Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 55: Yên Tâm Dưỡng Thương
Cập nhật lúc: 29/03/2026 05:12
Nói xong bà nháy mắt với Lục Lẫm, Lục Lẫm không nói gì, chỉ gật đầu ngầm đồng ý sự sắp xếp này.
Chiều tối, Lục Uyển Uyển và vợ chồng ông Lục Cần Minh đi làm về, nghe chuyện Cố Minh Nguyệt bị thương thì xúm lại hỏi han ân cần, an ủi hồi lâu.
Đến tối, Cố Minh Nguyệt chuẩn bị đi tắm, không ngờ Lục Lẫm còn gõ cửa hỏi: “Tay em thế này tắm rửa kiểu gì? Có cần giúp không?”
Mặt Cố Minh Nguyệt nóng bừng, vừa thẹn vừa giận đóng sầm cửa lại: “Em tự tắm được!”
Sáng sớm hôm sau, Tần Hương Bình dắt con gái đến tận nhà cảm ơn, trên tay xách theo giỏ trứng gà, sữa mạch nha và đủ loại bánh kẹo.
Hai mẹ con rối rít cảm ơn.
May nhờ có Cố Minh Nguyệt mà con gái bà mới bình an vô sự, Tần Hương Bình không dám tưởng tượng nếu con gái có mệnh hệ gì thì vợ chồng bà sống sao nổi.
Không lâu sau, Lục Lẫm từ bên ngoài trở về, trên tay cầm tờ giấy có đóng dấu đỏ ch.ót ghi kết quả xử lý.
Tên cướp đã bị kết án, đày đi khai hoang ở vùng Tây Bắc.
Anh đưa tờ giấy cho Cố Minh Nguyệt: “Yên tâm đi, loại người này sẽ không xuất hiện nữa đâu.”
Cố Minh Nguyệt cầm tờ giấy, đọc lướt qua vài dòng chữ, trong lòng bỗng thấy an tâm lạ thường.
Vì vết thương ở tay, Cố Minh Nguyệt ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày, Lục Lẫm luôn túc trực bên cạnh chạy đôn chạy đáo.
Lục Lẫm ngồi trên ghế đẩu nhẹ nhàng bóp vai cho cô, lực đạo vừa phải: “Thế này có dễ chịu không?”
Cố Minh Nguyệt “ừ” một tiếng, trong lòng ấm áp như được mặt trời sưởi nắng, miệng lại cố tình bắt bẻ: “Cũng tàm tạm, tay nghề hơi vụng về đấy.”
Lục Lẫm cười khẽ, động tác trên tay càng thêm cẩn thận: “Vậy để anh luyện tập thêm, đảm bảo lần sau sẽ khiến em thoải mái đến mức muốn ngủ luôn.”
Cố Minh Nguyệt được sống cuộc đời “nằm duỗi” như mong ước.
Khát nước có người bưng nước ấm đến tận miệng còn chu đáo đặt cốc nước ở bên tay không bị thương.
Đói bụng có người vào bếp bưng canh nóng cơm dẻo thím Lưu nấu ra còn không quên gắp thức ăn cho cô.
Thậm chí lúc cô vẽ bản thảo, anh cũng ngồi yên lặng bên cạnh đọc sách.
Tốt thì tốt thật đấy, chỉ có điều qua mấy ngày được anh vỗ béo, Cố Minh Nguyệt cảm thấy vòng eo mình tăng thêm mấy lớp mỡ.
Hôm nay, Lục Lẫm xách một túi đồ từ bên ngoài về.
Lúc Cố Minh Nguyệt đi ra thì trời mới tờ mờ sáng.
“Anh dậy sớm thế đi đâu đấy?”
Cô ngáp ngắn ngáp dài ngồi xuống ghế sô pha, vẫn còn ngái ngủ.
Nếu không phải gặp ác mộng thì cô đã ngủ đến trưa rồi.
“Anh đi mua ít chân giò heo về tẩm bổ cho em.”
Cố Minh Nguyệt kêu lên một tiếng “a”, nhéo nhéo má mình, cảm thấy không cần tẩm bổ thêm nữa đâu.
Lục Lẫm liếc nhìn cô, đáy mắt tràn ngập ý cười: “Bổ m.á.u chứ có phải bổ mặt đâu, cái đầu này của em...”
“Đầu em làm sao?” Cố Minh Nguyệt trừng mắt nhìn anh.
“Thông minh lắm nhưng đôi khi hơi ngốc nghếch tí.” Anh nói chậm rãi còn cố ý đưa tay xoa đầu cô.
Cố Minh Nguyệt bị anh nói cho đỏ mặt tía tai, đưa tay đẩy anh ra: “Anh mới ngốc ấy!”
Lục Lẫm thuận thế nắm lấy tay cô, không buông ra mà chỉ nói nhỏ: “Ngốc tí cũng không sao, có anh chăm sóc em mà.”
