trình ngửa đầu kiểm tra tình hình quét dọn vẫn không tránh khỏi việc bụi bặm rơi vào mặt, lúc Trần Vãn nhìn thấy anh, cả người anh xám xịt.
