Xuyên Về Thập Niên 70: Gom Sạch Gia Sản Theo Quân, Tiểu Thư Được Sủng Tận Trời - Chương 56: Tại Sao Lại Hỏi Thế?
Cập nhật lúc: 29/03/2026 05:13
Lời còn chưa nói hết đã bị bà Ngô xua tay cắt ngang: “Được rồi được rồi, bà hiểu mà, bà hiểu mà.”
Bà cố tình kéo dài giọng: “Thanh niên mà, tìm hiểu nhau nhiều là chuyện tốt.”
Lục Lẫm đứng bên cạnh không nói gì nhưng bàn tay buông thõng bên người đã lén lút móc vào ngón tay Cố Minh Nguyệt.
Cố Minh Nguyệt giật mình định rút tay về thì nghe bà Ngô nói tiếp: “Đi, chúng ta vào xem lô vải mới về.”
Nói rồi bà đi trước dẫn đường, không quên quay đầu nháy mắt với hai người.
Thấy bà Ngô đi trước, Cố Minh Nguyệt dùng chân đạp mạnh một cái.
Lục Lẫm đau điếng rụt tay về, mu bàn chân truyền đến cảm giác đau nhói.
“Em định mưu sát chồng đấy à.”
Mặt Cố Minh Nguyệt đỏ bừng: “Mưu sát chồng cái gì, anh đừng nói linh tinh.”
Nói xong cô không thèm để ý đến Lục Lẫm nữa, chạy lon ton theo bà Ngô vào kho xem vải.
Bà Ngô nhìn đôi má ửng hồng của cô gái nhỏ, mắt cười híp lại, quả nhiên vẫn là tuổi trẻ tốt thật.
Nhìn dáng vẻ yêu đương của họ, bà lại nhớ về hình ảnh của mình và ông nhà thời trẻ.
Lô vải mới nhập về là hàng miền Nam, do Tần Hương Bình đặc biệt cung cấp cho tiệm may của họ.
Trước đây vải vóc của bà Ngô thường mua ở hợp tác xã mua bán hoặc từ những người bạn cũ nhưng sau này người làm nghề này ngày càng ít, mọi người chuyển sang mua quần áo may sẵn nên lượng hàng nhập về cũng ít đi.
Cố Minh Nguyệt bàn bạc với bà Ngô, thấy có thể nhập thêm một số loại vải chất lượng tốt hơn để may những bộ quần áo tinh tế, số lượng ít nhưng chất.
Tất nhiên không chỉ có loại này, thị trường bình dân cũng là một phần không thể thiếu.
Chỉ là năng lực có hạn nên cái gì kiếm được tiền thì làm cái đó thôi.
Cố Minh Nguyệt và bà Ngô vừa kiểm kê vừa ghi chép, Lục Lẫm đóng vai cu li, khuân vác vải vóc theo sự chỉ đạo của hai người.
Những loại vải cần dùng gấp thì để ngay quầy trước cho khách dễ chọn, loại ít dùng thì tạm thời cất vào kho.
Mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào, công việc mới hoàn tất.
“Trưa nay ăn cơm ở đây nhé để bà đi nấu cơm.”
Tiệm may này cũng chính là nhà của bà Ngô, bà ăn ngủ tại đây, đôi khi nhóm Cố Minh Nguyệt không kịp ăn cơm, bà lại như người lớn trong nhà nấu cơm cho họ ăn.
“Không cần đâu bà Ngô, chúng cháu hẹn nhau ra ngoài ăn rồi ạ, bà muốn ăn gì để cháu mua về cho.”
Bà Ngô xua tay: “Thôi khỏi, bà ăn gì cũng được, trong nhà còn thức ăn mà, các cháu cứ đi chơi vui vẻ nhé.”
Nói xong bà vội vàng đuổi khách vì sợ làm lỡ buổi hẹn hò của hai người.
Cố Minh Nguyệt dở khóc dở cười, ngược lại Lục Lẫm thì vui như mở cờ trong bụng, khóe miệng cười không khép lại được.
“Vui đến thế cơ à?” Cố Minh Nguyệt lẩm bẩm.
Lục Lẫm gật đầu: “Đương nhiên rồi, điều này chứng tỏ bà Ngô thích anh.”
Cố Minh Nguyệt phì cười: “Anh nhìn ở đâu ra mà bảo bà Ngô thích anh.”
Lục Lẫm hất cằm: “Anh tự biết chứ, chưa nói cái khác, chắc chắn là hơn đứt cái tên Dư gì gì đó rồi.”
Dư gì gì đó?
“Ý anh là Dư Hoài Lâm á?”
Nghe thấy tên người đàn ông khác thốt ra từ miệng cô, Lục Lẫm lại thấy chua loét, nhất là cái tên này còn có một chữ phát âm gần giống tên anh, nghe cứ như đang gọi một người vậy.
