Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 80
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:33
Lời tác giả: Hứa Không Sơn: Kể chuyện cười cái nào, tôi là người giàu đây.
"Hôm nay nhà hàng xóm sao mà náo nhiệt thế ạ?" Trần Vãn nghe tiếng người lớn trò chuyện, tiếng trẻ con nô đùa phát ra từ sân nhà Vương Thúy, trong ấn tượng của cậu dường như đây là lần đầu tiên thấy nhà họ có đông người như vậy.
"Nhà họ Hà hôm nay ăn bữa cơm tất niên mà." Châu Mai nói rồi bất bình thay cho Vương Thúy một câu: "Gặp phải cái nhà ngoại như thế Vương Thúy cũng thật là xui xẻo."
Còn không quá hai ngày nữa là đến đêm giao thừa rồi, Châu Mai cũng đã rảnh rỗi, bà khơi mào câu chuyện, kể chuyện nhà Vương Thúy cho Trần Vãn và mọi người nghe.
Đúng ra Vương Thúy và Hà lão tam đều là những người chăm chỉ, con cái trong nhà tuy còn nhỏ nhưng không đến mức nghèo tới mức keo kiệt như vậy, vấn đề này đều nằm ở nhà ngoại của Vương Thúy.
Vương Thúy là con cả trong nhà, dưới có hai em trai và một em gái, hai ông bà lão nhà họ Vương trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã không cho Vương Thúy đi học, nhốt chị ở nhà làm việc.
Trải nghiệm của Vương Thúy cũng tương tự như Vương Tú ở đại đội ba kia, nhưng hai người không có quan hệ họ hàng gì, chỉ là tình cờ cùng họ thôi.
Khác với Vương Tú là Vương Thúy có tâm cơ, đến tuổi có thể gả chồng chị tự mình tìm đến Hà lão tam thật thà mộc mạc, hỏi anh có muốn cưới vợ không.
Hà lão tam sao mà không muốn cho được, cũng không biết ở giữa đã trải qua những gì, tóm lại là Vương Thúy và Hà lão tam đã thành người một nhà.
Vương Thúy vốn dĩ tưởng rằng gả đi rồi không ở nhà ngoại nữa thì sẽ được tự do, ai mà ngờ hai ông bà lão nhà họ Vương kia lại mặt dày đến thế, dăm bữa nửa tháng lại dắt em trai em gái Vương Thúy đến ăn chực.
Chân mọc trên người họ, cho dù Vương Thúy không muốn thì cũng không ngăn được họ đến.
Cũng may là Hà lão tam không vì thế mà ghét bỏ Vương Thúy, anh cưới được vợ là đã tạ ơn trời đất rồi, sao mà ghét bỏ được, hơn nữa đó cũng không phải lỗi của Vương Thúy.
Chữ hiếu đi đầu, Vương Thúy không có cách nào cắt đứt hoàn toàn liên lạc với nhà họ Vương, phải cầm d.a.o dọa cứa cổ mình mới coi như trấn áp được nhà họ Vương, không dám dăm bữa nửa tháng lại đến nữa, đổi thành tết nhất là cả nhà cùng xuất động.
Châu Mai đoán rằng Vương Thúy thực tế không nghèo như chị thể hiện ra, sở dĩ như vậy là để diễn cho nhà họ Vương xem thôi.
Trần Vãn nghe xong chuyện của Vương Thúy với tâm trạng phức tạp, cũng may là cả nhà Tôn Đại Hoa đã vào tù rồi.
Tiếng hét của trẻ con làm Trần Vãn đau hết cả đầu, cậu không ở trong phòng được nữa, định ra ngoài lánh một lát.
Trần Vãn vừa mở cổng sân, một cô gái ngoài hai mươi tuổi đang giơ tay định gõ cửa.
"Xin hỏi có chuyện gì không ạ?" Trần Vãn không quen cô gái trước mắt, trong ký ức của cậu chưa từng thấy gương mặt này. Ánh mắt đối phương có chút kỳ lạ, khiến Trần Vãn cảm thấy rất khó chịu.
Vương Hà mắt không chớp lấy một cái, rõ ràng là nhìn đến ngẩn ngơ rồi, tim cô đập thình thịch, Trần Vãn hỏi đến lần thứ hai cô mới hoàn hồn.
"À, tôi là Vương Hà, em gái của Vương Thúy." Vương Hà lộ ra một biểu cảm thẹn thùng, nói thật lòng Trần Vãn không có hứng thú cô là ai, hơn nữa Vương Hà vừa lùn vừa béo, bộ dạng cố làm vẻ thẹn thùng có chút đau mắt.
Không có ý nói vừa lùn vừa béo là không tốt, nhưng tâm sinh tướng, vừa mới hiểu rõ hành vi của người nhà họ Vương nên Trần Vãn khó mà có thiện cảm với cô ta được.
"Có chuyện gì không ạ?" Trần Vãn lùi lại một bước, cậu nhìn thấy gàu trong tóc của Vương Hà.
"Anh là Trần Vãn phải không?" Vương Hà quả nhiên không biết lịch sự là gì, cái lùi lại của Trần Vãn được cô hiểu thành lời mời, nương theo cổng sân chen vào.
