Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 417: Lúc Đó Chúng Mình Cũng Sinh Một Cặp Sinh Đôi Nhé
Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:22
Lục Thời Thâm lắc đầu: “Chưa.”
Dương Niệm Niệm nhẩm tính thời gian một chút, hình như đúng là chưa sinh thật, nhưng cũng sắp rồi.
“Chị ta đi bệnh viện khám chưa anh? Có phải sinh đôi không?”
Lục Thời Thâm giọng điệu bình thản: “Khám rồi, không phải sinh đôi mà là sinh ba.”
Anh không thích nghe ngóng chuyện người khác, cũng không chú ý tới chuyện của Hồ Xảo Trân, nhưng Hồ Xảo Trân đi bệnh viện khám, biết được rất có thể là sinh ba là đã làm rùm beng khắp khu nhà binh rồi.
Trong bối cảnh mỗi người chỉ được sinh một con, chị ta một lần m.a.n.g t.h.a.i ba đứa con là chuyện vô cùng đáng ngưỡng mộ.
Thời đại này tư tưởng của rất nhiều người đều là con đàn cháu đống.
“Mẹ ơi!” Dương Niệm Niệm kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Lục Thời Thâm: “Đại đội trưởng Tề với Hồ Xảo Trân cũng giỏi quá đi, một lần mang ba đứa? Hèn gì bụng chị ta to thế, em đã bảo bụng chị ta to bất thường, hơi giống sinh đôi mà, không ngờ lại là sinh ba.”
Chưa đợi Lục Thời Thâm tiếp lời, cô lại đầy vẻ ngưỡng mộ vạch kế hoạch: “Lúc đó chúng mình cũng sinh một cặp sinh đôi nhé, chịu khổ một lần mà có được hai đứa con, hời quá rồi.”
Lục Thời Thâm vẻ mặt nghiêm túc, mím cánh môi dày vừa phải nói.
“Chuyện này vẫn nên thuận theo tình hình thực tế, không thể cưỡng cầu được.”
Dương Niệm Niệm muốn cái gì, muốn làm cái gì anh đều có thể nghĩ cách đưa cho cô, chiều theo cô.
Duy chỉ có chuyện một lần sinh mấy đứa thế này không phải anh cứ nỗ lực là quyết định được.
Lo lắng Dương Niệm Niệm sẽ thấy hụt hẫng, anh lại bổ sung: “Một lần m.a.n.g t.h.a.i quá nhiều sẽ rất vất vả.”
Bụng Hồ Xảo Trân tròn lẳn, quần áo thảy đều sắp che không nổi cái bụng, da bụng như sắp nứt ra vậy, đi lại cần có người dìu.
Nghe nói bác sĩ đều sợ sẽ xảy ra chuyện, khuyên nên nhập viện nhưng Hồ Xảo Trân xót tiền nên cứ nhất quyết không chịu.
Dương Niệm Niệm vốn dĩ chỉ là nói đùa thôi, thấy Lục Thời Thâm nghiêm túc thế thì không nhịn được mà “hi hi” cười thành tiếng, bờ vai cũng rung bần bật.
Lục Thời Thâm không biết cô cười ở điểm nào, im lặng giúp cô nhét lại góc chăn thật kỹ.
Hai người buổi tối trò chuyện tới tận mười giờ hơn Dương Niệm Niệm mới dần thấy buồn ngủ, ôm Lục Thời Thâm ngủ vô cùng ngon giấc.
Đối với Lục Thời Thâm mà nói thì lại là một sự giày vò vô cùng, người vợ yêu kiều luôn hằng mong nhớ đang ở trong lòng, hơi thở quanh quẩn thảy đều là mùi hương thanh khiết thoang thoảng trên người cô, làm xao động lòng người.
Mãi tới nửa đêm anh mới có chút buồn ngủ.
Lục Thời Thâm không thích ngủ nướng, buổi sáng tỉnh dậy rất sớm, trông thấy Dương Niệm Niệm ngủ say, lo lắng cô ngủ một mình chăn không ấm nên cũng không dậy, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt lúc ngủ của cô, như nhìn mãi không chán vậy.
Dương Niệm Niệm lúc tỉnh dậy nhìn thấy Lục Thời Thâm còn có chút ngơ ngẩn, một lúc sau mới phản ứng lại được là Lục Thời Thâm tới Kinh đô rồi.
