Yến Trốn Lồng Giam - Chương 1

Cập nhật lúc: 19/06/2026 12:05

01

Giống hệt như kiếp trước.

Vừa trở về phòng hạ nhân, ta liền lập tức tắm rửa thay y phục.

Trên người đầy những vết hoen đỏ loang lổ.

May mà mặc quần áo vào có thể che khuất được.

Nhưng kiếp trước, sau khi thế t.ử Lục Chuẩn Sách vạch trần tì nữ mạo danh kia, hắn lại tiếp tục lật tung cả phủ để tìm người.

Hắn cho lục soát và tra hỏi từng người một.

Cho đến khi, ta không thể không đứng ra thừa nhận.

Ta nhìn chằm chằm vào nốt thủ cung sa đã biến mất trên cánh tay mình.

Một lát sau, ta bước ra khỏi bồn tắm, tìm ra chu sa cùng ngân châm, tự chấm lên một nốt giả.

Nhìn nốt ruồi đỏ tươi rói trên cánh tay, ta mới thực sự ý thức được rằng mình đã sống lại.

Ta tuyệt đối không muốn tiếp tục sống dưới danh nghĩa một "tì nữ bò giường" nữa.

Cũng không muốn trở thành thiếp thất của Lục Chuẩn Sách.

Càng không muốn sinh con cho kẻ khác!

02

Sáng sớm ngày hôm sau, Hầu phủ như nổ tung.

Lục Chuẩn Sách không hề né tránh, rầm rộ tìm kiếm nữ t.ử đã cùng hắn chung gối chăn đêm qua.

Đêm qua hắn uống quá nhiều rượu ở bên ngoài, lúc về phủ liền đi dạo khắp nơi, vừa vặn gặp ta đi ra từ viện của lão phu nhân, liền bị hắn trực tiếp vác vào gian phòng phụ.

Định Bắc Hầu phủ vốn theo nghiệp võ.

Lục Chuẩn Sách lại luyện võ từ nhỏ.

Sức lực của hắn khiến ta hoàn toàn không có cách nào chống đỡ.

Chẳng mấy chốc đã để hắn đạt được mục đích.

Nhưng hắn không phải hoàn toàn mất đi ý thức, sau khi tỉnh lại vẫn nhớ rõ nữ t.ử bị hắn cưỡng ép sủng hạnh kia dung mạo vô cùng xinh đẹp và còn trẻ tuổi.

Ngoài ra, hắn còn nhặt được một chiếc chăn mỏng.

Trên đó có vệt m.á.u trinh nguyên của nữ t.ử.

Sáng sớm hôm ấy, khắp phủ bàn tán xôn xao, ai nấy đều nghị luận xem ai mà tốt số đến vậy.

"Thế t.ử và thiếu phu nhân tuy đã thành hôn được nửa năm, nhưng thiếu phu nhân cơ thể suy nhược, thế t.ử lại đang tuổi sung mãn lực lưỡng. Ai mà lọt vào được mắt xanh của thế t.ử thì đúng là một bước lên mây, bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi."

"Chẳng phải sao! Thế t.ử gia dung mạo tuấn mỹ, vóc dáng lại cao lớn vạm vỡ, thật không biết là ai mà có số hưởng thế không biết."

Tốt số ư?

Hừ...

Kiếp trước, ta sẩy t.h.a.i năm lần, cặp nam nữ nhi sinh ra đều bị thiếu phu nhân đoạt mất.

Lục Chuẩn Sách chỉ đối xử t.ử tế với ta chưa đầy một năm.

Kể từ đó, ta trở thành công cụ để hắn trút giận.

Mỗi lần hắn chịu uất ức trước mặt thiếu phu nhân, liền đẩy ta ngã xuống giường, chỉ mưu cầu sự khoái lạc của bản thân.

"Khóc cái gì? Gia sủng hạnh ngươi, ngươi còn có gì không vừa lòng?"

"Nếu không có gia, ngươi vẫn chỉ là một nha đầu hầu hạ trước mặt lão thái thái mà thôi."

