Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 81
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:33
"Người khác làm sao đẹp bằng anh làm được." Vương Hà không chịu, "Anh gác việc của người khác lại một chút, làm cho tôi trước không được sao?"
Lời nói của Vương Hà quả thực ly kỳ đến mức nực cười, Trần Vãn nhịn rồi lại nhịn, chỉ muốn bảo cô ta đi tìm thợ sửa khóa trong trấn mà hỏi xem.
Dựa vào cái gì mà cô ta lại có thể lý直 khí tráng yêu cầu chen ngang như vậy?
"Không được." Trần Vãn muốn đuổi người, "Cô đi đi, tôi sẽ không may quần áo cho cô đâu."
Chu Mai đang dọn dẹp tủ quần áo trong nhà nghe thấy động tĩnh liền đi ra: "Có chuyện gì thế này?"
Vương Hà nhìn thấy Chu Mai liền nở nụ cười rạng rỡ: "Đây là chị dâu phải không, chào chị dâu, em là Vương Hà, em gái của Vương Thúy."
Chu Mai bị cách xưng hô tự nhiên của Vương Hà làm cho thấy khó chịu, em gái Vương Thúy thì cũng không thể vừa mở miệng là gọi chị dâu được, có chút quá thân thiết quá mức rồi.
"Ồ Vương Hà à, cô quen Trần Vãn nhà tôi sao?" Một năm không gặp Vương Hà béo hơn hẳn, Chu Mai nhìn thoáng qua không nhận ra ngay. Bà ngay cả một câu mời Vương Hà ngồi cũng không nói, chứng tỏ trong lòng cũng chẳng có thiện cảm gì.
"Trước đây không quen." Vương Hà coi như còn thành thật, "Giờ thì quen rồi."
Ai thèm quen cô chứ!
"Tôi không quen cô ta." Chu Mai đã ra đây, Trần Vãn không thèm đôi co với Vương Hà nữa, "Cô ta muốn tìm tôi làm quần áo, tôi đã nói là không rảnh rồi."
Nhìn biểu cảm của Trần Vãn, Chu Mai biết Vương Hà chắc chắn đã đắc tội với em chồng ở điểm nào đó, nếu không Trần Vãn sẽ không trực tiếp gạt phăng mặt mũi cô ta như vậy.
Chu Mai kéo cánh tay Trần Vãn, ra hiệu cậu vào nhà, để Vương Hà cho bà đối phó.
Trần Vãn thuận thế vào nhà, Vương Hà nhìn chằm chằm theo bóng lưng cậu rồi "ây" một tiếng, sao lại đi vào rồi.
"Trần Vãn nói năng thẳng tính, Vương Hà cô đừng để bụng." Chu Mai đi ra sân, "Dạo này nó thực sự không rảnh, chắc cô cũng nghe nói chuyện nó sắp thi đại học rồi, nên không chia được bao nhiêu thời gian để làm quần áo đâu. Tôi thấy bộ quần áo cô đang mặc hôm nay còn rất mới, mới làm phải không?"
Chu Mai nắm quyền chủ động trong cuộc trò chuyện, Vương Hà thuận theo lời bà nói tiếp: "Vâng, mới làm xong hai hôm trước, hôm nay em mới mặc lần đầu."
Vừa làm quần áo mới xong còn tìm Trần Vãn làm gì nữa, nhà họ Vương lấy đâu ra tiền để Vương Hà làm hai bộ đồ mới trong một mùa đông, rõ ràng là cô ta đang tìm cớ.
"Quần áo mới đẹp lắm, cô mặc vừa khéo." Chu Mai vừa nói vừa đi về phía cổng sân, Vương Hà vô ý đi theo bước chân bà ra khỏi sân, Chu Mai giữ lấy cổng, "Tôi ngửi thấy mùi cá kho rồi, chắc bên chị gái cô sắp ăn cơm rồi đấy, cô về ăn cơm trước đi."
"Vâng được, chị dâu, em về ăn cơm trước, lát nữa lại sang nói chuyện với chị." Vương Hà vốn vì bữa cơm này mà đến, sợ muộn thì không được ăn cá kho, cô ta không thèm quay đầu lại mà đi luôn.
Chu Mai "pạch" một cái đóng cổng sân lại, cái cô Vương Hà này sao cứ như đầu óc có vấn đề ấy.
"Cô ta đi rồi ạ?" Trần Vãn từ trong nhà đi ra nhìn ra ngoài, thấy không còn bóng dáng Vương Hà, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t hơi giãn ra.
"Đi rồi." Chu Mai đầy mặt khó hiểu, "Lục nhi, sao con lại dây vào cô ta thế?"
Gì mà cậu dây vào chứ, Trần Vãn cảm thấy mình thực sự còn oan hơn cả Đậu Nga.