“Đúng rồi đấy.”
Từ bệnh viện về, Lục Lẫm đã cho người điều tra lai lịch của Dư Hoài Lâm.
Không điều tra thì thôi, điều tra xong mới giật mình.
Không ngờ tên nhóc nhìn mặt trắng bệch kia lai lịch cũng không phải dạng vừa.
Gia đình nhiều đời làm chính trị, bản thân cậu ta cũng rất có tiền đồ, hồi tiểu học nhảy cóc mấy lớp, học một mạch lên đại học, sau này còn được cử đi nước ngoài tu nghiệp.
Dưới góc nhìn của một cô gái trẻ thì đúng là mẫu người lý tưởng.
Lục Lẫm bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ, vội vàng vỗ vỗ mặt để tống khứ ý nghĩ đó ra khỏi đầu.
Nghĩ linh tinh cái gì thế không biết, dọa người c.h.ế.t khiếp.
Dù sao đi nữa, người xứng đôi với Cố Minh Nguyệt nhất vẫn là Lục Lẫm anh.
Kể từ khi nhận ra tình cảm của mình, đây là suy nghĩ mà Lục Lẫm luôn kiên định giữ vững.
Bởi vì nguyên tắc quan trọng nhất trong cuốn bí kíp yêu đương mà anh em truyền cho anh là: Đã nhắm trúng thì không được buông tay!
Anh nhớ như in lúc đó Hình Nghị vỗ vai anh, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Người anh em, gặp đúng người rồi thì đừng có rén, cứ theo đuổi tới cùng đi!”
Hà Bỉnh Lâm cũng hùa theo: “Đúng thế! Kể cả ban đầu người ta không đồng ý thì cũng phải dùng hành động thực tế để đối phương cảm nhận được tấm lòng của mình, dùng tình yêu làm tan chảy trái tim cô ấy.”
Thế là từ hôm đó, Lục Lẫm âm thầm lên một “kế hoạch truy thê”.
Đi dạo thì đi phía ngoài để chắn gió cho cô.
Ăn cơm thì gắp món cô thích trước.
Thậm chí một câu nói buột miệng của cô, anh cũng ghi nhớ trong lòng để tìm cơ hội thực hiện.
Có lẽ Cố Minh Nguyệt chưa nhận ra nhưng anh đã âm thầm giăng một tấm lưới vô hình trong cuộc sống của cô.
Và anh, dự định cả đời này sẽ không buông tay.
Bận rộn ở tiệm may cả buổi sáng để bù đắp cho Lục Lẫm, Cố Minh Nguyệt quyết định mời anh đi ăn cơm và hẹn chiều đi xem phim, làm hết những việc chưa kịp làm.
Buổi trưa, hai người gọi vài món ở tiệm cơm quốc doanh.
Cố Minh Nguyệt vừa gắp thức ăn cho anh vừa lén quan sát biểu cảm của anh, thầm nghĩ cuộc sống thế này cũng không tệ.
Ăn xong, họ sóng vai đi bộ đến rạp chiếu phim.
Nắng vàng rực rỡ, gió mang theo hương hoa quế thoang thoảng.
Cố Minh Nguyệt sực nhớ ra điều gì, quay sang hỏi anh: “Anh có thấy... em rất phiền phức không?”
Lục Lẫm dừng bước, nhìn cô chăm chú: “Tại sao lại hỏi thế?”
“Thì em cảm thấy bản thân đôi khi rất cần người khác chăm sóc.”
Lại còn hay giận dỗi vô cớ nữa chứ.
Lục Lẫm nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, giọng trầm ấm mà kiên định: “Em không phải là phiền phức mà là người anh muốn chăm sóc cả đời.”
Cố Minh Nguyệt ngẩn người.
Lục Lẫm nói tiếp: “Hơn nữa, chẳng phải em cũng chăm sóc anh sao? Con người với nhau vốn dĩ là làm phiền lẫn nhau mà.”
Anh ngừng một chút, khóe miệng khẽ cong lên: “Nhưng anh hy vọng những ngày tháng sau này em chỉ làm phiền một mình anh thôi.”
Cố Minh Nguyệt không nhịn được cười, hốc mắt hơi nóng lên: “Thế nếu em cứ làm phiền anh mãi, anh có thấy chán không?”
“Đương nhiên là không rồi.”
Lục Lẫm trả lời không chút do dự: “Em là vợ anh, dù phiền phức đến đâu anh cũng không thấy chán.”
Chút bất an trong lòng Cố Minh Nguyệt hoàn toàn tan biến, khóe môi cô cong lên để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, cả người toát lên vẻ vui tươi rạng rỡ.
