Xuyên Về Tn 80, Sau Khi Gả Thay Tôi Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Sĩ Quan. - Chương 418: Không Phải Lại Là Vị Dương Tiểu Thư Này Mời Khách Chứ?

Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:22

Nghe thấy Dư Toại nói vậy Tiêu Niên thấy yên tâm hơn nhiều, buổi chiều đi học thảy đều thấy có tinh thần hẳn lên.

Sau giờ học, Dương Niệm Niệm sợ Lục Thời Thâm đợi lâu nên chạy lạch bạch tới cổng trường, thấy anh quả nhiên đã đợi ở đó rồi thì lại thấy xót anh.

“Chắc anh đợi lâu rồi phải không? Ở đây gió to thế này sao anh không tìm chỗ khuất gió mà đợi chứ?”

Lục Thời Thâm vén lại cổ áo cho cô: “Không sao, anh không lạnh.”

Chương 304

Dứt lời anh liền ngẩng mắt nhìn về phía cổng trường gật đầu một cái.

Dương Niệm Niệm quay đầu nhìn thử thì thấy Trịnh Tâm Nguyệt đang dẫn Dư Toại và Tiêu Niên tới.

Trịnh Tâm Nguyệt oang oang nói.

“Niệm Niệm, cậu hễ thấy anh Lục là tự động chặn hết âm thanh bên ngoài rồi, tớ ở phía sau gọi đến khản cả giọng luôn rồi này.”

Dương Niệm Niệm đầy vẻ lúng túng: “Tớ không nghe thấy.”

Trịnh Tâm Nguyệt ngược lại cũng không giận, nói đùa.

“Cậu đúng là trọng sắc khinh bạn.”

Dương Niệm Niệm hắng giọng một tiếng, vội vàng chuyển chủ đề giới thiệu Lục Thời Thâm và Tiêu Niên với nhau.

Tiêu Niên há miệng thốt ra một câu “Chào anh Lục”, bộ dạng y hệt như một học sinh tiểu học gặp thầy giáo vậy.

Trịnh Tâm Nguyệt cười đến nghiêng ngả, bình thường thấy Tiêu Niên cũng khá hiểu chuyện chững chạc mà đứng trước mặt Lục Thời Thâm lại như một đứa trẻ con vậy.

Tiêu Niên bị cô cười cho càng thêm ngại ngùng, mặt đỏ bừng lên.

Lục Thời Thâm ngược lại thần sắc vẫn bình thường, hiếm khi nói mấy câu xã giao.

“Niệm Niệm trong thời gian ở trường đa tạ sự giúp đỡ của các bạn, anh vẫn luôn muốn mời các bạn ăn bữa cơm mà hiếm khi có thời gian, hôm nay nhân lúc có thời gian mọi người cùng nhau ăn bữa cơm.”

Dương Niệm Niệm len lén liếc nhìn Lục Thời Thâm một cái, bình thường thấy anh không thích nói chuyện, cũng chẳng ham giao thiệp, không ngờ vẫn khá biết nói mấy lời xã giao đấy chứ.

Tiêu Niên nuốt nước miếng định tiếp lời cơ mà anh chẳng biết nói gì.

Anh cảm thấy trên người Lục Thời Thâm có một luồng khí thế không giận tự uy, chẳng cần nói gì mà đứng ở đây thôi đã toát ra một cảm giác trang nghiêm túc mục rồi.

Hèn gì Niệm Niệm gan to thế, ma còn chẳng sợ, mười phần chắc chín là do được Lục Thời Thâm huấn luyện ra thôi.

So với Tiêu Niên thì Dư Toại tốt hơn nhiều.

Trong nhà anh họ hàng trưởng bối không ít người làm lãnh đạo, loại khí tràng này anh thấy từ nhỏ tới lớn nên đã quen rồi.

“Mọi người đều là bạn học cả, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà anh.”

Dư Toại nói chuyện cũng giống như con người anh vậy, sạch sẽ, dịu dàng như ngọc.

Dương Niệm Niệm chen lời: “Đừng đứng không nói chuyện nữa anh, lạnh lắm, chúng mình đi ăn cơm thôi!”

“Đúng đúng đúng, đi ăn cơm trước đã, em đói c.h.ế.t đi được rồi.” Trịnh Tâm Nguyệt thích nhất là náo nhiệt nên kéo Dương Niệm Niệm đi phía trước.

