Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 581

Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:11

Chú út Lâm bây giờ tràn đầy tự tin, nhà cửa ưng ý, lại còn quen được một đầu bếp ở Bắc Kinh, khởi đầu rất thuận lợi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

“Vậy được ạ, mọi người cứ dọn đồ trước đi, xem còn thiếu gì không, con phải đi thu hoạch rau thu, đợi xong việc con sẽ qua tìm mọi người.”

“Bao nhiêu rau vậy con, để chúng ta qua phụ một tay.”

Thím út Bảo Ni muốn đi giúp, việc thu hoạch rau thu bà rất rành.

“Dạ không cần đâu, trong sân trồng được bao nhiêu đâu ạ, con và chị Hướng đạp xe ba bánh qua một loáng là xong thôi, đợi con về rồi nói chuyện tiếp ạ.”

Chú út Lâm đi đến căn sân nhỏ, Bảo Ni đạp xe ba bánh chở chị Hướng đến căn nhà tứ hợp viện.

“Bảo Ni, em trồng không ít đâu nhé, chị cứ tưởng thật sự không có bao nhiêu chứ!”

Chị Hướng nhìn cả sân cải thảo, củ cải, lớn thật là mỡ màng, chị không khỏi kinh ngạc.

“Em chẳng qua là sợ thím út đòi qua giúp thôi ạ, họ vừa mới đến đây, nếu không ổn định nhà cửa trước thì lòng không yên được.”

Bảo Ni hiểu nỗi vất vả khi phải rời xa quê hương của họ, bản thân cô sức dài vai rộng, làm việc nhanh, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian là xong thôi.

“Cũng đúng, con người ta ấy mà, dù ở đâu đi nữa thì có chỗ ở, có tổ ấm thì lòng mới an được.”

Chị Hướng cũng thấu hiểu, không nói gì thêm nữa mà bắt đầu làm việc.

Bảo Ni đã có kinh nghiệm, số rau này cô thực sự không tốn bao nhiêu thời gian là thu hoạch xong. Chị Hướng cũng đã chứng kiến sức mạnh của Bảo Ni, còn lớn hơn cả sức của đàn ông bình thường nhiều.

“Chị Hướng, chị không cần nhổ đâu, để em làm cho, tay chị có vết thương cũ. Em nhổ xong cái nào chị dọn dẹp một chút rồi để sang một bên, lát nữa em sẽ vận chuyển chúng xuống dưới mái hiên là được, có sương giá lớn cũng không sợ nữa.”

Bảo Ni làm rất nhanh, hai luống cải thảo chẳng mấy chốc đã nhổ xong, cô biết chỗ nào là điểm tựa tốt nhất.

“Bảo Ni, rau của em tốt thật đấy, bắp nào cũng chắc nịch. Còn có mấy cái lá củ cải này nữa, đừng vứt đi nhé, chị đều có thể làm dưa muối hoặc phơi khô được hết. Trước đây ở cửa hàng thực phẩm phụ làm gì có cải ngon thế này, cũng chẳng thấy được lá củ cải đâu.”

Là một đầu bếp, chị Hướng thực sự rất thích khi nhìn thấy nguyên liệu tươi ngon, vừa nói vừa làm việc không ngừng nghỉ, hơn nữa còn làm rất vui vẻ.

“Dạ được, chị Hướng nếu chị biết làm thì cứ làm hết đi ạ, rồi mang về nhà một ít nữa. Em thì không biết làm, năm ngoái toàn vứt đi thôi.”

Bảo Ni thấy thay vì vứt đi thì thà đem tặng còn hơn, vả lại con trai cả của chị Hướng là liệt sĩ, mấy đứa nhỏ còn bé, có thể giúp đỡ được chút nào thì hay chút nấy.

“Được, chị cảm ơn em nhé. Trước đây mấy bộ quần áo em cho, con dâu cả của chị mừng lắm, còn đang nghĩ xem phải cảm ơn em thế nào đây.”

Chị Hướng biết Bảo Ni đang quan tâm đến chị, cũng là quan tâm đến con dâu cả và các cháu của chị.

“Chị Hướng, chúng ta quen biết nhau cũng là cái duyên. Cố Dã nhà em là quân nhân, em là vợ quân nhân, con dâu cả và các cháu của chị cũng là gia đình quân nhân, giúp đỡ lẫn nhau một chút thì ngày tháng mới tốt đẹp lên được, cũng để người ra đi được yên lòng.”

Bảo Ni cũng từng lo lắng khi Cố Dã đi làm nhiệm vụ, cô nghĩ khi còn là Khương Kiều Kiều, bà nội và mẹ cô chắc cũng từng nghĩ đến việc một ngày nào đó mình sẽ trở thành gia đình liệt sĩ.

“Ừ, sẽ yên lòng thôi.”

