Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 520
Cập nhật lúc: 09/02/2026 14:06
Mẹ Lương vẫn luôn im lặng, cho đến khi nghe đồng chí công an nói con gái mình viết thư cho con trai và còn bị từ chối, bà mới lộ vẻ giận dữ tột độ.
“Lương Tiểu Thảo, mày còn biết xấu hổ không hả? Cư nhiên lại mặt dày đi bám lấy đàn ông, đúng là hạng hạ tiện. Từ mai đừng có đi học nữa, lo mà ở nhà đi, có đám nào t.ử tế thì gả phắt đi cho rảnh nợ, đỡ làm nhục nhã gia môn…”
Mẹ Lương tuôn ra một tràng mắng nhiếc, lời lẽ nh.ụ.c m.ạ nghe như đang dành cho kẻ thù chứ không phải con gái ruột của mình.
Lương Tiểu Thảo đã đoán trước được kết cục này. Cô ta mặt mày vô cảm, không hề phản kháng. Cố Hiên Dật vốn là con đường lui mà cô ta tự tìm cho mình, không ngờ cậu ta lại chẳng thèm ngó ngàng tới cô ta.
Thầy Khâu nhìn Lương Tiểu Thảo đang c.h.ế.t lặng, lại nhìn mẹ Lương vẫn không ngừng c.h.ử.i bới, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Thầy cũng không ngờ Lương Tiểu Thảo lại còn viết thư cho Cố Hiên Dật, chuyện này cư nhiên không hề rò rỉ một chút tiếng gió nào.
Với tư cách là giáo viên, thầy vẫn muốn cố gắng giúp Lương Tiểu Thảo một chút.
“Mẹ em Lương Tiểu Thảo này, thành tích học tập của em ấy khá tốt, thi lên cấp ba không thành vấn đề đâu ạ, nếu cố gắng hơn nữa thì đại học cũng có hy vọng.
Bây giờ nhà nước đang rất coi trọng giáo d.ụ.c, anh chị cho em ấy thôi học lúc này, sau này muốn tìm một công việc cũng không dễ dàng gì. Thi đỗ đại học thì lại khác, tốt nghiệp xong là được phân công công tác ngay, lại còn…”
“Thầy Khâu à, thầy không cần nói nữa đâu. Thi cấp ba với đại học cái gì chứ, vô ích thôi. Con gái con lứa thì tìm lấy một nhà chồng tốt, sau này còn giúp đỡ được cho anh trai và em trai nó, mấy cái khác toàn là hão huyền cả.”
Mẹ Lương ngắt lời thầy Khâu, vẻ mặt đầy vẻ không thèm để ý. Học đại học cho lắm vào, đỗ rồi là nó bay mất hút luôn, còn quản gì đến cái nhà này nữa.
Cuối cùng, Lương Tiểu Thảo bị bố mẹ đưa về, thầy Khâu cũng chẳng còn cách nào, đành lủi thủi quay lại trường.
Lục Cửu biết chuyện Lương Tiểu Thảo thôi học vào ngày hôm sau. Cô không có phản ứng gì đặc biệt, đúng là kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận.
Chương 420 Nhật ký dưỡng bệnh của Cố Hiên Dật
Buổi tối, Cố Hiên Vũ đã đến bệnh viện.
“Mẹ hai, mẹ ăn cơm chưa ạ?”
“Hiên Vũ, sao con lại qua đây?”
Bảo Ni không hề báo cho Cố Hiên Vũ, vì bài vở của cậu cũng đang rất bận rộn.
“Mẹ con bảo anh Hiên Dật nằm viện, dạo này con cũng không bận lắm nên qua thay ca cho mẹ. Chú hai cũng bận, để mình mẹ lo liệu thì vất vả quá ạ.”
Cố Hiên Vũ cảm thấy mẹ hai giống như mẹ, mà lại cũng không giống, vì mẹ hai trẻ quá, trông cứ như chị gái vậy.
“Cũng ổn thôi con, chân Hiên Dật không nghiêm trọng lắm, ngày mai là xuất viện rồi. Đến lúc đó bảo Tam Thất hầm thêm ít canh xương ống để bồi bổ cho anh.”
Bảo Ni rất cảm động, cả Hiên Vũ và Hiên Dật đều là những đứa trẻ biết ơn, không coi sự chăm sóc của cô là điều hiển nhiên.
“Mẹ hai, tối nay mẹ về nhà nghỉ ngơi đi ạ, để con ở đây trông anh Hiên Dật. Con xin nghỉ rồi, thứ Hai tuần sau mới phải lên lớp. Ngày mai mẹ cứ qua đây làm thủ tục xuất viện rồi đưa anh ấy về nhà ạ.”
Bảo Ni nghe Hiên Vũ nói đã xin nghỉ phép rồi thì cũng không từ chối nữa, cô cũng không yên tâm để hai đứa trẻ ở nhà một mình.
“Vậy được rồi, tối nay cũng không phải tiêm t.h.u.ố.c gì đâu, con mua chút gì đó cho anh Hiên Dật ăn nhé, mẹ về nhà xem hai đứa Lục Cửu thế nào.”