Tiêu Niên cuối cùng cũng thở phào một cái, áp lực trên người Lục Thời Thâm quá mạnh, cũng không biết Niệm Niệm ở cùng hạng người thế này thì ngày tháng trôi qua thế nào nữa.

Đồng cảm với Niệm Niệm ba giây.

Mấy người nhanh ch.óng tới Hải Thiên Nhất Sắc.

Đúng lúc giờ cơm nên phòng bao tầng hai đã kín chỗ, tầng một ngồi rải rác ba bàn khách.

Mấy người chọn vị trí gần cửa sổ, khá yên tĩnh rồi ngồi xuống, nhân viên phục vụ mang thực đơn tới.

Dương Niệm Niệm cầm thực đơn đẩy tới trước mặt Dư Toại và Tiêu Niên: “Hai người xem thử muốn ăn gì.”

Dư Toại: “Cậu cứ chọn là được, tôi không kén ăn đâu.”

Tiêu Niên gật đầu theo: “Tớ cũng không kén ăn.”

Ở đây bất kỳ một món nào cũng bằng tiền sinh hoạt mấy ngày của anh rồi, anh có cái mà ăn là tốt lắm rồi chứ làm gì dám kén chọn chứ?

Trịnh Tâm Nguyệt cầm thực đơn về: “Niệm Niệm, chúng mình chọn.”

Hai người ghé đầu vào nhau lật xem thực đơn, gọi một bàn thức ăn, còn đặc biệt gọi thêm món bánh cuốn lừa.

Đây là món ăn đặc sản của Kinh đô đấy, nhất định phải để Lục Thời Thâm nếm thử mới được.

Tiêu Niên có chút gò bó nên cứ im lặng mãi, Dư Toại thì khá tự nhiên, còn trò chuyện đơn giản với Lục Thời Thâm vài câu.

Cả hai người đều không phải hạng nói nhiều, may mà có Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt ở đó nên bầu không khí cuối cùng cũng không bị trầm xuống.

Sau khi trò chuyện trên trời dưới biển vài câu thì Trịnh Tâm Nguyệt liền nhắc tới dự định sau khi tốt nghiệp.

“Anh Lục sắp được điều tới Kinh đô bên này rồi, sau này Niệm Niệm tốt nghiệp chắc cũng ở lại Kinh đô phát triển thôi, đàn anh là người Kinh đô chắc chắn cũng ở lại đây rồi, Tiêu Niên sau này cậu định đi đâu phát triển?”

Tiêu Niên nhìn Lục Thời Thâm một cái trước rồi mới chua xót trả lời: “Tớ phải xem phân công của nhà nước đã, nhà nước phân tớ đi đâu thì tớ đi đó thôi.”

Gia cảnh anh không tốt nên không thể sắp xếp tiền đồ cho anh được, cũng chẳng giúp đỡ được gì nhiều nên chỉ có thể nghe theo phân công của nhà nước thôi.

Nghĩ tới đây anh cũng không nhịn được hỏi: “Sau này cậu dự định đi đâu phát triển?”

Trịnh Tâm Nguyệt chẳng thèm nghĩ ngợi mà nói luôn: “Tớ đương nhiên là đi theo anh Tần rồi, sau này anh ấy đi đâu thì tớ đi đó.”

Tiêu Niên có chút ngưỡng mộ, đột nhiên thấy tò mò không biết anh Tần có thể khiến Trịnh Tâm Nguyệt một lòng một dạ như vậy rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Liệu có giống Lục Thời Thâm, cả người toát ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị không nhỉ?

Nghĩ vậy anh lại len lén liếc nhìn Lục Thời Thâm một cái, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Lục Thời Thâm, Tiêu Niên lập tức dựng tóc gáy, khóe miệng nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

Thức ăn nhanh ch.óng được dọn lên bàn, Trịnh Tâm Nguyệt cũng không khách sáo, cầm đũa lên hào phóng mời mọc.

“Đều là người nhà cả nên mọi người đừng khách sáo nhé, mau ăn cơm thôi! Em đói c.h.ế.t đi được rồi.”

Dương Niệm Niệm cũng đói rồi, gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát Lục Thời Thâm.

“Anh nếm thử đi, đồ ăn ở đây ngon lắm, em đã muốn đưa anh tới đây ăn từ lâu rồi đấy.”

Trên mặt Lục Thời Thâm không có biểu cảm gì đặc biệt nhưng trong ánh mắt lại hiện rõ vẻ ấm áp, anh nếm thử một miếng thức ăn Dương Niệm Niệm gắp cho, khẽ gật đầu.