Cô “chụt” một cái hôn lên mặt Lục Thời Thâm: “Vừa mở mắt là được thấy anh, thật tốt quá.”
Lục Thời Thâm quấn c.h.ặ.t lấy cô rồi xuống giường lấy quần áo cho cô: “Sáng nay có tiết phải không? Hãy mặc ấm vào nhé.”
Dương Niệm Niệm nũng nịu: “Quần áo lạnh lắm, anh sưởi ấm cho em đi.”
Lục Thời Thâm ngồi bên giường, thò cánh tay vào trong ống tay áo giúp cô sưởi ấm, thời tiết tuy lạnh nhưng bầu không khí trong phòng lại vô cùng ấm áp.
Dương Niệm Niệm vừa nghĩ tới việc anh còn hai ngày nữa mới tới đơn vị báo cáo là trong lòng vô cùng vui vẻ.
“Chiều anh tới trường đón em tan học nhé, lúc đó chúng mình đi ăn ở Hải Thiên Nhất Sắc, đồ ăn quán đó ngon lắm, em vẫn luôn muốn đưa anh đi nếm thử đấy.”
Ánh mắt Lục Thời Thâm khẽ lóe lên, trầm giọng nói.
“Hãy gọi cả Dư Toại và Tiêu Niên đi cùng, trước đây anh đã nói muốn mời họ ăn cơm mà vẫn chưa có thời gian.”
Anh chưa từng gặp Tiêu Niên nhưng qua thư của Dương Niệm Niệm biết được người bạn học này đã giúp đỡ không ít việc.
Dương Niệm Niệm cũng không nghĩ nhiều, lập tức gật đầu đồng ý: “Được ạ! Lần trước đàn anh Dư giúp em giới thiệu tứ hợp viện, em vẫn chưa cảm ơn anh ấy hẳn hoi nữa.”
Lục Thời Thâm đưa bộ quần áo đã sưởi ấm cho cô: “Dậy đi học trước đã em, đừng để muộn giờ.”
Dương Niệm Niệm lúc này mới cầm lấy quần áo mặc vào, Lục Thời Thâm lại từ trong tủ lấy ra chiếc áo đại quân nhu cho cô, quay người thấy bên trong quần dài cô chỉ mặc một chiếc quần thu đông liền không khỏi nhíu mày.
“Chỉ mặc bấy nhiêu thôi à?”
Dương Niệm Niệm nhận lấy áo đại quân nhu mặc lên người, giòn giã nói: “Đủ rồi anh ạ, mặc thêm áo đại quân nhu nữa là ấm lắm rồi, mặc nhiều quá đi lại không tiện.”
Lục Thời Thâm như một người cha già dặn dò: “Phải mặc quần bông vào, nếu không sau này già đi đầu gối sẽ đau đấy.”
“Em làm gì có mua quần bông đâu, không tin anh tự mình vào tủ mà xem.”
Dương Niệm Niệm biết Lục Thời Thâm là vì tốt cho cô, nhưng kiếp trước mùa đông cùng lắm là mặc hai chiếc quần, hoặc là mặc quần kaki lót lông chứ thật sự không có thói quen mặc quần bông.
Lục Thời Thâm vào tủ quần áo xem thử, quả nhiên không thấy cái quần bông nào, đúng lúc này giọng nói của Trịnh Tâm Nguyệt vang lên bên ngoài.
“Niệm Niệm, anh Lục, hai người dậy chưa? Đi học thôi nào!”
Dương Niệm Niệm nhân cơ hội mở cửa chuồn ra ngoài, nháy mắt với Trịnh Tâm Nguyệt: “Dậy rồi, cậu đợi tớ một lát, tớ đi đ.á.n.h răng.”
Vệ sinh cá nhân xong xuôi Lục Thời Thâm đưa hai người tới trường, còn sẵn tiện ăn sáng ở đầu ngõ.
Tới trường học, Dương Niệm Niệm lưu luyến không rời chào tạm biệt Lục Thời Thâm, rồi lại nói với Trịnh Tâm Nguyệt.
“Cậu gặp Tiêu Niên thì thông báo với cậu ấy một tiếng, tối nay gọi cả đàn anh Dư đi ăn cơm nhé.”
Trịnh Tâm Nguyệt vô cùng thắc mắc: “Anh Tần khi nào mới tới đây đi ăn cơm cùng chúng mình được nhỉ? Giờ anh Lục điều tới Kinh đô rồi, cậu hễ nghỉ là đi thăm anh ấy, một mình tớ chán c.h.ế.t đi được ấy?”
