Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 521
Cập nhật lúc: 09/02/2026 14:06
Bảo Ni ngẫm lại, hiện tại là năm 79, một lượng lớn thanh niên trí thức quay trở về thành phố, số người không tìm được việc làm ngày càng nhiều, các vụ phạm pháp cũng theo đó mà tăng lên.
Hình như phải đến năm 84, nhà nước bắt đầu thực hiện chiến dịch truy quét tội phạm thì trật tự trị an mới khá lên được, đám cướp đường, trộm cắp mới dần dần lắng xuống.
“Con biết rồi thưa mẹ.”
Lục Cửu qua sự việc lần này cũng đã hiểu ra rất nhiều đạo lý, cũng biết thêm được nhiều mặt tối mà cô chưa từng chạm tới.
Tam Thất chớp chớp mắt, thầm nghĩ sau này mình tuyệt đối không được đi lẻ, vạn nhất có ai đó nhắm trúng vẻ đẹp trai của cậu thiếu niên này thì cậu chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao.
Ba mẹ con ăn no nê xong, Bảo Ni không vội dọn dẹp bát đĩa, cô muốn đi tắm một cái. Hai ngày nay ở bệnh viện, cô cảm thấy trên người mình toàn là mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Vì có mẹ ở nhà nên Lục Cửu và Tam Thất cảm thấy rất an tâm. Dọn dẹp xong nhà bếp, hai đứa trẻ vào phòng học bài, một đêm ngủ rất ngon giấc.
Sáng sớm, Bảo Ni ra ngoài mua bữa sáng về. Lục Cửu và Tam Thất ăn xong thì đi học.
Ở bệnh viện, Hiên Vũ đã làm xong thủ tục xuất viện. Một chân Hiên Dật bị nứt xương, chống nạng vẫn có thể đi lại chút ít.
“Hiên Vũ, thủ tục xong xuôi cả rồi, chúng ta về nhà thôi con, chú Hàn đang đợi ở dưới lầu đấy.”
Không liên lạc được với Cố Dã nên Bảo Ni đã nhờ Hàn Diệp giúp một tay đến đón Hiên Dật, chân cậu thế kia đi xe buýt không tiện chút nào.
Chuyến đi rất thuận lợi, về đến nhà Hàn Diệp không nán lại lâu vì còn bận việc.
Bảo Ni bảo Hiên Vũ ở nhà với Hiên Dật, còn cô thì đến làng Đại Dương mua ít thịt và gà.
Sau khi Bảo Ni đi khỏi, người nhà họ Thẩm đã tìm tới.
“Mợ cả, mợ hai, ông bà ngoại, sao mọi người lại qua đây ạ?”
Hiên Vũ mở cửa, thấy mọi người đứng ngoài thì ngẩn ra một lúc, cư nhiên mọi người đều không đi làm sao?
“Cái thằng bé này, Hiên Dật bị thương, chúng ta làm sao không đến xem cho được? Mẹ hai cháu cũng thật là, cháu bị thương mà chẳng thấy gọi điện báo một câu.
Nếu không phải nghe mọi người trong khu tập thể bàn tán thì chúng ta cũng chẳng biết Hiên Dật phải nằm viện. Đến bệnh viện thì bác sĩ bảo các cháu xuất viện rồi, hại chúng ta đi một chuyến tay không.”
Mợ cả họ Thẩm không ngừng phàn nàn, Hiên Vũ nghe vậy liền thấy không vui.
“Mẹ hai cháu hai ngày nay ở bệnh viện bận tối mày tối mặt, chú hai cháu thì lại không có thời gian, chẳng lẽ mẹ cháu cũng không gọi điện báo cho mọi người sao ạ?”
Lời của Hiên Vũ khiến mợ cả nghẹn họng, không nói thêm được gì nữa.
“Mẹ nó còn chẳng hiểu chuyện bằng một đứa trẻ, còn lẩm bẩm nữa thì đi về nhà mẹ nó đi.”
Ông ngoại Thẩm ngày càng cảm thấy con dâu cả quá ngu ngốc, ăn nói không ra gì, toàn làm mất lòng người khác.
Mợ hai họ Thẩm không muốn nghe chị dâu nói nhảm nữa, vội vàng đặt đồ mang đến xuống rồi hỏi: “Hiên Dật đâu rồi, cháu thế nào rồi? Bác sĩ nói sao? Đám người đ.á.n.h cháu đã bị bắt hết chưa?”
Hiên Vũ nhìn mợ hai một cái rồi mời ông bà và hai mợ vào phòng khách.
“Anh Hiên Dật đang ở trong phòng học bài ạ. Anh ấy bị nứt xương cẳng chân, bác sĩ bảo sẽ không để lại di chứng gì, cứ tẩm bổ nghỉ ngơi là sẽ khỏi ạ.”
Hiên Vũ rót nước mời mọi người, khách đến nhà thì phải tiếp đón chu đáo.
Ông ngoại Thẩm nhìn Hiên Vũ, đứa trẻ này dường như đã xa cách với họ rồi, nó cư xử với họ cứ như khách sứa vậy.
Cố Hiên Dật nghe thấy tiếng động cũng chống nạng bước ra. Tuy cậu không muốn ra chút nào nhưng lễ nghĩa trên mặt vẫn phải làm cho đủ, không thể để người ta có cớ nói mình không có giáo d.ụ.c, chuyện này cậu hiểu rõ.
