Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 539

Cập nhật lúc: 09/02/2026 14:12

“Bà xã, cửa mở rồi, vào đi thôi.”

Cố Dã dẫn Bảo Ni đẩy cửa bước vào nhà. Đã khá lâu rồi không có người ở nên trong nhà bụi bặm không ít.

Bảo Ni đi tới mở cửa sổ ra cho thoáng khí.

“Tầng dưới có hai phòng, vợ chồng mình ở phòng lớn này. Tầng trên có bốn phòng, phòng lớn nhất làm phòng sách, khi nào Hiên Vũ tới thì có chỗ ở. Ba phòng còn lại, mỗi đứa một phòng.”

Cố Dã đều đã tính toán kỹ cả rồi, căn phòng ngay phía trên phòng ngủ của hai vợ chồng sẽ dùng làm phòng sách, dù sao số lần Hiên Vũ về cũng có hạn.

“Anh đã lên kế hoạch hết rồi à, có ẩn ý gì không đấy?” Bảo Ni có chút không hiểu.

“Tầng trên chỗ mình không có người ở, buổi tối lúc ngủ em cũng không cần lo bị nghe thấy tiếng động. Hôm kia em cứ lo mấy đứa nhỏ chưa ngủ đấy thôi.”

Bảo Ni tức giận vỗ cho Cố Dã một cái. Hôm kia, anh còn có mặt mũi mà nhắc tới hôm kia à? Mới mấy giờ đã đòi đi ngủ, bọn trẻ còn chưa đến giờ ngủ mà, cô có thể không lo sao?

Có phải là đến giai đoạn tuổi tác đặc thù nào rồi không, anh Dã nhà cô thật là, trong đầu toàn nghĩ cái gì đâu không à?

Cố Dã mặc kệ, anh chỉ có một yêu cầu như vậy thôi, Bảo Ni còn có thể nói gì nữa, cô cũng thực sự lo lắng chuyện cách âm.

Bảo Ni đi xem một lượt từ tầng trên xuống tầng dưới, đồ đạc còn thiếu không ít.

Giường trong phòng, tủ quần áo, bàn học, giá sách... Căn nhà này chắc trước đó đã được dọn dẹp sạch sành sanh, chẳng còn thứ gì.

Bên hậu cần chỉ cung cấp giường và tủ quần áo, những thứ khác thì không có. Trong căn nhà họ đang ở hiện tại có những món đồ tự mua, có thể chuyển sang đây, nhưng phòng sách cần khá nhiều thứ, đến lúc đó ra chợ đồ cũ xem sao, chắc là sẽ có món phù hợp.

Bảo Ni hiện tại chỉ có khoảng hơn hai vạn tệ tiền mặt, phải tiết kiệm mà tiêu thôi.

Hai người quét dọn nhà cửa sạch sẽ, lại lau chùi hai lượt, vèo cái đã hết cả buổi sáng.

Cố Dã tranh thủ trước giờ tan làm đi tới chỗ hậu cần đặt giường và tủ quần áo, chiều nay sẽ đi chợ đồ cũ.

“Bà xã, chuyện giường chiếu xong rồi, hai đứa mình đi ăn cơm trước đã, ăn xong thì cùng đi chợ đồ cũ.”

“Được, em cũng đói rồi, mình đi ăn bữa gì ngon ngon đi.” Vừa mới nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền, Bảo Ni đã quên sạch lời thề thốt của mình rồi.

Chương 435 Chuyển vào nhà mới

Đồ đạc ở chợ đồ cũ thật nhiều, hoa cả mắt, Bảo Ni nhìn mà không xuể.

Giường và tủ quần áo ở nhà đã có rồi, Cố Dã chọn hai chiếc bàn trang điểm, vợ và con gái mỗi người một cái. Mỗi phòng của bọn trẻ cần một bộ bàn ghế học tập, thêm một giá sách nhỏ, tủ sách trong phòng làm việc, bàn viết lớn...

Hai người nhìn cái gì cũng thấy ưng ý, hơn nữa gỗ của những món đồ cũ này đều rất tốt, tuy không có gỗ sưa (hoàng hoa lê) nhưng gỗ hoàng dương hay hồng mộc cũng có một hai món.

Chọn xong xuôi, Cố Dã gọi điện cho bên hậu cần mượn một chiếc xe, nếu không thì không chở về hết được, có tới mười mấy món đồ cơ mà. Thời này chưa có dịch vụ giao hàng tận nơi, cũng không có xe chở hàng chạy đầy đường, chỉ có thể nhờ xe của đơn vị thôi.

Giao thông thời này không hề ùn tắc, Bảo Ni chọn xong trả tiền thì xe cũng vừa tới.

Phía hậu cần rất chu đáo, còn cử thêm hai chiến sĩ nhỏ tới giúp chuyển đồ. Cố Dã và Bảo Ni thở phào nhẹ nhõm, đúng là đông người thì sức mạnh lớn.