"Sự sủng ái gia ban cho, ngươi không muốn nhận cũng phải nhận!"

Ta mới hai mươi lăm tuổi đã bị giày vò đến mức bệnh tật đầy mình, t.h.u.ố.c đá vô phương.

Trước lúc lâm chung, hai đứa con đứng ngoài cửa, đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn ta.

"Bà ta chẳng qua chỉ là một tì nữ bò giường, kết cục này là đáng đời."

"Huynh trưởng nói đúng lắm, chúng ta mau về thôi, kẻo lại khiến mẫu thân không vui."

Lục Chuẩn Sách đứng trước giường bệnh, nhìn dung nhan tàn tạ già nua của ta, khẽ nhíu mày: "Số mệnh của ngươi thật bạc bẽo, bằng không, đã làm quý thiếp của ta mà cuối cùng lại không được c.h.ế.t t.ử tế."

Cái gọi là số tốt này, ai muốn thì cứ việc lấy đi.

Ta không cần nữa.

03

Tới tận khi tất cả tì nữ trẻ tuổi đều bị triệu tập đến tiền viện, ta vẫn không hề lo lắng.

Bởi vì ta biết sẽ có người đứng ra mạo danh mình.

Thân khế của ta vẫn nằm trong tay lão phu nhân, nếu trực tiếp bỏ trốn sẽ trở thành dân lưu vong không có hộ tịch. Ở cái thế đạo ăn thịt người này, kết cục chỉ càng thêm thê t.h.ả.m.

Do đó, ta phải nghĩ ra một cách hợp lý để rời khỏi Hầu phủ một cách triệt để.

"Tất cả đứng cho ngay ngắn! Thế t.ử gia muốn nhận người!" Sai bà nghiêm giọng quát lớn.

Ta cố ý đứng ở hàng cuối cùng.

Cổ áo cao che khuất hoàn toàn những vết đỏ trên cổ.

Ta để mặt mộc, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại hết mức có thể.

"Thế t.ử gia, người đã đến đông đủ rồi."

"Ừ." Giọng nam nhân trầm thấp, đầy uy nghiêm.

Tim ta khẽ run lên.

Đã hai đời rồi, ta vẫn theo bản năng bài xích mọi thứ thuộc về Lục Chuẩn Sách.

Con người hắn, thân hình hắn, giọng nói của hắn.

Đều khiến ta cảm thấy khó chịu.

Lục Chuẩn Sách ra hiệu bằng mắt với sai bà, bà ta liền lập tức hiểu ý: "Tất cả vén tay áo lộ nốt thủ cung sa ra! Ai vẫn còn là thân xử nữ thì có thể đi, những người còn lại ở lại!"

Ta bỗng thấy bất an một cách kỳ lạ.

Thật kỳ lạ...

Kiếp trước vào lúc này, Bích Liên đã đứng ra thừa nhận nàng ta chính là nữ t.ử đêm qua.

Sao lần này lại chẳng có động tĩnh gì?

May mà ta đã có chuẩn bị từ trước.

Ta vén tay áo lên, lộ ra nốt "thủ cung sa" giả đỏ tươi rực rỡ.

Sai bà chỉ liếc nhìn một cái liền xua tay với ta: "Đi đi, ở đây không có việc của ngươi nữa rồi."

Ta tạm thời thở phào nhẹ nhõm, giữ tư thế cụp mắt xuống, quay người rời đi.

Đêm qua vội vã, không có nơi nào để tìm canh tị t.ử.

Ta phải nhanh ch.óng ra tiệm t.h.u.ố.c bên ngoài bốc t.h.u.ố.c, tuyệt đối không thể hoài t.h.a.i cốt nhục của Lục Chuẩn Sách thêm một lần nào nữa!

Ta bước đi thật nhanh, chỉ sợ bị ai đó gọi giật lại, mãi đến khi rẽ vào hành lang sâu mới dám trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Ta tựa vào cây cột hành lang, hít một hớp khí lạnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.