Chương 421 So sánh
“Ôi chao, Hiên Dật à, sao cư nhiên lại phải chống nạng thế này? Chân thế nào rồi con, sau này có bị tật chân thấp chân cao không đấy? Mẹ hai con cũng thật là, chăm sóc kiểu gì mà để con phải vào viện thế này.”
Mợ cả họ Thẩm, cũng là mợ cả của Cố Hiên Dật, vừa dứt lời thì cả căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Bà ta vẫn còn đinh ninh là mình nói đúng đấy. Cô em chồng thật chẳng biết làm việc gì cả, ông bà ngoại với cậu mợ ruột thịt thì không tin tưởng, lại đi tin một bà thím, đúng là không phân biệt được người trong nhà với người ngoài.
“Mợ cả, sao mợ lại nói mẹ hai cháu như vậy? Chuyện cháu bị thương thì có liên quan gì đến mẹ hai cháu đâu, sao lại bảo mẹ hai chăm sóc cháu không tốt ạ?
Cơm dẻo canh ngọt chúng cháu ăn, quần áo tươm tất chúng cháu mặc, rồi cả chuyện học hành nữa, tất thảy đều là một tay mẹ hai cháu lo liệu. Với tư cách là mợ của chúng cháu, mợ đã từng nấu cho chúng cháu được bữa cơm nào hay may cho chúng cháu được bộ quần áo mới nào chưa ạ?
Một người chẳng làm được tích sự gì như mợ thì lấy tư cách gì mà đứng đây chỉ tay năm ngón với người làm việc chứ. Còn nữa, chân cháu chỉ bị nứt xương thôi, sẽ không có vấn đề gì cả.”
Cố Hiên Dật trước đó đã vì chuyện bị gài lời, chuyện học tiếng Anh ầm ĩ lên mà trong lòng vốn đã không thoải mái.
Hôm nay lại thế, cậu còn chưa thấy sao mà bà mợ cả đã mở miệng ra là bóng gió chỉ trích mẹ hai mình, cậu thật sự không nhịn nổi, bà ta lấy tư cách gì chứ.
Mợ cả bị Cố Hiên Dật vặn hỏi dồn dập, tức đến mức trợn trắng cả mắt.
“Cố Hiên Dật, cháu ăn nói với mợ thế à? Có còn chút gia giáo nào nữa không hả? Ai dạy cháu cái thói ăn nói với bề trên như vậy hả?”
Cố Hiên Dật tức đến nổ phổi, định mở miệng cãi lại thì bị anh trai kéo nhẹ một cái, cậu mới hậm hực im lặng.
“Mợ cả à, bề trên thì phải có dáng vẻ của bề trên thì mới nhận được sự tôn trọng chứ. Mợ thử nói xem, mợ có điểm nào giống một người bề trên không? Mẹ hai cháu, những gì bà ấy đã làm, mợ hãy tự hỏi lòng mình xem mợ có làm nổi được việc nào không?”
Cố Hiên Vũ nói chuyện lúc nào cũng thong dong, nhưng ánh mắt nhìn người khác thì chẳng dịu dàng chút nào.
Mợ cả bị Cố Hiên Vũ nhìn chằm chằm, bỗng nhiên thấy chột dạ, bất an, thậm chí là có chút sợ hãi. Đứa trẻ này trông giống hệt bố nó vậy.
Hai ông bà họ Thẩm và mợ hai trong lòng hận mợ cả c.h.ế.t đi được. Người này cư nhiên chỉ lớn tuổi chứ không lớn não, não bộ bị thoái hóa hết rồi hay sao.
Dám ở trên địa bàn nhà họ Cố mà nói năng hồ đồ, chắc là chưa bị ăn đòn nên chưa biết đau là gì.
“Hiên Dật, mau lại đây ngồi đi con, đứng lâu chân lại đau đấy.
Hiên Vũ à, mợ cả cháu tính tình không biết ăn nói, chúng ta không chấp nhặt với bà ấy. Mẹ hai cháu quả thực là người tốt, hết lòng vì các cháu đấy.”
Bà ngoại Thẩm kéo Cố Hiên Dật ngồi xuống bên cạnh mình, lại nói với đứa cháu ngoại lớn về cái tốt của Bảo Ni.
Đều sống trong cùng một khu tập thể quân đội, cách ăn mặc chải chuốt của mấy đứa trẻ nhà họ Cố ai mà chẳng thấy. Ngay như đợt trước, mấy chiếc áo khoác mới của lũ trẻ đã khiến bao nhiêu đứa trẻ khác thèm muốn, nằng nặc đòi bố mẹ mua cho bằng được.
Điều đáng nể nhất là hai đứa con của Cố Dã có cái gì thì Hiên Vũ và Hiên Dật cũng có cái đó. Chỉ có mụ con dâu cả này là mắt mù mới đi nói những lời chẳng ra làm sao, phá hỏng hết các mối quan hệ vốn dĩ tốt đẹp.
Cố Hiên Vũ nghe lời bà ngoại nói, trong lòng không còn cảm giác quyến luyến của tuổi thơ, cũng chẳng thấy được sự yêu thương thuần túy đó nữa, nhưng cậu cũng không nói gì. Khi lớn lên, người ta sẽ dần thấu hiểu được những phiền muộn trong thế giới của người lớn.