Mười mấy món đồ nội thất này tiêu tốn của Bảo Ni mấy nghìn tệ, chủ yếu là vì cô đã nhắm trúng một chiếc giường bạt bộ (loại giường lớn có khung bao quanh như một gian phòng nhỏ), tuy không phải loại gỗ cực kỳ đắt tiền nhưng được cái còn rất nguyên vẹn.

Hồi còn là Khương Kiều Kiều, cô đã từng xem phim cổ trang và rất tán thưởng những chiếc giường bạt bộ của các tiểu thư khuê các, lúc đó lão Khương nói đó là thứ mài mòn ý chí con người.

Con người là sinh vật kỳ lạ, đối với những thứ chưa có được luôn canh cánh trong lòng, chôn giấu nơi đáy tim, không biết lúc nào đó chạm vào sẽ lại bắt đầu rục rịch.

Chiếc giường bạt bộ mà Bảo Ni chọn là phiên bản giản lược, không có các hộc tủ phức tạp, chỉ là diện tích giường hơi lớn một chút, không giống như trong phim đóng vai một chiếc giường như một căn phòng nhỏ.

Đồ đạc đã chở về đến nơi, hai chiến sĩ nhỏ giúp khiêng vào nhà, nước cũng không uống lấy một ngụm đã lái xe chạy mất tiêu.

“Ơ, sao mấy đứa chạy nhanh thế?”

“Sợ em mời bọn họ ăn cơm hoặc đưa đồ ăn ngon cho đấy.”

Cố Dã vẫn là người hiểu các chiến sĩ trong quân đội nhất, họ kỷ luật nghiêm minh, không lấy cái kim sợi chỉ của dân.

Bảo Ni nhìn căn nhà trống trơn, đến cả cốc nước cũng không lấy ra được, quên chưa chuẩn bị rồi.

Hai người cũng không lăn tăn chuyện đó nữa, mau ch.óng lắp giường vào. Chiếc giường đôi mà hậu cần mang tới trước đó Bảo Ni không ưng lắm vì hơi nhỏ, nên đã mang lên phòng sách trên tầng rồi.

Giường trong phòng mấy đứa trẻ đều là giường đơn, một mét tám nhân một mét hai, cũng đủ dùng.

Giường lắp xong, bàn trang điểm, bàn học, ghế sofa gỗ ở tầng một – một chiếc ghế dài và hai chiếc ghế đơn, là cô tự phối hợp đấy. Thêm bàn trà, giá sách, rồi cả tủ ngăn kéo...

“Cố Dã, tầng một có cần làm cho anh một phòng làm việc không?”

Bảo Ni xem qua, căn phòng còn lại ở tầng một cũng không nhỏ, sau này Cố Dã sẽ có nhiều việc công, chắc chắn cần một phòng làm việc.

“Cần chứ, giá sách và bàn làm việc anh mua đã tính cả phần phòng làm việc tầng một rồi. Anh thấy mấy gian nhà phụ trong sân xây chất lượng tốt lắm, tổng cộng có ba gian, có thể dọn ra hai gian cho người ở, gian còn lại làm kho là được.

Chắc lúc đó hậu cần đơn vị cũng thấy xây tốt quá, dỡ đi thì phí nên mới giữ lại. Chúng ta có thể tự thuê một người giúp việc, chỉ có điều cần phải qua thẩm tra chính trị nghiêm ngặt. Đến lúc đó anh sẽ trao đổi với các đồng chí bên hậu cần, mình thuê một người biết nấu ăn.”

Cố Dã có cảnh vệ viên và cần vụ viên riêng, nhưng chủ yếu là phụ trách việc của đơn vị.

“Được, không vội, Tam Thất còn trụ được một năm nữa, chúng ta cứ thong thả tìm, kiểu gì cũng phải tìm người phù hợp.”

Bảo Ni không muốn thay người liên tục, mất công làm quen, phiền lắm. Nếu không phải bản thân thực sự không biết nấu ăn thì cô cũng chẳng cần tìm người giúp việc làm gì.

“Bà xã, anh thấy bây giờ có bán máy giặt rồi, nhà mình cũng mua một cái đi, giặt quần áo cho tiện. Còn cả tủ lạnh nữa, cũng tốt lắm.”

Chuyến đi vừa rồi Cố Dã thực sự đã mở mang tầm mắt với mấy món đồ điện gia dụng, quả thực rất tốt.

“Máy giặt thì có thể mua, còn tủ lạnh để em xem đã, tủ lạnh bây giờ nhỏ quá, chẳng đựng được bao nhiêu đồ. Chủ yếu là hầm ngầm ở tứ hợp viện nhà mình cũng chẳng kém gì tủ lạnh đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.