Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 540
Cập nhật lúc: 09/02/2026 14:12
Bảo Ni biết đồ điện gia dụng bây giờ vẫn còn rất đắt, chỉ cần vài năm nữa thôi là sẽ rẻ đi nhiều. Cô không ưng mấy cái tủ lạnh thời này, không thực dụng mà tiếng ồn lại lớn.
Hai người vừa dọn dẹp vừa trò chuyện việc nhà. Cố Dã nghe Bảo Ni lải nhải mấy chuyện này mà chẳng thấy phiền chút nào, trái lại rất thích nghe.
Dọn dẹp hòm hòm rồi cũng đến lúc về nhà nấu cơm, một lát nữa là bọn trẻ đi học về.
Bữa tối ăn bánh sủi cảo nhân thịt lợn rau tề thái. Bảo Ni thấy một ông cụ bán rau rất tươi nên mua hết luôn, cô đang thèm sủi cảo tề thái.
Thực ra món Bảo Ni thèm nhất là sủi cảo nhân cá thu, nhưng ở đây không có cá thu tươi, chỉ có thể nghĩ vậy thôi.
Nghỉ hè, nếu không có việc gì bận, cô sẽ dẫn các con về đảo ở một thời gian.
Hai người phân công hợp tác, lúc Tam Thất về đến nhà thì sủi cảo đã gói được hơn một trăm cái rồi.
“Mẹ, tối nay ăn sủi cảo ạ, nhân gì thế mẹ?”
“Nhân thịt tề thái con ạ.”
Tam Thất không ngờ bây giờ đã có tề thái rồi, cũng đúng thôi, lá cây bên ngoài đều đã mọc cả rồi. Trước đó cậu chẳng để ý gì, mùa xuân đã về được một thời gian rồi.
Tam Thất đi rửa tay, gia nhập đội ngũ gói sủi cảo.
Ăn một bữa sủi cảo tề thái tươi ngon, cảm giác như nuốt cả mùa xuân vào bụng vậy.
Cuối tuần, Hiên Vũ cũng về, Cố Vĩ và gia đình Phương Đại Lực cũng kéo tới giúp chuyển nhà.
“Mỹ Phượng, em qua đây thì cửa hàng tính sao? Đồ đạc cũng không có bao nhiêu, chị dọn xong cả rồi, lát nữa xe hậu cần qua là chở đi thôi.”
Bảo Ni nhìn thấy Hứa Mỹ Phượng. Cửa hàng may của cô ấy dạo này làm ăn rất tốt, tiếng lành đồn xa.
“Chị dâu, không sao đâu ạ, ở tiệm còn có ba người học việc nữa, họ đều làm được việc rồi.”
Hứa Mỹ Phượng đã không còn là người vợ nhỏ tự ti, nhút nhát như trước nữa. Tiếp xúc nhiều người, làm ăn khấm khá, kiếm được tiền nên cái lưng cũng thẳng lên rồi.
“Được, có người trông nom là tốt rồi, em cũng qua đó nhận cửa nhận nhà luôn.”
Bảo Ni và Cố Dã lo chuyển đồ xuống, hàng xóm láng giềng tầng trên tầng dưới cũng qua giúp một tay. Tuy bình thường không tiếp xúc nhiều nhưng gặp mặt vẫn chào hỏi nhau.
“Gớm, Bảo Ni này, cô vừa chuyển đi là tôi thấy tiếc quá.”
Bà cụ ở tầng một nhìn người ta cứ nườm nượp khiêng đồ lên xuống, trong lòng cũng thấy hụt hẫng.
“Bác ơi, không xa đâu ạ, ngay sát vách thôi mà.”
“Con bé này, đó đâu chỉ là chuyện cách nhau một bức tường đâu.”
Bà cụ tuy hay chuyện nhưng lòng dạ tinh tường lắm. Chồng của Bảo Ni thăng chức rồi, đã khác xưa rồi.
Xe của đơn vị tới, chuyển hết đồ lên. Các hàng xóm khác không đi theo, chỉ có nhà Phương Đại Lực và nhà Cố Vĩ qua xem nhà mới.
“Lục Cửu, đồ của mấy đứa thì tự khiêng vào phòng mình, tự dọn dẹp cho gọn gàng nhé. Hiên Vũ, đồ của con để ở phòng sách tầng hai, ở đó có giường và tủ quần áo rồi.”
“Con biết rồi nhị thẩm.”
Mấy đứa trẻ trước đó đã tới xem rồi, đều chọn xong phòng cho mình, chỉ có Hiên Vũ là lần đầu tới.
Bảo Ni dọn đồ của họ, bọn Cố Dã thì lo những thứ còn lại.
Thời này đồ đạc cũng không quá nhiều, loáng cái đã chuyển xong. Xe của đơn vị đi rồi, giờ chỉ còn việc từ từ sắp xếp.