“Hương vị rất ngon.”

Dương Niệm Niệm cười híp mắt nói.

“Em đã bảo là ngon mà! Anh ăn nhiều chút nhé, em thấy dạo này anh gầy đi rồi đấy.”

Lục Thời Thâm giúp cô xắn tay áo lên, giọng điệu ôn hòa: “Đừng quản anh, em cứ ăn lúc còn nóng đi.”

Dư Toại và Tiêu Niên nhận thấy sự tương tác của hai người trong lòng thầm kinh ngạc, không ngờ Lục Thời Thâm trông có vẻ lạnh lùng thờ ơ mà lại quan tâm Dương Niệm Niệm đến thế.

Sự tương tác của hai người thảy đều không hề gượng ép, trông vô cùng tự nhiên hài hòa.

Gạt đi khí thế lạnh lùng trên người Lục Thời Thâm thì chỉ xét riêng cá nhân anh thôi cũng khiến người ta chẳng thể bắt bẻ được điểm nào, ngay cả ăn cơm cũng ngồi rất ngay ngắn chứ chẳng hề thô lỗ.

Tính cách hai người một tĩnh một động quả nhiên rất xứng đôi.

Lúc này Tiêu Niên cũng tin rằng Dương Niệm Niệm không phải bị ép buộc rồi, cô ở bên Lục Thời Thâm rõ ràng là vui vẻ từ tận đáy lòng, lập tức biến thành tính cách của một đứa trẻ con ngay.

Mấy người đang ăn uống vui vẻ thì bỗng nhiên có một giọng nữ sắc nhọn truyền tới.

“Dư Toại.”

Mấy người nhìn theo tiếng nói thì thấy vợ chồng Dư Thuận khoác tay nhau đi tới, người lên tiếng chính là Ngô Thanh Quả.

Dư Toại không ngờ lại trùng hợp thế, tới đây hai lần đều gặp vợ chồng anh họ.

Anh mím môi gọi: “Anh họ, chị dâu họ.”

Ngô Thanh Quả đ.á.n.h mắt dò xét Dương Niệm Niệm một cái rồi hỏi Dư Toại: “Không phải lại là vị Dương tiểu thư này mời khách chứ?”

Ngô Thanh Quả rất tò mò về thân phận của Dương Niệm Niệm, bà ta đã đặc biệt nhờ người điều tra Dương Niệm Niệm nhưng không điều tra ra được thông tin gì hữu ích cả, chỉ biết Dương Niệm Niệm là một người vợ lính thôi, còn những thứ khác thì chẳng điều tra ra được gì.

Ánh mắt Dư Thuận thì chạm phải ánh mắt của Lục Thời Thâm, anh ta sững người một lát rồi giả vờ như không có chuyện gì mà dời mắt đi chỗ khác.

Dư Thuận làm kinh doanh đã tiếp xúc với đủ hạng người trong xã hội, trong đó không thiếu những ông chủ hay lãnh đạo, nhưng chưa có ai có được khí thế như người đàn ông trước mắt này cả.

Vừa rồi khoảnh khắc đối mắt ấy anh ta có cảm giác như bị chúa tể sơn lâm nhìn chằm chằm vậy, cả người nổi một lớp da gà.

Dựa theo thông tin Dương Tuệ Oánh cung cấp thì chồng Dương Niệm Niệm là trung đoàn trưởng trong quân đội.

Mà người đàn ông trước mắt tuy không mặc quân phục nhưng sống lưng thẳng tắp, cả người toát ra một luồng chính khí lẫm liệt, còn mang theo một luồng khí lạnh thấu xương, ngũ quan cũng rất nổi bật, cơ bản là phù hợp với thân phận chồng Dương Niệm Niệm.

Dư Toại không để ý tới sự thay đổi thần sắc của Dư Thuận, thản nhiên trả lời lời của Ngô Thanh Quả.

“Hôm nay là vợ chồng học muội của tôi mời khách, anh chị có việc thì cứ đi bận đi! Chúng tôi sắp ăn xong rồi.”

Ngô Thanh Quả không những không đi mà còn thấy hứng thú.

“Vợ chồng à?”

Nói đoạn bà ta lại liếc nhìn thần sắc của Dư Thuận một cái.

Dư Thuận cười đặt tay lên vai Ngô Thanh Quả: “Chúng mình đừng làm phiền họ ăn cơm nữa em, em chẳng phải còn muốn đi dạo phố mua quần áo sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.