Chị Hướng lén lau nước mắt, rồi nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, chị phải sống tốt, còn có ba đứa cháu cần chị lo nữa. Bên cạnh có bao nhiêu người tốt như Bảo Ni, chị thấy có niềm tin.

Hai người thực sự không tốn quá nhiều thời gian đã thu hoạch xong cải thảo, Bảo Ni lại bắt đầu nhổ củ cải, cà rốt, bí ngô...

Sau khi đã thu hoạch hết rau thu và xếp dưới mái hiên, Bảo Ni lại dẫn chị Hướng ra cái ao bên cạnh bắt cá, tối nay để chú út làm món cá.

Hôm nay chị Hướng coi như được mở mang tầm mắt, căn nhà lớn thế này, vừa trồng rau vừa nuôi cá, hơn nữa còn nuôi trồng tốt như vậy.

Hai người dọn dẹp xong xuôi rồi đạp xe ba bánh về nhà, sau khi đưa chị Hướng về, Bảo Ni lại qua chỗ chú út xem họ dọn dẹp thế nào rồi.

“Chú út, sao rồi ạ, trong lòng chú đã có ý tưởng gì chưa?”

Bảo Ni vừa đến sân là thấy chú út đang đi đi lại lại trong cửa hàng.

“Bảo Ni, con chọn căn nhà này đúng là tuyệt vời, cửa hàng phía trước rộng hàng trăm mét vuông, sửa sang lại sẽ rất rộng rãi.

Chú xem rồi, ở trong sân, ngay sát bức tường của cửa hàng mình xây một gian bếp, đắp mấy cái bếp lò là được. Phía trước toàn bộ dùng để đặt bàn ghế, sau này khách có đông cũng không lo không có chỗ ngồi.”

Chú út Lâm vừa ra bộ điệu vừa nói với Bảo Ni, chú thấy phương án này rất khả thi.

“Dạ được, chú út, tối nay con sẽ gọi điện cho mấy bác thợ nề mà con quen, bảo họ qua làm, chú muốn làm thế nào thì cứ nói rõ với họ ạ.”

“Được, người ta là dân trong nghề, chúng ta không thể làm bừa được.”

Dù chú út Lâm muốn tiết kiệm tiền nhưng không thể làm ẩu, làm không xong lại phải làm lại thì lúc đó còn tốn kém hơn.

Có Bảo Ni làm cầu nối, chú út Lâm đã nói ý tưởng và yêu cầu của mình với thợ, rất nhanh sau đó công trình đã được khởi công.

Đến khi Bảo Ni được nghỉ ngơi lần nữa thì toàn bộ quán cơm cơ bản đã được sửa sang xong xuôi.

Cửa kính được lau chùi sạch sẽ, bàn ghế mua từ chợ đồ cũ, đều chọn loại đồng bộ.

Lại dùng rèm tre ngăn ra mấy cái phòng bao, nhìn cũng có chút phong vị đồng quê.

“Chú út, được đấy ạ, dọn dẹp đẹp quá. Lát nữa con đưa chú đến làng Đại Dương, những thứ chú cần như lương thực, thịt, rau củ đa phần đều có thể mua được ở đó. Họ có sạp ở chợ, chú cứ hợp tác lâu dài với họ, sáng sớm khi họ ra chợ bày hàng thì bảo họ mang những thứ chú cần qua luôn.”

Đây là điều Bảo Ni đã nghĩ từ sớm, người ở làng Đại Dương khá đáng tin cậy, chất lượng đồ cũng tốt, chú út mua nhiều còn có thể được giá rẻ, kiểu gì cũng rẻ hơn mua lẻ ở chợ.

“Được, lát nữa hai chú cháu mình đi luôn.”

Thôn trưởng làng Đại Dương, chính là đại đội trưởng trước đây đã đảm bảo với Bảo Ni rằng tất cả đồ đạc nhất định phải tươi ngon, đảm bảo chất lượng, tuyệt đối không làm giả làm dối.

Cứ như vậy, quán cơm của chú út cơ bản đã chuẩn bị xong xuôi, đợi bếp khô hẳn là có thể chọn giờ lành để khai trương.

Chú út nói chú không vội khai trương, còn cần phải đi loanh quanh mấy tiệm cơm gần đó để học hỏi kinh nghiệm, xem giá cả các món, tính toán chi phí, không thể làm ẩu được.

Bảo Ni không rành mấy thứ này, cô cũng chẳng giúp gì được nhiều, đều phải để chú út và Lâm Nam tự mình lo liệu.

Chương 468 Giao thiệp tình cảm

Quán cơm của chú út Bảo Ni đã chuẩn bị xong, nguyên liệu đã được hẹn trước một ngày với làng Đại Dương, những thứ khác cũng đã đặt xong xuôi, ngày nghỉ này chuẩn bị khai trương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.