Bảo Ni để lại cho Cố Hiên Vũ một ít tiền, cô sợ trong túi cậu nhóc không có nhiều tiền, dù chị dâu Cố cũng có gửi tiền qua. Mấy tên thanh niên kia đều đã bị kết án, gia đình bọn chúng lại tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ nên chẳng có ai trả tiền viện phí cho cả.
Bảo Ni dặn dò Hiên Dật một tiếng rồi ra về.
Ở nhà, Tam Thất đã nấu cơm xong xuôi. Hai ngày nay bố mẹ đều không về nhà, cậu phụ trách cơm nước cho mình và Lục Cửu.
“Mẹ, mẹ về rồi ạ, mẹ đã ăn cơm chưa?”
Tam Thất thấy mẹ vào cửa liền có chút phấn khích hỏi.
“Mẹ chưa ăn, mẹ có mua một con vịt quay đây, nấu thêm món gì nữa là đủ ăn rồi.”
Bảo Ni lắc lắc chiếc túi lưới trên tay, bên trong là một con vịt quay mới ra lò, vẫn còn nóng hổi.
“Tuyệt quá, con cũng đang thèm vịt quay. Con đã nấu cơm rồi, nấu dư ra cho cả sáng mai nữa, vừa khéo đủ cho bữa tối nay luôn ạ.”
Tam Thất xách vịt quay vào bếp. Tối nay cậu nấu canh xương ống dưa chua, để hầm cho xương thật mềm, cậu còn phải xin nghỉ một tiết học để về sớm đấy.
“Tam Thất, hai ngày nay bố con có về nhà không?”
“Không ạ, từ hôm ở bệnh viện về xong là sáng sớm bố đã đi luôn rồi, sau đó không thấy về nữa.”
Tam Thất hai ngày nay thấy hơi hụt hẫng, bố mẹ đều không có nhà nên cậu thấy không quen.
“Dạo này bố con sẽ bận lắm, chúng ta phải thông cảm cho bố. Biên giới vẫn đang có chiến tranh, các chú các bác là quân nhân bảo vệ tổ quốc, lo việc lớn của đất nước nên đôi khi phải xao nhãng việc nhà một chút.”
Bảo Ni thủ thỉ với con trai về công việc của Cố Dã. Tam Thất nhà cô dù sao cũng mới chỉ là một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi, dù có hiểu chuyện đến mấy thì vẫn là trẻ con thôi.
“Con biết mà, con có nghe tin tức trên đài.”
Tam Thất phần nào cũng biết chuyện, sống trong khu tập thể quân đội thì làm sao mà không nghe thấy những thông tin đó được.
Lúc Lục Cửu về đến nhà thì cơm nước đã sẵn sàng, bày biện hết lên bàn.
“Mẹ, mẹ về rồi ạ, anh Hiên Dật sao rồi, mai có được xuất viện không mẹ?”
Lục Cửu cất cặp sách rồi hỏi thăm tình hình Hiên Dật.
“Sáng mai xuất viện con ạ, anh Hiên Vũ của con đang ở đó trông rồi. Mẹ không yên tâm về hai đứa nên về xem thế nào, sáng mai mẹ sẽ đón anh Hiên Dật về nhà.
Ở trường có thông báo gì về việc giải quyết vụ đ.á.n.h nhau đó chưa con? Còn cô bé kia thì sao?”
Bảo Ni mấy ngày nay ở bệnh viện, Cố Dã cũng không gọi điện nên cô thật sự không biết tình hình thế nào.
“Lương Tiểu Thảo thôi học rồi ạ, bị bố mẹ đưa về nhà, không cho đi học nữa.
Hôm nay trường có tổ chức đại hội, thông báo công khai về sự việc lần này. Các thầy cô bảo tụi con phải tập trung tâm trí vào việc học, tuổi còn nhỏ đừng có nghĩ ngợi linh tinh, lớp nào mà bắt được học sinh yêu đương là sẽ bị đuổi học ngay ạ.”
Nhà trường đã tổ chức đại hội cho cả khối cấp hai và cấp ba. Hiệu trưởng nói rất nghiêm khắc, còn kể rằng mấy tên thanh niên kia đã bị kết án, chuyện này sẽ được ghi vào hồ sơ, không chỉ ảnh hưởng đến bản thân bọn chúng mà còn ảnh hưởng đến cả đời con cháu sau này.
Lục Cửu gặm một miếng thịt vịt, kể lại những chuyện xảy ra ở trường cho mẹ và em trai nghe.
“Cũng tốt, để cho mọi người cùng cảnh tỉnh, biết điều gì nên làm và điều gì không nên làm.
Lục Cửu, Tam Thất, từ giờ tan học là phải về nhà ngay nhé, hiện giờ trật tự trị an ngày càng kém đi rồi, thành phần bất hảo ngoài xã hội nhiều lắm. Nhất là Lục Cửu, dù con có chút võ nghệ nhưng trên đời này có rất nhiều ác ý mà con không thể lường trước được đâu.
Có những chuyện không phải cứ dùng vũ lực là giải quyết được, nhiều kẻ ra tay độc ác khiến người ta không kịp đề phòng.”