“Cậu cũng có thể đi cùng mà.” Dương Niệm Niệm nghĩ tới sau này có thể thường xuyên đi thăm Lục Thời Thâm là đôi mắt híp lại thành hình vầng trăng khuyết.
Trịnh Tâm Nguyệt chán ghét bĩu môi: “Vợ chồng trẻ hai người xa nhau lâu ngày mới gặp lại, tớ đi chỉ tổ nhớ anh Tần thêm thôi.”
Cô thở ngắn than dài: “Tớ thà ở nhà cô đơn đợi anh Tần còn hơn! Biết đâu anh ấy rảnh rỗi lại gọi điện thoại cho tớ đấy.”
Hai người trò chuyện một lúc là đã tới dưới tòa nhà giảng đường, Dương Niệm Niệm liền cười nói.
“Được rồi! Tớ đi học đây, lát nữa về làm món gì ngon bù đắp cho cậu, cậu gặp Tiêu Niên nhớ thông báo cho cậu ấy tối đi ăn cơm nhé.”
“Được thôi, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Tính cách Trịnh Tâm Nguyệt là vậy, nỗi u sầu tới nhanh mà đi cũng nhanh.
Cô chạy lạch bạch tới lớp học, thầy giáo vẫn chưa tới nên Trịnh Tâm Nguyệt tìm tới Tiêu Niên, nói với anh chuyện Lục Thời Thâm mời ăn cơm.
Tiêu Niên rất ngạc nhiên: “Chồng Niệm Niệm tại sao lại mời tớ và đàn anh Dư ăn cơm chứ?”
Chẳng lẽ là cảm thấy bọn họ đi lại quá gần gũi với Dương Niệm Niệm nên muốn cảnh cáo một chút?
Trịnh Tâm Nguyệt chê Tiêu Niên hỏi nhiều: “Ái chà, cậu quản anh Lục mời ăn cơm làm gì chứ, dù sao gọi cậu thì cậu cứ đi đi. Nhìn cậu gầy như cái que ấy, sẵn tiện ăn nhiều chút mà tẩm bổ, nhất định phải nhớ gọi cả đàn anh Dư đấy nhé.”
Tiêu Niên có nỗi khổ khó nói, đối tượng của Niệm Niệm là quân nhân, vừa biết đ.á.n.h vừa biết chịu đựng, Niệm Niệm còn từng tặng giày cho anh nữa, nếu bị đối tượng của Niệm Niệm biết được liệu có vì ghen tuông mà đ.ấ.m cho anh một trận không?
Tiêu Niên suy nghĩ có chút nhiều nên giờ học thảy đều có chút thất thần, nhân lúc nghỉ trưa liền chạy đi tìm Dư Toại nói chuyện này, ai ngờ Dư Toại chẳng lo lắng chút nào mà còn đồng ý rất sảng khoái.
Tiêu Niên thấy khó hiểu, có chút ngượng ngùng hỏi: “Đàn anh, anh không lo đối tượng của Niệm Niệm tới tìm chúng mình gây rắc rối sao?”
Dư Toại đối với suy nghĩ của Tiêu Niên thấy thật khó hiểu: “Chúng mình với Niệm Niệm chỉ là bạn học thôi, lại chẳng vượt quá giới hạn tình bạn, anh ấy tại sao lại tìm chúng mình gây rắc rối chứ?”
Lần này mời ăn cơm chẳng lẽ không phải là để cảm ơn sao?
Tiêu Niên gãi đầu, ngập ngừng nói ra nỗi lo lắng.
“Lần trước Niệm Niệm mời tớ và bạn cùng phòng tới giúp đỡ, đã tặng mỗi người chúng tớ một đôi giày vải, tớ nghe nói rất nhiều quân nhân tính tình khá bảo thủ, tớ lo đối tượng của Niệm Niệm cũng là hạng người như thế.”
Dư Toại khẽ cười: “Cậu đừng có nghĩ nhiều thế, cứ đường đường chính chính đi ăn cơm là được. Đối tượng của Niệm Niệm mời ăn cơm chính là vì anh ấy cảm thấy chúng mình đã giúp đỡ Niệm Niệm nên muốn bày tỏ sự cảm ơn thôi chứ không phải tìm rắc rối đâu.”