"Con không có dây vào cô ta." Trần Vãn bực bội nói, "Con vừa định ra ngoài đi dạo, kết quả mở cửa ra thì cô ta đang ở ngay bên ngoài, hỏi con có phải Trần Vãn không, nói muốn tìm con làm quần áo. Con không muốn làm cho cô ta nên nói không rảnh, cô ta còn bảo con gác việc của người khác lại để làm cho cô ta trước, cô ta dựa vào cái gì chứ?"
Cuộc đối thoại phía trước Chu Mai nghe không rõ, giờ nghe Trần Vãn kể lại, bà cũng không khỏi tức giận, loại người gì thế không biết.
Da mặt cũng quá dày rồi!
"Mọi người ở nhà à, tôi thấy cổng sân đóng, cứ tưởng không có ai." Trần Tiền Tiến không ngồi yên được, đi ra đồng xem qua ruộng lúa mạch, Hứa Không Sơn sáng nay đến chỗ chú Đức học làm t.h.u.ố.c, hai người gặp nhau trên đường, tiện đường đón cả Trần Dũng Dương về.
"Đừng nhắc nữa." Chu Mai buồn bực đem chuyện của Vương Hà kể hết một lượt, "Ông nói xem con bé đó nghĩ cái gì vậy?"
Trần Tiền Tiến ngạc nhiên mở to mắt: "Cô ta đúng là..."
Đúng là cái gì, đúng là không biết xấu hổ. Trần Tiền Tiến không tiện nói ra, nhưng những người có mặt đều hiểu rõ trong lòng.
"Bà nói lát nữa cô ta ăn cơm xong lại sang, phải làm sao bây giờ, nhà mình cứ đóng cửa mãi à?" Trần Tiền Tiến liếc nhìn sân bên cạnh, cảm thấy cách đóng cửa không khả thi lắm, vạn nhất lúc đó Vương Hà cứ đứng ngoài hét lên thì cảnh tượng đó thật khó coi.
"Lát nữa cô ta đến thì Lục nhi cứ ở trong nhà đừng ra, tôi phải hỏi cho ra lẽ xem cô ta định tính toán cái gì." Chu Mai không tin mình không đối phó được một cô gái trẻ.
Trần Tinh nghe hiểu diễn biến câu chuyện, kéo Trần Dũng Dương đang ngơ ngác lại, ghé vào tai cậu bé thì thầm vài câu.
Trần Dũng Dương gật đầu thật mạnh, nhìn Trần Vãn với ánh mắt đầy kiên định.
Cậu bé sẽ không để chú út bị người ta bắt nạt đâu!
Vương Hà đến nhanh hơn Chu Mai tưởng, họ vừa buông đũa xuống là đối phương đã hét ở bên ngoài rồi.
Trần Vãn nhanh ch.óng lách vào phòng, Hứa Không Sơn theo sát phía sau, Trần Dũng Dương nhảy xuống ghế đẩu canh giữ ở cửa phòng Trần Vãn.
Chu Mai mở cổng sân, Vương Hà định chen vào trong, nhưng một kẻ lười biếng ham ăn như cô ta làm sao là đối thủ của Chu Mai, bị chặn đứng không chen vào được.
"Nhà cửa bừa bộn, không để cô chê cười đâu, đứng đây nói chuyện cũng vậy thôi."
Vương Hà nhắm vào Trần Vãn mà đến, bên trong sân và bên ngoài sân làm sao mà giống nhau được?
Dù sao cô ta cũng là một cô gái chưa chồng, có không biết xấu hổ đến đâu cũng không có can đảm nói ra những lời trong lòng trước mặt bàn dân thiên hạ, Vương Hà cười nịnh nọt đứng yên: "Chị dâu khách sáo quá, nếu nhà chị mà gọi là bừa bộn thì nhà em chẳng phải thành chuồng lợn rồi sao."
Lời của Vương Hà khiến Chu Mai nhất thời nghẹn lời, bà khựng lại hai giây: "Cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã dạm ngõ chưa?"
Con gái nhà người ta, nhắc đến chuyện dạm ngõ thường sẽ thẹn thùng, Chu Mai muốn dùng chuyện này để kết thúc chủ đề, đối với sự bất thường của Vương Hà, bà lờ mờ có một phỏng đoán.
Quả nhiên, Vương Hà đỏ mặt: "Sắp hai mươi ba rồi, vẫn chưa dạm ngõ."
Trong khi nói, mắt Vương Hà cứ liếc nhìn phía sau Chu Mai, Chu Mai là người đã lập gia đình, sao có thể không hiểu ý cô ta.
Hóa ra là nhắm trúng Trần Vãn nhà bà thật rồi!
"Chà, hai mươi ba mà chưa dạm ngõ, tuổi tác hơi lớn rồi đấy, người nhà cô không giục sao?" Chu Mai cố ý nói to lên để sân bên cạnh cũng nghe thấy rõ mồn một.
"Chẳng phải là trước đây chưa gặp được người phù hợp sao?" Vương Hà không vui lắm, sao Chu Mai lại có thể bảo cô ta lớn tuổi được.