"Là tôi." Sự giáo dưỡng của Trần Vãn khiến cậu không làm ra hành động quay người bỏ đi ngay, nhưng cũng không còn kiên nhẫn để hỏi đến lần thứ ba.
Nhận được câu trả lời khẳng định, mắt Vương Hà sáng lên, nhớ lại tin tức vừa nghe được ở nhà hàng xóm tim đập càng nhanh hơn.
Nhà họ Hà ăn bữa tất niên không chỉ có người nhà họ Vương đến, mà một số họ hàng nhà họ Hà cũng đến, họ đều là người trong thôn, lúc trò chuyện khó tránh khỏi nhắc đến nhân vật đang nổi đình nổi đám gần đây là Trần Vãn.
Nào là quần áo cậu làm khiến Đinh Xuân Diễm được anh Đại đội trưởng để mắt tới, nào là cậu học xong cấp ba mà không đỗ đại học, cũng như điều kiện nhà họ Trần tốt thế nào, Trần Vãn gần như bị họ lôi ra bàn tán từ đầu đến chân.
Vương Hà thèm thuồng nhìn cái sân lớn nhà họ Trần, Trần Vãn biết làm quần áo lại còn đẹp trai như thế, nếu cô gả vào đây nhất định có thể sống những ngày như thần tiên vậy.
Trần Vãn sức khỏe không tốt cũng không sao, cô không chê, sức khỏe cô tốt, mẹ cô nói nhìn cô là biết người có tướng sinh con trai rồi; không đỗ đại học cũng chẳng hề gì, một tháng cậu làm thêm mấy bộ quần áo cũng có thể kiếm được không ít tiền. Trần Vãn tay nghề tốt như thế, một bộ quần áo thu hai đồng là quá rẻ, ít nhất phải năm đồng mới được.
Trần Vãn không biết chỉ qua một lần gặp mặt mà Vương Hà đã nghĩ xong cả việc đứa con sau này của hai người là trai hay gái rồi.
"Nếu không có việc gì thì phiền cô nhường đường một chút, tôi đóng cổng đây." Trần Vãn gặp Vương Hà đúng là không phải điềm tốt, xem ra không nên ra ngoài.
"Tôi có việc mà." Vương Hà sợ Trần Vãn thực sự đuổi cô ra ngoài, sốt sắng đẩy Trần Vãn một cái.
Trần Vãn bị đẩy lùi lại mấy bước ngẩn cả người, cậu thế mà lại bị một người phụ nữ đẩy cho suýt ngã?
"Xin lỗi nhé, anh không sao chứ, tôi không cố ý đâu." Vương Hà đưa tay định đỡ, Trần Vãn vội vàng tránh ra, lúc nãy là do cậu không đề phòng mới bị đẩy trúng, bây giờ đề phòng rồi sẽ không để mắc mưu lần thứ hai nữa.
"Có chuyện gì thì nói đi." Đừng có động tay động chân, Trần Vãn đứng cách xa hai mét.
"Tôi nghe họ nói anh biết làm quần áo, tôi muốn nhờ anh làm giúp tôi một bộ quần áo." Vương Hà nhận ra sự kháng cự của Trần Vãn, bèn hậm hực rụt tay lại.
"Xin lỗi tôi không làm được." Trần Vãn không phải người không có tính khí, loại khách hàng như Vương Hà cậu không muốn tiếp.
"Tại sao chứ?" Sự từ chối dứt khoát của Trần Vãn nằm ngoài dự liệu của Vương Hà, vẻ mặt cô rất tổn thương, tựa như Trần Vãn từ chối không phải là yêu cầu làm quần áo của cô, mà là từ chối kết hôn với cô vậy.
Khả năng nằm mơ giữa ban ngày của Vương Hà tỉ lệ thuận với độ dày da mặt của cô ta, nếu Trần Vãn nghe thấy dự định của cô ta chắc chắn sẽ bị ghê tởm đến mức buồn nôn mất.
"Tôi không có thời gian." Trần Vãn lôi cái cớ vạn năng ra: "Cô tìm người khác làm đi."
Da mặt Vương Hà dày như thế không thể không liên quan đến người nhà họ Vương, cô là con út của bà lão nhà họ Vương, trông giống bà lão nhà họ Vương hồi trẻ như đúc từ một khuôn ra, do đó cái tư tưởng trọng nam khinh nữ không hề đè nặng lên người cô, thậm chí còn có xu hướng là người được cả nhà cưng chiều nhất.
Trong miệng người nhà họ Vương, Vương Hà tốt đẹp như tiên nữ trên trời vậy, không có bất kỳ khuyết điểm nào, đừng nói là xứng với Trần Vãn, mà gả cho anh Đại đội trưởng của Đinh Xuân Diễm cũng được.
Vương Hà vốn dĩ chỉ là muốn Trần Vãn làm cho mình bộ quần áo, để cô còn đi xem mắt một anh Đại đội trưởng, nhưng khi nhìn thấy Trần Vãn cô đã đổi ý, Trần Vãn đẹp trai như thế cô sẵn lòng hạ thấp điều kiện vì cậu.