“Chị dâu, căn nhà này tuyệt thật đấy, lại còn có ba gian nhà phụ, sân cũng rộng, tha hồ trồng rau.”
Hứa Mỹ Phượng đi dạo một vòng, trong lòng ngưỡng mộ vô cùng. Không biết lão Phương nhà cô bao giờ mới cho cô ở được cái sân như thế này đây, cảm giác hy vọng mong manh quá.
“Cũng được em ạ, sân này trồng rau tốt. Năm nay chị ươm không ít cây giống, đến lúc đó đem ra trồng hết.”
Bảo Ni cũng vui, cô vốn thích trồng rau.
Nhìn mọi người bận rộn ra ra vào vào, Bảo Ni thầm nghĩ, nếu không có gì bất ngờ, mình sẽ ở đây khoảng mười năm tám năm, phải thu dọn cho thật thoải mái, cuộc sống mới tốt đẹp làm sao!
Chương 436 Cuộc sống giai đoạn mới
Cố Dã khi sắp chạm ngưỡng bốn mươi tuổi đã đạt tới cái tầm mà nhiều người cả đời cũng không chạm tới được.
Người đàn ông thi đỗ vào trường quân sự năm mười lăm tuổi, đã trải qua bao phen sinh t.ử này, kể từ khi gặp được người phụ nữ tên Lâm Bảo Ni, cuộc đời đã xảy ra những thay đổi long trời lở đất.
“Bà xã, cảm ơn em đã cho anh cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống. Cảm ơn em đã khiến anh thấy rằng việc được sống là một điều vô cùng quan trọng!”
Nằm trên chiếc giường bạt bộ mà Bảo Ni hằng mong ước suốt hai kiếp, Cố Dã ôm lấy cô, lòng đầy cảm xúc.
“Chúng ta là duyên trời định mà. Vì có anh nên em cũng sống rất hạnh phúc, sau này cũng sẽ mãi hạnh phúc như vậy. Con cái rồi sẽ lớn khôn và rời xa chúng ta, cuối cùng chúng ta chỉ còn lại nhau thôi.”
Bảo Ni cảm thấy mình sẽ không trở thành người già cô đơn đâu, cô sẽ làm cho cuộc sống nghỉ hưu của mình trở nên rực rỡ sắc màu, không uổng phí kiếp này!
“Ngủ đi em, không biết bao lâu nữa mới nuôi lại được cho em tí thịt, sờ vào thấy cấn tay quá.”
Cố Dã mơ màng nghĩ, nhất định phải nuôi vợ cho béo lại mới được.
Bảo Ni lại chẳng thấy mình gầy đến mức đó, cảm thấy vẫn ổn. Cô thì không quan tâm gầy hay béo, chỉ cần khỏe mạnh là được.
Sáng sớm, Cố Dã và Bảo Ni cùng nhau nấu cơm, bọn trẻ đi tập thể d.ụ.c buổi sáng vẫn chưa về.
“Cố Dã, anh nói với bên hậu cần chuyện nhà mình tìm người giúp việc đi. May mà phía sau và phía đông nhà mình không có ai ở, chứ không để một vị sư trưởng đường đường chính chính ngày nào cũng nấu cơm thì cũng không ổn lắm!”
Bảo Ni chủ yếu nghĩ sau này Cố Dã sẽ càng ngày càng bận, không có nhiều thời gian nấu cơm nữa. Tam Thất tuy chưa lên cấp hai nhưng kỳ sau cũng là lớp năm rồi, cũng sắp phải thi chuyển cấp, học hành khá căng thẳng.
Để con ngày nào đi học về cũng phải nấu cơm, lòng làm mẹ của cô không đành!
“Anh biết rồi, lát nữa đi làm anh sẽ bảo Trần Lập đi lo việc này. Sáng nay anh có cuộc họp, trọng tâm công việc hiện tại có chút thay đổi, không chỉ nắm huấn luyện mà còn có một số công việc hành chính phải làm nữa.
Bà xã, anh định học tiếng Anh, đến lúc đó bảo Tam Thất dạy anh, em có học không? Sau này tiếng Anh sẽ dùng đến nhiều lắm, học để phòng hờ.”
Đại học Cố Dã học tiếng Nga, tiếng Anh chưa từng học một cách hệ thống, nhưng mấy câu đơn giản anh cũng biết chút ít, lúc nghe mấy đứa nhỏ nói anh cũng có để ý.
Cố Dã mười lăm tuổi đã đỗ đại học, chứng tỏ chỉ số thông minh của anh không thấp. Trong hai đứa con, Tam Thất thể hiện rõ hơn một chút, tư duy của Lục Cửu cũng rất linh hoạt.