Câu nói sến súa bất ngờ ập tới khiến tai Cố Minh Nguyệt nóng bừng, cô vừa thẹn vừa giận đẩy Lục Lẫm ra: “Tự nhiên ghé sát vào làm gì? Sáng ra em còn chưa đ.á.n.h răng đâu đấy.”
“Không đ.á.n.h răng vẫn thơm.”
Lục Lẫm nói xong tự mình ngẩn ra một lúc sau đó vành tai cũng ửng đỏ.
Cố Minh Nguyệt sững sờ hai giây, phản ứng lại thì mặt đỏ bừng như gấc chín: “Anh nói linh tinh cái gì thế!”
Cô định đẩy anh ra nhưng cổ tay đã bị anh nắm c.h.ặ.t, lực không mạnh nhưng lại khiến cô không thoát ra được.
“Anh nói là...” Lục Lẫm hạ thấp giọng, ánh mắt nghiêm túc pha chút tinh quái: “Em thế nào cũng đẹp cả.”
Cố Minh Nguyệt bị anh nhìn đến mức tim đập chân run, vội vàng quay đi chỗ khác giả vờ chỉnh lại quần áo: “Đồ lẻo mép.”
Nhưng nụ cười nơi khóe miệng thì không sao giấu được.
Hạ Tuệ Anh vừa đi đến cầu thang nhìn thấy cảnh tượng thân mật của hai đứa cháu liền vội vàng quay đầu lại, tiện thể kéo luôn ông chồng đang định đi ra ngoài quay về.
Thấy ông chồng ngơ ngác đi xuống, sợ làm hỏng chuyện tốt, bà chộp lấy cánh tay ông thì thầm: “Đi đi đi, về phòng trước đã, đừng làm phiền bọn trẻ.”
Lục Lợi Dân bị bà kéo loạng choạng, chưa kịp phản ứng gì đã bị lôi tuột về phòng.
“Sao thế bà?”
Lục Lợi Dân ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
“Ông không thấy à?” Hạ Tuệ Anh hạ giọng, trong mắt ánh lên tia cười ranh mãnh: “Cháu trai mình biết yêu rồi đấy.”
Chắc chẳng bao lâu nữa nhà sẽ có hỷ sự thôi.
Nghĩ đến đây, Hạ Tuệ Anh thấy lưng hết mỏi, chân hết đau, đi lại phăm phăm đầy sức sống.
Trong phòng văng vẳng tiếng cười nói của đôi trẻ. Hạ Tuệ Anh và Lục Lợi Dân nhìn nhau, cả hai đều không nhịn được mà mỉm cười.
Mọi người trong nhà đều coi Cố Minh Nguyệt như b.úp bê sứ dễ vỡ, về đến nhà câu đầu tiên ai cũng hỏi cô là:
Hôm nay thế nào? Đã nghỉ ngơi đủ chưa? Vết thương có đỡ hơn chút nào không?
Lục Uyển Uyển cũng nghĩ đủ cách, mua đủ thứ đồ ăn vặt ngon lành về cho cô giải sầu.
Sau hơn một tuần tĩnh dưỡng, vết thương của Cố Minh Nguyệt cuối cùng cũng lành hẳn.
“Đi thôi, hôm nay anh đưa em ra ngoài chơi.”
Lục Lẫm biết thừa cô ở nhà cuồng chân muốn đi chơi lắm rồi nên đã lên kế hoạch sẵn cho ngày hôm nay.
Đầu tiên là đi xem phim, sau đó đi dạo cửa hàng bách hóa rồi đi ăn cơm, cuối cùng là đi dạo công viên.
Cố Minh Nguyệt tỏ vẻ khó xử: “Nhưng em đã hẹn với Uyển Uyển rồi.”
Tay Lục Lẫm hơi khựng lại, trong mắt thoáng qua tia thất vọng khó nhận ra.
Anh im lặng vài giây rồi nói nhỏ: “Vậy... anh cũng đi cùng nhé.”
“Hả?” Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh ở nhà một mình cũng chẳng có việc gì làm.”
Anh nói bâng quơ, ánh mắt lảng tránh cái nhìn của cô: “Cho anh đi cùng với.”
Giọng điệu vừa cố chấp vừa dè dặt như sợ bị cô từ chối.
Nhìn bộ dạng này của anh, lòng Cố Minh Nguyệt bỗng mềm nhũn: “Được rồi nhưng anh đừng có chê chán đấy nhé.”
Lục Lẫm lúc này mới ngẩng đầu lên, vẻ u ám trong đáy mắt tan biến sạch sẽ, khóe miệng không kìm được cong lên: “Không đâu.”
Mấy ngày không gặp Cố Minh Nguyệt, bà Ngô vui mừng khôn xiết, nắm tay cô nói chuyện không ngớt.
“Tiểu Lục cũng đến đấy à.”
Bà Ngô nhìn hai người đầy ẩn ý.
Cố Minh Nguyệt bị bà nhìn đến mức ngượng ngùng, theo phản xạ định giải thích: “Bà Ngô, anh ấy ở nhà chán quá nên đi theo chơi thôi ạ...”
